Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đừng Gọi Anh Là Chú Nhỏ Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

"Tình cờ gặp nhau thôi." Đường Dư dứt khoát ngắt lời Trình Húc, nhỏ giọng nói: "Ngày mai phải đi học rồi, em lên lầu trước."

Chạy lên tầng hai tim cô vẫn đập rất nhanh nhưng không phải vì rung động.

Mà là cảm giác kháng cự vô cớ, còn có cả sự áy náy khi nói dối.

Ở tầng dưới, ông nội đã bàn bạc xong ngày đính hôn của Trình Triệt và cô gái nhà họ Giang, lại nói Đường Dư sắp lên lớp mười hai không nên ở lại lâu làm phiền, vì vậy bữa tiệc gia đình cũng sớm tan.

Đường Dư ngồi vào bàn học uống một ngụm sữa ấm.

Cô chọn phần kiến thức trong môn toán còn yếu, làm vài trang bài tập cũng không tìm ra được gợi ý, trước khi đi ngủ đầu vẫn còn choáng váng.

Buổi tối, cô mơ một giấc mơ rất kỳ lạ.

Trong mơ, Trình Hoài Thứ vẫn là dáng vẻ lạnh lùng nho nhã như tối nay nhưng mí mắt khẽ nhếch lên tạo thành một nếp nhăn, đồng tử giống như đá đen.

Cho đến khi tiến lại gần, ánh mắt người đàn ông trở nên nồng nhiệt, giọng nói trầm ấm: "Dư Dư, nho chín rồi, muốn chú đút cho cháu ăn không?"

Nửa đêm tỉnh dậy Đường Dư phát hiện mình đã đổ mồ hôi đầy người.

Cô vào phòng tắm tắm lại lần nữa, bật điều hòa hẹn giờ trong phòng, cơn nóng bức mới giảm bớt đi nhiều.

Di chứng của giấc mơ này vẫn kéo dài đến sáng hôm sau.

Dì Lưu đưa cho cô một quả trứng luộc, Đường Dư vẫn còn ngơ ngác mất hồn.

Đến khi gần đến giờ Đường Dư mới thu dọn đồ đạc ra ngoài.

Dì Lưu vừa dọn bát đũa vừa lẩm bẩm: "Hôm nay đứa nhỏ này bị sao thế như bị ma nhập vậy."

Mùa hè ở Giang Thành vừa oi bức vừa ẩm ướt, cơn mưa lớn mấy ngày trước đã qua đi cuối cùng cũng thấy được ánh nắng.

Cổng trường Phổ thông liên kết bị xe đưa đón học sinh vây kín, Đường Dư chen chúc trong đám đông theo dòng người đi về phía tòa nhà dạy học.

Tầng năm và sáu là các khối lớp sắp tốt nghiệp, sau kỳ thi tuyển sinh đại học sẽ trống, với tư cách là học sinh lớp mười hai sắp tới lớp của Đường Dư vẫn chưa chuyển, tạm thời ở tầng ba.

Sau khi Đường Dư đặt cặp xuống, bạn cùng bàn Trương Lăng Nguyệt vẫn nằm úp trên bàn học tranh thủ chợp mắt.

Bảy giờ mười phút, "cá đuối ma" đúng giờ bước vào lớp.

Thấy vậy, Đường Dư vội dùng khuỷu tay huých người bên phải.

Trương Lăng Nguyệt ngủ đến nỗi mặt hằn cả vết, mơ màng vội vàng với lấy quyển sách tiếng Anh trên bàn che trước mặt.

Đáng tiếc, "cá đuối ma" cao hơn một bậc.

Cô Vu Hồng đã dạy nhiều năm, điều làm nên sự nổi tiếng của cô ấy là cô ấy vô cùng nghiêm khắc, vì vậy mọi người đặt biệt danh là "cá đuối ma", ghép với họ của cô ấy cũng khá thuận miệng.

Cô Vu Hồng cười như không cười hỏi: "Trương Lăng Nguyệt, sách gì mà phải lật ngược lại để đọc thế?"

Lớp học đang râm ran tiếng đọc bài sáng đột nhiên im bặt, đây là điềm báo trước cơn bão.

Bị cô Vu Hồng bắt quả tang tại trận, ngoài im lặng nhận lỗi ra thì chẳng còn gì để bào chữa.

Nhưng Trương Lăng Nguyệt lại là một người cứng đầu, mặt không đổi sắc như đang nói thật: "Cô Vu, em làm vậy để học thuộc bài."

Lý do quá vô lý, cả lớp cười ồ lên.

Sắc mặt cô Vu Hồng lập tức trở nên khó coi: "Yên lặng, cười cái gì mà cười?"

Cô đi giày cao gót từ hàng ghế sau lớp lên phía trước: "Các em đều là học sinh sắp lên lớp mười hai rồi, còn không có chút ý thức nào, đợi đến khi kết quả thi tháng ngày mai có xem còn mấy đứa cười nổi?"

Buổi tối, bầu trời hiện lên cảnh tượng mây đỏ rực như lửa, làn gió ấm áp khẽ lướt trên da.

Đường Dư và Trương Lăng Nguyệt đi chung một đoạn đường, nghe cô ấy nói: "Sau khi đối chiếu đáp án thi tháng thì lần này tớ chắc chắn sẽ lại tèo."

Đừng nói đến Trương Lăng Nguyệt, Đường Dư vì chuyện tập nhảy mà trước đây cũng bị chậm tiến độ không ít, kỳ thi tháng trước vừa đúng vào kỳ kinh nguyệt, đau đến mức cô chẳng còn chút sức lực nào để làm bài kiểm tra.

Nhưng Trương Lăng Nguyệt là người lạc quan, dùng đồ ăn để chữa lành thì chẳng còn gì buồn bã nữa.

Nếu một bữa không chữa được thì ăn nhiều bữa.

Nói xong những chuyện bát quái trong trường, cô ấy dừng chân trước cửa hàng trà sữa, chân như bị chôn chặt không bước nổi: "Thèm trà sữa quá, Dư Dư, cậu có muốn uống không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc