Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dung Nhan Mỹ Nhân Chương 3: Hoa Mai

Cài Đặt

Chương 3: Hoa Mai

5

Ta tỉnh lại lần nữa thì thấy mình đang ở trong một cái nhà kho dột nát, mưa rơi tí tách.

Cánh tay và chân đều sưng tấy đau nhức, không những thế, toàn thân còn nóng ran.

Ta hiểu rõ, đây là hậu quả của việc vết thương không được xử lý kịp thời. ta động đậy người, phát hiện toàn thân bị trói chặt, không thể nhúc nhích.

Người bên ngoài nghe thấy tiếng động của ta, liền mở cửa bước nhanh vào.

Là Mạc đại nương, một người phụ nữ nông thôn không nói được, cũng là người thân tín của Đại nương tử.

Bà ấy thấy ta tỉnh lại, liền bưng bát thuốc đã nguội trên bàn đổ vào miệng ta.

Ta bị sặc đến mức lồng ngực phập phồng, khóe mắt bà ta lại hơi ửng đỏ.

Đặt bát thuốc xuống, bà ấy mới bắt đầu dùng tay ra hiệu với ta.

"Gắng, sống, sót."

Ta nhe đôi môi khô nứt, cố gắng gật đầu với bà.

Bà ấy thấy ta có phản ứng, liền lập tức dùng bao tải trùm kín ta, vác lên vai vội vàng đi ra ngoài.

Chưa đầy một nén nhang, Mạc đại nương đã lại đặt ta xuống, đồng thời gỡ chiếc bao tải trên đầu ta ra.

Nơi này ta quá quen thuộc, là khuê phòng của Từ Phượng Uyển.

Quả nhiên, Từ Phượng Uyển đang ngồi ngay ngắn trên giường, cẳng chân và cánh tay đều được băng bó cẩn thận, sắc mặt cũng tái nhợt hơn bình thường nhiều.

Nàng chỉ muốn biết, ta và Thái tử ở cùng nhau đã làm gì. Từ Phượng Uyển yêu cầu ta kể lại chi tiết chuyện ngày hôm đó đã xảy ra.

Là một cái bóng chỉ biết nghe theo Đại tiểu thư, ta đương nhiên sẽ kể tường tận. Ngay cả chuyện làm sao một mũi tên bắn chết một con hươu đực trưởng thành, Thái tử khen ngợi tài cưỡi ngựa bắn cung của ta như thế nào, ta cũng kể rõ ràng cho nàng nghe.

Từ Phượng Uyển ngồi trên giường run rẩy, tay nắm chặt chiếc roi da mềm vừa dùng đánh ta.

Ta biết, nàng ta ghen tị, ghen tị đến phát điên.

Nhưng mà Từ Phượng Uyển à, rõ ràng chính ả hết lần này đến lần khác đưa cơ hội vào tay ta, vậy thì làm sao có thể trách ta được chứ?

Đương nhiên, ta tự nhiên không nói cho ả biết, chuyện Thái tử biết trên mặt ta có một vết sẹo.

Dù sao thì những chuyện nhỏ nhặt như vậy, Thái tử điện hạ làm sao có thể nhớ chứ?

6

Từ Phượng Uyển sẽ không nỡ để ta chết, nhưng đồng thời, ả cũng sẽ không để ta sống quá vui vẻ.

Môi trường ẩm thấp không thích hợp để dưỡng thương, ngay cả thuốc thang mỗi ngày cũng đều lạnh lẽo.

Cũng may ả đã tháo hết dây trói trên người ta. Từ Phượng Uyển có lẽ là nghĩ, một kẻ tàn phế thì không thể giở trò gì được.

Đêm xuống hơi se lạnh, ta hé một khe cửa sổ, có thể nhìn thấy ánh trăng sáng vằng vặc.

Một bóng đen vụt qua, sau đó im lặng đứng bên cửa sổ.

Ta có chút buồn cười: "Từ phủ đúng là nơi ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?"

Bóng đen đẩy cửa sổ ra, che khuất phần lớn ánh trăng, dù không nhìn rõ mặt hắn, ta cũng biết là tên tiểu tặc mình từng gặp nửa năm trước.

"Chỗ ta chẳng có gì đáng để trộm cả." Giọng ta vì thiếu nước mà khàn đặc như cái mõ vỡ.

Bóng đen vẫn không nói gì, chỉ lật người vào trong, đặt một túi kẹo mạch nha bên đầu giường.

Lúc này ta mới nhìn rõ cằm hắn đầy râu, trong mắt toàn là những tia máu đỏ, trên người còn mang theo một luồng khí lạnh lẽo.

Vừa định mở miệng nói, hắn đã ấn ngón tay lên vết thương của ta. Ta đau đến mức suýt chút nữa ta đã kêu lên, nhưng hắn không dừng lại. Hắn nhanh chóng tháo bỏ hết những thứ băng bó trên vết thương, rồi dùng thuốc cao của mình mang đến băng bó lại.

Làm xong tất cả, hắn lại nhìn ta một cái, cuối cùng lộn người ra ngoài cửa sổ, biến mất trong đêm tối.

Ta lấy một viên kẹo mạch nha từ trong túi, bỏ vào miệng cẩn thận cảm nhận nó tan chảy từ từ trên đầu lưỡi, sau đó lan tỏa khắp khoang miệng.

Thật ngọt ngào.

Thật là, sao ăn một viên kẹo cũng thấy ngọt thế này?

Nhờ phúc của tên tiểu tặc kia, đầu giường của ta thỉnh thoảng lại xuất hiện bánh đào ở phía Đông Thành, bánh nếp dẻo ở chợ phía Tây, giò heo sốt tương của Tụ Hương Các, còn có trang sức và son phấn mới ra của Mai Kiều Các.

Trong tất cả những thứ đó, ta thích nhất vẫn là chiếc trâm gỗ đàn hương.

Tuy chỉ là một chiếc trâm đơn giản, nhưng trên đó lại khắc một đóa hoa mai nhỏ.

Thứ ta yêu thích nhất, từ trước đến nay vẫn luôn là hoa mai.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc