Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đường Dư xua tay từ chối: "Cậu đi đi, tớ không uống đâu."
Với các học viên múa thì kiểm soát cân nặng là quan trọng nhất.
Đối với họ, trừ việc không thể nhảy thì chẳng có gì kinh khủng hơn việc cân nặng tăng.
Trương Lăng Nguyệt ngậm ống hút đầy vẻ ghen tỵ: "Ôi... Dư Dư, nếu tớ cũng giống cậu uống bao nhiêu cũng không béo thì tốt biết mấy."
Hai người chia tay nhau ở cửa trạm xe buýt, Đường Dư một mình về nhà.
Vừa bước vào cửa mùi thức ăn đã xộc vào mũi khiến cô thèm ăn vô cùng, lúc thay giày còn lớn tiếng hỏi: "Dì Lưu, tối nay dì nấu món gì thế? Thơm quá."
Nhưng khi nhìn thấy Trình Bá Thành ngồi trên bàn ăn, Đường Dư lập tức trở nên ngoan ngoãn: "Bố mẹ, sao hai người đều về rồi?"
Tối qua, hai vợ chồng đi công tác ở nơi khác nên không thể tham dự bữa tiệc gia đình đúng giờ, Đường Dư còn tưởng phải một thời gian nữa hai người mới về.
Trình Bá Thành thuộc tuýp người nóng giận, đối với hai người con trai càng yêu cầu khắt khe, Trình Triệt trầm ổn vài phần giống ông còn Trình Húc thì luôn khiến Trình Bá Thành đau đầu.
Ông đóng tạp chí tài chính, giọng dịu xuống: "Việc bàn bạc diễn ra thuận lợi nên bố mẹ về sớm."
Trình Bá Thành hỏi theo lệ: "Dạo này con học hành thế nào?"
Cô đi đôi dép lê lông xù, mặc đồng phục rộng thùng thình trên, vội đáp lời: "Mấy hôm trước có kì thi tháng."
"Thi thế nào?"
Đường Dư nhàn nhạt nói: "Kết quả vẫn chưa có, ngày mai đến trường con mới biết."
Tô Tuệ từ bếp đi ra trách móc: "Anh hỏi nhiều quá rồi, Dư Dư vừa về để con bé nghỉ ngơi một lát đã."
Bà lại sắp xếp: "Dư Dư, lên lầu cất cặp trước đi."
Tô Tuệ và Trình Bá Thành cố ý hạ thấp giọng, nhưng Đường Dư vừa bước lên được vài bậc thang những lời trò chuyện đó đã lọt hết vào tai cô.
"Có phải chú của con bé lại gọi điện đến làm ầm ĩ không?"
"Việc này để em giải quyết, đừng nói với Dư Dư kẻo con bé buồn."
"...."
Ở trong phòng không được bao lâu cô lại xuống lầu, cô đứng ở góc cầu thang vẻ mặt có chút ngơ ngẩn.
Người đàn ông quay lưng về phía cô, mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nước biển, vai rộng eo thon, tóc cắt rất ngắn, có lẽ là vì từng ở trong quân ngũ nên dáng vẻ ở bất cứ lúc nào cũng đều không thể chê vào đâu được.
Tô Tuệ thấy cô xuống, trực tiếp chào hỏi: "Đây là chú út của con, hôm qua con đã gặp rồi đúng không."
Tô Tuệ nói với Trình Hoài Thứ: "Đây là cô con gái nhà họ Đường, bây giờ đã học lớp mười hai rồi."
Trình Hoài Thứ sắc mặt không đổi, lúc Tô Tuệ nhắc đến chuyện này cũng giống như người lớn tuổi hỏi han, xác nhận lại: "Lớp mười hai?"
Tô Tuệ tưởng anh không hiểu tình hình của Đường Dư liền nói thêm: "Đúng vậy, mười sáu tuổi rồi."
Trình Hoài Thứ ẩn ý nói: "Em còn tưởng con bé còn nhỏ."
Thảo nào hôm qua còn gọi cô là trẻ con.
Đến giờ ăn cơm, dì Lưu bưng lên mấy món ăn gia đình, đều là những món cô thích ăn.
Đường Dư ngồi vào bàn mới phản ứng lại không đúng, Trình Hoài Thứ không nhìn thấy nhưng cảm giác bàn tay to lớn đêm qua xoa đầu cô vẫn còn rõ ràng.
Chiều cao này của cô trong các học viên múa cũng được xem là chuẩn, cao ráo mảnh khảnh, nhưng đối với Trình Hoài Thứ không nhìn thấy thì cô chỉ là một đứa trẻ còn chưa học hết cấp ba.
Độ tuổi thiếu niên này ghét nhất là bị nói là trẻ con.
Đường Dư không nhịn được suy nghĩ nhỏ nhặt, cắn chặt đũa.
Lại ngẩng đầu nhìn Trình Hoài Thứ, rõ ràng trông rất ôn hòa nhưng cảm giác âm u đêm qua là sao?
Tô Tuệ gắp một miếng sườn vào bát cô, dùng giọng thương lượng nói: "Sau này chú út của con sẽ tĩnh dưỡng ở nhà chúng ta, bây giờ chú ấy đi lại không tiện, lúc chúng ta không ở nhà, Dư Dư con cũng phải hiểu chuyện giúp đỡ chú nhiều."
Đường Dư giật mình, vẫn tươi cười nói: "Con biết rồi."
Sau này cùng chung sống dưới một mái nhà đúng là quan hệ ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp.
Mà để Trình Hoài Thứ ở biệt thự nhà họ Trình chắc chắn là ý của ông nội.
Mối quan hệ giữa Trình Hoài Thứ và Trình Bá Thành vốn đã rất ngượng ngùng, hai người chênh lệch tuổi tác lớn, lại là cùng cha khác mẹ. Làm xong hết những thủ tục xã giao, đến lúc thực sự ngồi vào bàn ăn bữa tối trôi qua trong sự im lặng.
Ăn tối xong, Đường Dư trở lại bàn học, đối chiếu đề thi tháng để xem lại những câu sai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
