Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Y thuật trong người, xuyên về cổ đại thành đoàn sủng Chương 24: Tân Gia.

Cài Đặt

Chương 24: Tân Gia.

Tam đường tẩu Thư thị vừa thấy Hoa đường tẩu quát mình, lập tức nhỏ giọng xuống:

“Ta chỉ nói có một câu mà cũng không được. Hơn nữa Thủy Bình là chị, giúp em gái là chuyện nên làm.”

Hoa đại tẩu định cãi lại nhưng Cố đại bá khẽ ho một tiếng, nói:

“Chút chuyện nhỏ mà ầm ĩ cái gì, Đường muội các ngươi là có lòng tốt, muốn mấy đứa nhỏ về ăn một bữa, không về được thì thôi.

Đợi hai hôm nữa phải rước linh bài của tam đệ tam đệ muội vào chùa, lúc ấy rồi xin nghỉ cho chúng về. Nếu gia chủ không cho về, ta sẽ tự mình đi tìm họ.”

Cố Nhị bá vốn không xen vào chuyện lời qua tiếng lại giữa con cái và dâu con nhưng lần này liên quan đến việc an táng vợ chồng tam đệ, hắn không thể tiếp tục im lặng.

Hắn cầm bát nước mát bên cạnh lên uống một ngụm rồi mới chậm rãi mở miệng:

“Bên kia thuê được nhà, linh bài trong từ đường cũng phải đưa đi.”

Hiện tại đã thuê nhà xong, việc kế tiếp là đưa linh bài vào chùa, Đông viện mà biết Tây viện có chuyện lớn như vậy mà không báo cho họ, nhất định sẽ sinh sự làm khó nhà mình.

Cố Đại bá gật đầu:

“Đúng thế, chuyện này không kéo dài được. Ngày mai ta đi tìm người xem ngày, sớm đem linh bài gửi đi.”

Ba người đường ca mỗi ngày đều phải ra bến tàu làm việc, không có thời gian lo chuyện nhà, tất cả đều dựa vào hai lão nhân an bài.

Bị chuyện từ đường kéo lệch chủ đề, khẩu chiến vì con cái cũng theo đó mà qua đi, bầu không khí trong nhà lại hòa thuận trở lại.

Nhị đường tẩu thu dọn bát đũa, đại đường tẩu thì giục Cố Trường Thủy:

“Trường Thủy, ngươi đưa gia nãi ngươi với tiểu cô lên Đại Thạch Thê đi, đi sớm về sớm, mai còn phải ra bến tàu làm việc, phải ngủ sớm, đừng cà kê mãi.”

Con trai nghỉ ở nhà một ngày là nhà thiếu mất năm mươi văn tiền công, vẫn là phải đi làm thôi.

Cố Trường Thủy vội dạ dạ đáp lời rồi nhìn sang gia nãi và Cố Mộc Vân :

“Gia, nãi, tiểu cô, ta đưa các ngươi qua đó!”

Cố Mộc Vân ăn cơm ở Tây viện xong, tối nay phải đến Thạch Thượng cư để ngủ, hai nơi cách nhau hơn một dặm không tính là xa.

Đại bá và đại bá mẫu không yên tâm để nàng dẫn theo hai đứa nhỏ ở riêng nên cũng định qua đó ở vài ngày.

Cố Mộc Vân rất hoan nghênh, nàng biết hai người là vì lo an nguy của mình, cũng không muốn để người ngoài bàn tán.

Dù sao sân viện ấy đủ lớn, phòng nhiều, việc vặt cũng không ít, có đại bá và đại bá mẫu ở cùng, nàng lại càng bớt việc.

Cứ như vậy, trong ngày thứ năm kể từ khi hồi hương, Cố Mộc Vân rời Tây viện, dọn vào ngôi nhà thuộc về mình.

Dù hiện tại là nhà thuê nhưng ít nhất nàng đã có một không gian độc lập.

Chính phòng của Thạch Thượng cư vốn có ba gian nhưng gian giữa là sảnh đường, hai bên mỗi bên một phòng.

Cố Mộc Vân ở một phòng, đại bá và đại bá mẫu ở một phòng, còn Thúy Thanh và Tiểu Lục Tử chia nhau ở hai gian đông – tây sương phòng.

Sau khi Hứa gia lão bộc giao chìa khóa Thạch Thượng cư vào buổi chiều, còn dặn dò những chỗ trong nhà cần chú ý rồi vội vàng rời đi nhưng hắn có để lại bếp lò và không ít củi khô để dùng.

Phòng rộng rãi, lại được đốt hương xua muỗi, nằm trên chiếc giường vừa được lau rửa sạch sẽ, không phải chen với Thúy Thanh trên chiếc giường nhỏ nữa, Cố Mộc Vân chỉ thấy cả người mát rượi nhẹ nhõm.

Kể từ đêm đầu tiên trở về Tây viện đến nay, nàng lại một lần nữa được ngủ một giấc thật ngon.

Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, ngoài cửa sổ đã vang lên tiếng chim hót trong trẻo.

Cố Mộc Vân nhìn lên trần nhà, dần dần tỉnh táo.

Nàng trở mình, chưa vội dậy, trong đầu lại bắt đầu suy nghĩ những việc mình cần làm.

So với lúc vừa trở về Tây viện còn phải toan tính chuyện đứng vững chân, thì giờ nàng đã bước được bước đầu tiên: thuê được nhà.

Tiếp theo chuẩn bị y quán, lập tức có thể chẩn trị bệnh nhân, kiếm tiền, gây danh tiếng…

Không! Không! Không!

Cố Mộc Vân không muốn gây danh lập nghiệp.

“Mộc tú ư lâm, phong tất suy chi” cây cao trong rừng sẽ bị gió bẻ trước; người giỏi làm nhiều, càng nổi tiếng càng dễ trở thành công cụ trong tay kẻ khác.

Trong thời đại quyền lực hoàng gia vượt trên tất cả, chuyện Cố Đình Bách còn đó, đánh không lại thì phải nhập bọn, sống tạm bợ mà giữ phú quý thôi.

Trong bếp, đại bá mẫu đang dẫn Thúy Thanh nấu ăn; Tiểu Lục Tử còn nhỏ vẫn đang ngủ.

Cố Đại bá đang tưới hoa, Hứa gia lão bộc đã dặn: hàng rào hoa mộc kinh trước sân phải tưới hàng ngày; còn vườn sau không có hoa gì đáng kể, không cần để ý.

Cố Mộc Vân thức dậy rồi đi ra vườn sau, chỗ này vốn chẳng ai trông nom, bồn hoa trơ trọi, chỉ còn vài khóm hoa nhỏ mọc lên giữa đám cỏ dại, lộn xộn nhưng tràn đầy sức sống.

Bên cạnh giếng đặt cái gầu gỗ; xung quanh ướt sũng dấu nước, chắc người nấu ăn đã múc dùng,

Cố Mộc Vân liền kéo gầu múc nước tưới hoa.

Tưới xong, nàng trở về phòng xếp lại y phục, thay áo, rồi đến nhà bếp.

“Đại bá mẫu, buổi sáng tốt lành.” — Cố Mộc Vân hướng đại bá mẫu đang ở bận rộn chào hỏi.

“Ôi chao, Tứ nha đầu dậy rồi à. Mau đi rửa mặt, cơm sáng sắp xong rồi.” Đại bá mẫu cười đáp.

Cố Mộc Vân gật đầu đi rửa mặt, đến khi trở lại thì Thúy Thanh đã bày xong bữa sáng đơn giản.

Ăn xong, Cố Mộc Vân phải đến Tây viện để châm cứu cho nhị bá, liệu trình đã ba ngày, không thể dừng.

Tiện thể nàng muốn xem tình hình y thuật trong trấn, để biết mình còn cần chuẩn bị dụng cụ gì.

Cố Đại bá ăn xong cũng phải ra ngoài, hiện giờ Tứ nha đầu đã chuyển vào đây, linh bài và tro cốt để trong từ đường cũng phải đưa lên chùa.

Hắn đi tìm Cẩu Bán Tiên xem phong thủy, đoán đâu trúng đó tính một quẻ để xem ngày tốt, ngoài ra còn phải mua thêm vài thứ cho Thạch Thượng cư.

Hai người cùng ra khỏi nhà nhưng vừa xuống bậc Đại Thạch Đề đã gặp Cố nhị bá đi tới.

Cố Mộc Vân cau mày:

“Nhị bá, chẳng phải nói rằng mỗi ngày ta sang Tây viện châm cứu cho ngươi sao? Nhị bá nên nghỉ ngơi nhiều.”

Vốn dĩ ngày hôm qua nhị bá một hai phải tới hỗ trợ làm việc cũng đã trái lời dặn của thầy thuốc.

Cố Nhị bá xoa eo cười:

“Lưng ta đỡ nhiều rồi, chưa bao giờ dễ chịu như vậy. Ta chỉ muốn nhân lúc sáng sớm mát mẻ đi dạo một vòng. Về nhà sẽ nằm ngay.”

Cố Mộc Vân không nói thêm, nhị bá là người không ngồi yên, trước đây dù đau thắt lưng cũng làm việc.

Cho hắn nằm ba ngày đã là cực hạn rồi; huống hồ nhà mới vừa thuê, còn bao việc phải lo, hắn càng khó chịu ngồi yên.

Tiền sảnh đã dọn sạch, có một bàn trà và bốn ghế gỗ, chưa có bàn khám.

Lần này Cố Mộc Vân không châm ngay, mà bảo nhị bá ngồi ngược lại, lưng hướng về phía nàng.

Nàng đặt tay vào đốt sống thắt lưng thứ nhất, rồi lần lượt ấn và gõ nhẹ xuống dưới để kiểm tra xem có thoát vị đĩa đệm hay tổn thương dây chằng hay không.

Khi gõ đến đốt sống thắt lưng thứ tư, Cố Mộc Vân dùng ngón cái ấn xiên từ sau mỏm gai xuống, Cố nhị bá “A” một tiếng thở nhẹ: “Nơi này đau quá!”

Đó chính là ổ bệnh.

Do cấu trúc cơ học sinh lý của cơ thể, khi chịu trọng lực, đốt sống thắt lưng L4–L5 là dễ bị tổn thương nhất, chính là vị trí người ta đặt ngón cái vào khi chống nạnh.

Đĩa đệm thắt lưng bị phù, chèn ép thần kinh, khiến đau lan xuống mặt ngoài đùi, đến mặt ngoài cẳng chân, gây khập khiễng khi đi lại.

Trước đây Cố Mộc Vân không kiểm tra cho nhị bá vì lúc hắn bị “trật lưng”, vùng đau quá rộng, dễ che lấp ổ bệnh thật. Hiện giờ thì rõ ràng, Cố nhị bá bị tổn thương đốt sống thắt lưng thứ tư.

Trong Đông y không có tên bệnh “thoát vị đĩa đệm” hay “tăng sản xương”.

Tất cả bệnh lý của các tổ chức quanh khớp như màng hoạt dịch, sụn, dây chằng, gân, xương… đều quy vào “cốt tý”, “đau thắt lưng”.

Điều trị phải biện chứng luận trị, chủ yếu là hoạt huyết thông lạc, bổ can thận.

📘 Chú thích Đông y:

• Cốt tý (骨痹): chứng bệnh do khí huyết không thông, phong – hàn – thấp xâm nhập vào kinh lạc khiến xương khớp đau nhức.

• Hoạt huyết thông lạc: thúc đẩy tuần hoàn khí huyết, khai thông kinh lạc bị tắc.

• Bổ can thận: theo Đông y, thận chủ cốt, can chủ cân; đau lưng phần nhiều do can thận hư.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc