Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
3
Việc ban hôn là ban hôn, làm sao có thể dễ dàng thay đổi như vậy được.
Dù cho Từ Phượng Uyển có làm náo loạn cả nhà họ Từ lên trời đi chăng nữa cũng không thể thay đổi được chuyện này.
Nhưng Từ Phượng Uyển lại giống như phát điên. Nàng ta tin chắc rằng nhất định sẽ có cách để bản thân gả cho Thái tử, trở thành Thái tử phi được người người kính trọng.
Thế là nàng nhắm mục tiêu vào cuộc đi săn mùa xuân, cái mùa mà ngay cả mèo cũng phải kêu hai tiếng.
Trong trường săn tràn ngập bóng dáng của vương công quý tộc, còn có không ít các nữ lang cũng đến đây.
Thật tình mà nói, nơi này náo nhiệt hơn yến tiệc mùa xuân không biết bao nhiêu lần.
Từ Phượng Uyển leo lên ngựa, không lên nổi. Nàng giơ tay bắn cung, bắn không trúng; đánh mã cầu, cũng vẫn không trúng.
Tất cả các tiểu thư khuê các đều cười nhạo nàng, còn trêu chọc bảo mong Hoài Hóa tướng quân đang đóng quân ở biên cương dạy dỗ nàng ta cho tốt.
Ngay cả Thái tử cũng nâng chén rượu từ xa nhìn nàng.
Nàng ta vừa xấu hổ vừa tức giận, liền quay về lều trại của mình, ta cũng đi theo sau nàng ta trở về lều.
Yêu cầu của Từ Phượng Uyển rất đơn giản. Nàng muốn ta đổi quần áo, cố gắng thể hiện ra mặt cho nàng ta trước những nữ lang vừa cười nhạo.
Ta đương nhiên là đồng ý.
Trong lòng thậm chí còn có chút khoái trá.
Mỗi khi ta gỡ khăn che mặt của mình xuống, thay lên quần áo của Từ Phượng Uyển, ta đều cảm thấy sự tự do và vui vẻ thực sự.
Lục nghệ của quân tử đều là ta học thay nàng, cho nên cưỡi ngựa bắn cung đối với ta không phải là chuyện khó khăn.
Ta rất dễ dàng trở thành tiêu điểm của toàn trường. Từ Phượng Uyển cải trang thành tỳ nữ thì điên cuồng nhéo vào phần thịt mềm bên hông ta.
Thái tử cũng đã thay thường phục cưỡi ngựa, mỉm cười đi tới mời ta vào sâu trong trường săn để săn bắn.
Từ Phượng Uyển cũng muốn đi theo, lại bị Thái tử ngăn lại, miệng thì cười nhưng trong mắt lại đầy vẻ khó hiểu: "Tỳ nữ nhà họ Từ đúng là ngày càng không biết chừng mực, ngươi phải dạy dỗ lại cho tốt."
Cứ như vậy, Từ Phượng Uyển nhìn ta theo Thái tử tiến vào sâu trong trường săn.
4
Ta không biết nên nói Thái Tử thâm trầm khó đoán hay đơn thuần vô tội nữa.
Ta vốn tưởng rằng việc ngài ấy kéo đại tiểu thư nhà họ Từ đi là có mưu đồ khác, nhưng không ngờ ngài ấy chỉ đơn thuần là thích kỹ thuật cưỡi ngựa bắn cung của ta.
Hai người chúng ta cưỡi ngựa đi một vòng trong bãi săn, chiến lợi phẩm trong tay đã nhiều đến mức sắp cầm không nổi.
Ngay lúc ngài ấy đang cười sảng khoái thì một mũi tên lạnh lẽo bay tới, nhắm thẳng vào ngực Thái Tử.
Thái Tử phun ra hai ngụm máu, vậy mà lại cong khóe miệng cười nói: "Từ cô nương không cần lo lắng, bổn vương sinh ra đã khác người thường. Tim ta mọc ở bên phải, bên trong còn có áo giáp kim ti, sẽ không có vấn đề gì lớn đâu."
Cẳng chân và vai ta truyền đến từng cơn đau nhức dữ dội, mọi thứ trước mắt bắt đầu mờ đi.
Ta cắn đầu lưỡi mới có thể mở miệng đáp: "Thái Tử ngọc thể quan trọng, hiện tại vẫn nên bảo toàn thể lực thì hơn."
Ta đã mặc y phục của Từ Phượng Uyển, phải giả làm bộ dạng của nàng, thực hiện những việc nàng phải làm.
Thái Tử nửa nằm trên lưng ta, đột nhiên lên tiếng: "Nhà họ Từ ngay cả một nữ lang cũng không chăm sóc được, lại để dung nhan xinh đẹp của nàng có sẹo như vậy."
Trong lòng ta giật mình, nhưng vẫn không nói gì, chỉ cảm thấy đầu óc càng ngày càng choáng váng, đành phải thúc ngựa dưới thân nhanh chóng về phía doanh trại.
Khi nhìn thấy lá cờ màu sắc của doanh trại, cuối cùng ta cũng tối sầm mặt rồi ngất đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


