Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dung Nhan Mỹ Nhân Chương 1: Khuôn Mặt Giống Hệt

Cài Đặt

Chương 1: Khuôn Mặt Giống Hệt

1

Ta sở hữu một khuôn mặt giống hệt tiểu thư, giống đến mức ngay cả đại nương tử cũng nghi ngờ mình từng sinh đôi.

Nhưng đây không phải là một chuyện tốt lành gì.

Đại nương tử phát hiện ra ta ở khu nhà dành cho người hầu vào một ngày mùa đông.

Đôi tay ta bị cước do phải giặt quần áo trong nước lạnh lâu ngày, khuôn mặt hốc hác, tóc khô vàng. Ngay cả đôi môi ta cũng bị nứt nẻ, rớm máu, đóng thành những vảy máu nhỏ trên mép.

Đại nương tử khựng lại một chút, sau đó dịu dàng nắm lấy tay ta, hỏi ta có bằng lòng làm nha hoàn thân cận của tiểu thư không.

Đương nhiên là ta bằng lòng.

Nha hoàn thân cận là nha hoàn hạng nhất, không biết tốt hơn vị trí tạp dịch hạng chót này gấp bao nhiêu lần.

Chỉ là trên mặt không dám lộ ra vẻ gì, hơi cúi đầu, cẩn thận nhìn đại nương tử.

Đại nương tử mỉm cười dịu dàng rồi dẫn ta ra khỏi khu nhà người hầu.

Từ đó về sau, ta trở thành nha hoàn thân cận của đại tiểu thư Từ gia, Từ Phượng Uyển. Cũng là người mà nàng ta không muốn nhìn thấy nhất.

Chỉ là lúc đó ta không biết, mẹ ta là chị em sinh đôi của đại nương tử, ta cũng là tiểu thư của Từ gia này.

Từ Phượng Uyển vừa gặp ta đã không thích. Nàng yêu cầu ta ngày ngày phải dùng khăn che mặt, không được lộ dung nhan trước bất kỳ ai.

Chỉ là vì, nàng ta không thể chấp nhận được việc khuôn mặt mình lại xuất hiện trên người một hạ nhân thấp kém.

Năm đó ta mười một tuổi, còn tiểu thư mới chỉ mười tuổi.

2

Ta kinh ngạc trước cuộc sống xa hoa của đại tiểu thư. Dù sao, từ nhỏ ta đã quen với cuộc sống khổ cực, thật sự không biết rằng quần áo có thể mềm mại như vậy, tóc có thể thơm như vậy, bánh ngọt có thể ngọt ngào như vậy.

Nha hoàn thân cận phải biết búi tóc, phối đồ. Nhưng ta, một nô tỳ thô tục, thì làm sao biết được những điều đó?

Thế nên ngày nào ta cũng bị nàng ta mắng nhiếc không biết bao nhiêu lần, nếu làm không đủ tốt thì sẽ bị đánh bằng gậy.

Để tránh bị nàng ta mắng, ta liều mạng học hỏi mọi thứ có thể học được bên cạnh, dần dần trở thành cái bóng của Đại tiểu thư.

Năm mười một tuổi, bài vở thầy giao chưa làm xong, ta thay nàng ta chịu ba mươi thước kẻ.

Năm mười hai tuổi, nàng ta đẩy Tứ cô nương xuống hồ sen, ta thay nàng ta chịu ba mươi trượng, quỳ từ đường bảy ngày.

Nhưng mỗi khi năng lực ta thể hiện ra vượt trội hơn nàng, sự ghen ghét của Từ Phượng Uyển luôn khiến ta phải nếm đủ khổ sở.

Dù sao, ngoại trừ Đại tiểu thư và đại nương tử, gần như không ai nhìn thấy dung mạo của ta.

Còn ta, là nha hoàn của nàng, là nô tỳ của nàng, là cái bóng của nàng, lại càng là vật phẩm của Từ Phượng Uyển. Nàng ta có quyền tùy ý xử trí ta, ta chỉ có thể cảm ơn, đội ơn mà chịu đựng.

Năm mười lăm tuổi, nàng được Thánh thượng ban hôn cho một vị Hoài Hóa tướng quân trẻ tuổi. Hai năm sau sẽ tổ chức thành hôn. Đại tiểu thư tức giận đập phá đồ đạc trong phòng, mảnh vỡ bay lên rạch một đường máu trên một bên mặt ta. Ta vội vàng gỡ khăn che mặt, Từ Phượng Uyển lại mắng ta là đồ tiện tỳ, bắt ta ra ngoài quỳ trong tuyết.

Thật lạnh, từ năm mười một tuổi trở đi, ta chưa từng gặp lại mùa đông lạnh đến như vậy.

Từ Phượng Uyển vẫn cảm thấy chưa hả giận, bắt ta lặp đi lặp lại:

"Ta vĩnh viễn là tiện tỳ hạ đẳng nhất của Từ Phượng Uyển."

"Ta vĩnh viễn là tiện tỳ hạ đẳng nhất của Từ Phượng Uyển."

"..."

Tiếng ta vang vọng từng tiếng trong sân vắng người, gió lạnh thổi qua, vết thương trên mặt càng thêm đau nhức.

Trong lúc khốn đốn nhất, một tiểu lang nằm trên mái hiên nghiêng đầu nhìn ta: "Tiểu cô nương, ngươi đang làm gì vậy?"

Ta giật mình, vội vàng che miệng, trong mắt chỉ toàn vẻ kinh hãi.

Hắn có lẽ cũng biết hành vi của mình quá thất lễ, liền lấy từ trong ngực ra một viên kẹo mạch nha ném cho ta.

Từ Phượng Uyển trong phòng lại không đồng ý, hét vọng qua cửa: "Giọng của ngươi đâu! Nếu còn không lên tiếng ta sẽ bắt ngươi quỳ ở đó ba ngày!"

Ta nghẹn ngào một chút, cúi đầu xuống tiếp tục nói:

"Ta vĩnh viễn là tiện tỳ hạ đẳng nhất của Từ Phượng Uyển."

"Ta vĩnh viễn là tiện tỳ hạ đẳng nhất của Từ Phượng Uyển."

"..."

Tiểu lang trên tường từ khó hiểu đến tức giận, cuối cùng rút kiếm nhảy xuống tường.

Ta kinh hãi trước hành động của hắn, trong lòng nghĩ kẻ trộm nhà nào lại ngang ngược như vậy.

May mắn là hắn dừng lại trước khi đến gần cửa, xoay người đặt một túi kẹo mạch nha nhỏ trước mặt ta, sau đó lại nhảy qua tường rời khỏi Từ phủ.

Ta nhìn túi kẹo mạch nha trên mặt đất ngơ ngác, trước mắt bắt đầu dần trở nên mơ hồ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc