Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khế ước viết làm ba bản, Hứa gia lão bộc giữ một bản, Cố Mộc Vân một bản, còn lại một bản lưu tại chỗ của Lý viên ngoại.
Hứa lão bộc nhận lấy mười lượng bạc thuê nhà, thần sắc có chút kỳ quái, nhịn không được hỏi:
“Ách! Cố, cố tiểu công tử, ngươi nói phải làm sinh ý, không phải là mở y quán chứ?”
Cố Mộc Vân mỉm cười, hỏi ngược lại:
“Ta thuê nhà, theo khế ước cam đoan phòng ốc nguyên vẹn, không phạm pháp, không làm bại hoại phong tục dân phong dân tục. Nhà các ngươi chắc sẽ không quản chuyện đó chứ?”
Trong khế ước quả thực không ghi không được mở y quán.
Hoa đường tẩu đang đau cả ruột gan vì nhìn bạc giao ra, lại nghe Hứa gia lão bộc hỏi làm gì, liền nhanh miệng nói:
“Đã giao bạc rồi thì nhà thuộc về chúng ta, trước mặt Lý viên ngoại ngươi còn muốn nuốt lời?”
Hứa gia lão bộc liên tục lắc đầu:
“Không quản, không quản. Ta còn mong Cố tiểu công tử có thể ở lâu dài.”
Sờ sờ khế ước, hắn thở phào một hơi. Việc này mà thành, có y quán tế thế cứu nhân chắn tà, thì việc làm ăn của lão gia nhất định hưng thịnh phát đạt.
Đợi Cố Mộc Vân cầm khế ước thuê nhà trở lại Tây viện, những người khác đã vây lại, Hoa đường tẩu hứng chí bừng bừng, diễn lại cho mọi người xem nàng làm sao “đụng người”, làm sao “bắt chuyện” với Hứa gia lão bộc.
“Tứ muội bảo ta đi mua nước ô mai, ta liền giả vờ bị nắng làm hoa mắt, đi đường không cẩn thận đụng trúng người. Lão đầu kia còn thật sự tưởng chúng ta đang gấp rút muốn thuê nhà, vội vàng dẫn chúng ta tới xem Thạch Thượng cư của bọn họ.”
Cố Trường Thủy đi ngang qua, nghe Hoa thị khoe khoang liền chen vào, đứa con lớn này tính nết y như mẹ nó, rất thích xen miệng:
“Nương, người ngốc thế, cũng khó cho người bịa ra mấy lời nói dối ấy.”
Hoa đường tẩu uống hai ngụm nước mát, cười ha hả:
“Chứ còn gì nữa! Mấy câu mà mồ hôi chảy ròng. Nếu để nhị đệ muội và tam đệ muội đi, nhất định giả vờ giỏi hơn ta.”
Bên cạnh, Nhị đường tẩu cùng Tam đường tẩu vốn đang thấy thú vị nháy mắt liền thay đổi sắc mặt,
cái gì mà so với nàng giả vờ giỏi hơn, chẳng phải nói họ giỏi làm bộ làm tịch sao?
Hoa đường tẩu vẫn không biết mình lại đắc tội người ta, vẫn thao thao bất tuyệt kể chuyện lúc ở chỗ Lý viên ngoại mặc nam trang.
“Hahahaha! Mấy người kia một người cũng không nhìn ra cô em chồng là nữ tử. Đúng là mù mắt! Rõ ràng cô em chồng mặc nam trang mà chẳng giống nam nhân chút nào, vậy mà nhìn không ra?”
Nhị đường tẩu nói tiếp: “Nàng giỏi giả vờ mà!”
Tam đường tẩu, người lúc nào mặt cũng lạnh, hiếm hoi mím môi cười một chút.
Hoa đường tẩu chẳng để tâm:
“Ta thấy là muội ấy lanh lợi. Giả vờ thì cứ giả vờ, giả được cái là tiết kiệm được bạc, tốt biết bao.
Chỉ nói mấy câu mà tiết kiệm hơn sáu lượng bạc. Ba huynh đệ bọn họ phơi nắng hai lớp da trên bến tàu cũng chẳng kiếm được.
Ta đúng là đầu óc chậm. Nếu sớm có bản lãnh này, trong nhà đã khá giả hơn rồi.
Các người xem Đông viện bên kia, bọn họ giỏi giả vờ biết bao! Ai nấy đều ăn ngon mặc đẹp, y phục toàn loại tốt. Bao giờ ta mới được đeo vàng đeo bạc đây?”
Hoa đường tẩu còn đang mơ tưởng chuyện bạc, ban đầu cha chồng nói một lượng bốn tiền, vậy mà nàng với cô em chồng ra tay, ép xuống chưa tới một lượng, tiết kiệm cả đống bạc, trở thành công thần của cả nhà.
Không tốn bạc tức là kiếm bạc, Hoa đường tẩu lúc này trong lòng hả hê không nói nổi.
Nhắc đến Đông viện và bạc, nhị đệ phụ cùng tam đệ phụ đều im bặt.
Đúng thật, Đông viện vốn quen giả bộ giả dạng, ai bảo bản thân họ không học được, nghèo cũng là đáng.
Trong phòng, Cố Mộc Vân dẫn theo Thúy Thanh thu dọn hành lý.
Lần này trở về, nàng mua chiếc xe ngựa cũ nhưng cố ý chọn loại đủ lớn để chở được nhiều đồ.
Thực ra y phục cũ và chăn đệm ở Giang Kinh phủ đều đã mang đi cầm đổi thành bạc, đem về chỉ còn mấy bộ quần áo mùa đông – mùa hè đơn giản của nàng và Thúy Thanh.
Chiếm chỗ nhiều nhất ngoài Thúy Thanh và Tiểu Lục Tử, chính là hai rương y thư cùng y cụ, đều là những vật mà Cố Đình Bách dùng khi khám chữa bệnh thường ngày.
Bất luận là tùy bút ghi chép hay những y án (hồ sơ ca bệnh Đông y) đã được chỉnh lý thành tập, Cố Mộc Vân không bỏ sót dù chỉ một tờ giấy vụn, tất thảy đều gói lại mang theo, chờ khi có thời gian và có chỗ ở ổn định rồi mới từ từ xem xét kỹ lưỡng.
Hiện giờ đã thuê được nhà, nàng lập tức mất kiên nhẫn muốn dọn qua đó luôn.
Phòng bên này chật, không đứng nổi người thứ ba, Cố Trường Thủy ôm quả dưa leo gặm rôm rốp, ngồi xổm ở cửa líu ríu:
“Tiểu cô, hôm nay ngươi dọn sang bên đó ở luôn sao?”
Cố Mộc Vân vừa thu dọn hết thảy các bao gói của mình, vừa nói:
“Nhà đã trả bạc rồi, không ở thì chẳng phải lỗ sao, tối nay ta qua ở luôn.”
Từ lúc nàng cầm khế ước thuê nhà trở về, đại bá và đại bá mẫu vui mừng đến mức không khép được miệng, mọi việc đều tốt hơn dự liệu trước rất nhiều.
Hai người nóng lòng muốn đi dọn dẹp nhà mới trước, ngay cả nhị bá đáng lẽ phải nằm nghỉ cũng cố đi theo.
Họ nói đổi sang chỗ ở mới, tất nhiên phải dọn dẹp cho thật kỹ càng; lại lo lắng mấy nàng dâu cùng Cố Mộc Vân người trẻ tuổi làm việc không đến nơi đến chốn, nên cứ phải tự thân đi bố trí.
Thực ra Thạch Thượng cư vốn vẫn có Hứa Trung trông coi quét dọn, hoàn toàn không có bụi bặm, chỉ là những món đồ quý giá bên trong đã được chuyển đi nên trông hơi trống trải.
Đồ đạc còn lại chỉ là vài chiếc bàn ghế đơn sơ, vẫn cần kê thêm màn, giường, chiếu.
Thế là đem mấy món có thể chuyển được từ Tây viện sang, tạm thời dùng trước.
Cố Trường Thủy lại đánh xe ngựa chưa kịp đem bán quay về đây, chở theo rương hòm của Cố Mộc Vân đưa hết sang Thạch Thượng cư.
Bận rộn suốt một ngày trời, đến khi trời tối mới xong, mọi người mới quay lại Tây viện ăn cơm.
Hoàn thành một chuyện lớn, hai nhà lại ngồi ăn cùng nhau.
Ba người đường ca đã từ chỗ làm về, nghe nói dùng mười lượng bạc thuê được phòng, bọn họ chỉ gật đầu không hỏi gì thêm.
Ở tuổi trung niên, bọn họ đã dốc toàn lực vì cuộc sống của cả nhà; công việc nặng nhọc và thân thể mệt mỏi rã rời khiến ngay cả một kỳ vọng nhỏ bé cũng trở thành xa xỉ.
Nhưng sự trở về của tiểu đường muội lại làm mặt nước tù đọng nơi Tây viện gợn lên những con sóng nhỏ.
Nàng trở về đã năm ngày, bốn cháu gái này đều ở trấn, vậy mà chưa gặp được đứa nào.
Giờ thuê nhà, dọn sang chỗ mới, mời cả nhà về ăn một bữa coi như mừng tân gia.
Hoa đường tẩu liên tục xua tay:
“Muội đừng bận tâm về chúng. Mấy đứa nhỏ tuy mỗi tháng có một ngày nghỉ, nhưng có về được hay không còn tùy vào ông bà chủ có cho về không.
Ăn cơm nhà người ta thì bị người ta quản, muốn đi cũng chẳng tự do đâu, đừng để ý chúng làm gì.”
Nhị đường tẩu ít nói, chỉ đáp gọn: “Không về được.”
Tối qua cha chúng ở bến tàu đánh nhau, hai đứa con trai mười bốn mười lăm tuổi đều không về nhìn một cái, lòng nàng còn đang nghẹn lại.
Nhắc tới con gái, gương mặt khi nãy còn bình thản của tam tẩu lại phủ lên nỗi lo.
Con gái nàng Thủy Hà nhi mới chín tuổi, dù chỉ làm nha hoàn ở Đông viện Cố gia, lại có đường tỷ Thủy Bình trông chừng, nhưng dù sao cũng vừa rời khỏi mẹ, nàng vẫn bồn chồn:
“Đại tẩu, có thể bảo Thủy Bình đưa Hà nhi về một lần được không? Con bé đi năm ngày rồi, không biết Thủy Bình có thể giúp nó làm việc hay không. Nếu Thủy Hà làm không tốt mà bị đánh thì đáng thương lắm.”
Nhắc đến chuyện con cái, không khí ấm áp vừa rồi liền tan biến, Hoa đường tẩu hất đôi đũa, cau mặt:
“Ta đã khuyên ngươi đừng đưa nó đi sớm, đợi nó lớn thêm chút rồi hẵng đi. Là ngươi thấy có thể kiếm tiền nên mới đưa nó đi. Thủy Bình nhà ta không thể lo được chuyện nó có bị đánh hay không.”
Tính nàng nóng nảy; vừa nghe nói Thủy Bình phải dẫn người làm việc, còn phải giúp một đứa nhỏ để khỏi bị đánh, nàng lập tức không vui.
Một mình Thủy Bình đã phải quét dọn cả một viện, còn phải quản đủ thứ chuyện, thời gian đâu mà đi chăm lo đường muội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







