Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vì không mấy quan tâm đến chuyện này nên Đường Dư buồn chán đến nỗi ngáp ngắn ngáp dài, đôi dép quai hậu của cô nhẹ nhàng chạm đất, đôi chân nhỏ đung đưa.
Nhân lúc mọi người đang nâng ly chúc tụng, Đường Dư liền đứng dậy đi dạo ở sân sau của biệt thự.
Nơi đó có một biển hoa lớn, hương thơm ngát.
Sau một trận mưa vừa rồi, giàn nho trong sân uốn lượn vươn mình đón nước càng trở nên xanh tươi mơn mởn.
Cô chỉ chăm chú ngửa đầu nhìn những chùm nho, không ngờ vừa nhón chân lên đã vô tình đụng phải lồng ngực cứng như đá của ai đó, lập tức đau đớn kêu lên một tiếng.
Trong mũi toàn là hương thông mát lạnh, rất dễ chịu, nhưng cũng khiến Đường Dư trong nháy mắt cảm thấy không ổn.
Trình Hoài Thứ đưa tay ra, bàn tay anh gầy guộc nhưng có lực, lòng bàn tay ấm áp cứ thế đỡ lên đầu cô, giọng nói trầm ấm hỏi: "Tiểu thư, không ai dạy cháu đi đường phải nhìn đường sao?"
Ngũ quan của anh lạnh lùng, đường nét sắc bén, khuôn mặt không biểu cảm tĩnh lặng như nước nên Đường Dư cũng không nhìn ra được anh có cảm xúc gì.
Nhìn thấy người đến là ai, Đường Dư giật mình, căng thẳng cắn môi dưới để lại một vết răng không nông.
"Cháu xin lỗi, chú...... Trình."
Ở khoảng cách gần như vậy Đường Dư chỉ cảm thấy tim mình đập thình thịch, cô cảm thấy bản thân dường như sắp lật đổ sự bình tĩnh giả trên mặt.
Nhớ đến lời nhắc nhở của Trình Húc cô liền lùi lại hai bước.
Lần này Trình Hoài Thứ không dùng gậy nhưng từ phòng khách đến sân sau cũng cần phải đi một đoạn, không biết anh đã đi đến đây này bằng cách nào.
Đường Dư khẳng định mình không có ý xúc phạm, chỉ nhẹ nhàng vẫy tay lắc lư trước mặt anh.
Nhưng dù sao Trình Hoài Thứ cũng là người xuất thân từ không quân, phản ứng rất nhanh nhạy, nhận ra ý đồ của cô anh nhướng mày nói: "Cháu muốn làm gì?"
Bầu trời đêm sau cơn mưa mây đen che phủ mặt trăng, trong một thoáng tĩnh lặng, xương mày người đàn ông sâu thẳm, đôi môi mỏng mở ra.
Hơi thở nguy hiểm như thể không cho đối phương có cơ hội chối cãi: "Thử tôi sao?"
Lúc đó, trong đầu Đường Dư chỉ có một ý nghĩ đó là cô đã trêu phải người không nên trêu.
"Cháu..... đến sân sau hái nho." Đôi chân của cô cứ như bị dây nho quấn lấy, không thể nhúc nhích nửa bước.
Thành thật mà nói đây là một lời giải thích rất “có lệ”.
Nhưng Trình Hoài Thứ vẫn bình tĩnh đáp lại: "Lúc này mà hái thì nho rất chua."
Những quả nho có màu xanh ngọc trông rất tươi mát và ngon mắt nhưng người có kinh nghiệm đều biết hái nho vào thời điểm này vị không ngon lắm.
Lời nói dối của cô giống như một quả bóng bay chỉ cần khẽ chạm là vỡ tan.
Trình Hoài Thứ cao ráo, đôi chân thon dài chỉ cần hơi giơ tay lên là có thể hái được một chùm nho từ giàn xuống, anh cầm trên tay nghịch ngợm.
Đường Dư lại chú ý đến đôi tay đó, đốt ngón tay thon dài, mu bàn tay nổi gân xanh quả thực rất đẹp.
Nhưng bây giờ không phải lúc để mê muội vì sắc đẹp.
Đang lúc tiến thoái lưỡng nan thì Trình Húc đã đi tới.
Anh không kiên nhẫn, thấy chú nhỏ và Đường Dư đang ở cùng một chỗ liền lơ đãng nói: "Thật khéo, Dư Dư và chú nhỏ, hai người đều ở đây."
Đường Dư ngượng ngùng giấu tay ra sau lưng, cố nặn ra một nụ cười: "Anh Trình Húc...... sao anh cũng ra đây?"
"Chuyện hôn sự của anh cả thì bản thân anh ấy còn không quyết định được, anh ngồi không ở đó cũng thấy chán."
Trình Húc tỏ vẻ đã nhìn thấu, khẽ hừ một tiếng: "Chắc chắn em cũng nghĩ như vậy, nếu không thì sao anh lại bắt gặp em ở đây."
Đường Dư lè lưỡi, không có lập luận nào phản bác.
Trình Húc không biết đang suy nghĩ gì, vô thức nắm lấy cổ tay cô gái: "Chú nhỏ, nếu chú không có việc gì thì chúng ta về trước nhé."
Ánh sáng trong phòng khách rất tốt, nhìn kĩ lại thì Trình Húc vừa rồi còn vội vội vàng vàng bây giờ mặt đã đỏ bừng, lắp bắp không nói nên lời.
Đường Dư không nhịn được nhắc nhở: "Anh Trình Húc, mặt anh đỏ quá......"
Trình Húc thầm chửi thề trong lòng, con trai ở độ tuổi này đều sĩ diện nhất quyết không thừa nhận: "Có lẽ là do bị ngấm nước mưa nên cảm lạnh."
"Vậy lát nữa bảo dì Lưu nấu cho anh bát canh gừng." Cô lại quan tâm một cách chân thành, Trình Húc cảm thấy tai mình sắp cháy đến nơi rồi.
Anh liếm môi, muốn nói lại thôi: "Em và Trình Hoài Thứ......"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






