Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dụ Hoa Trưởng Công Chúa Chương 3: Tỉnh Lại(3)

Cài Đặt

Chương 3: Tỉnh Lại(3)

Thái y bắt mạch xong, quỳ xuống tâu: “Chúc mừng Bệ hạ, chúc mừng Trưởng công chúa. Việc công chúa tỉnh lại hôm nay là kỳ tích! Nhưng người đã nằm lâu, chưa thể tự ngồi, cần y nữ xoa bóp vài tháng, dần dần hồi phục. Năm sau có thể sinh hoạt như người bình thường.”

Triệu Đường là Dụ Hoa Trưởng công chúa cao quý, năm đó ngã từ lầu cao xuống, theo lý là mất mạng nhưng có lẽ dưới chân có người đỡ,nàng mới có cơ hội sống. Thái Y ngày đêm chăm sóc cũng không dám đảm bảo nàng có thể tỉnh lại. Nhiều năm lại luôn dùng dược liệu trân quý bồi bổ, mới có ngày hôm nay.

Các cung nhân đồng loạt quỳ xuống hô mừng. Triệu Hàng vui vẻ vỗ tay: “Tốt lắm. Vương Hỉ, dẫn người xuống lĩnh thưởng.”

Trong điện hạ nhân mừng rỡ dập đầu tạ ơn, rồi từng người lui xuống.

Chỉ còn mấy nội thị định tiến lên lau mặt cho Triệu Hàng, hắn vội phất tay: “Ta tự làm, các ngươi lui xuống cả đi. Ta muốn trò chuyện với A tỷ.”

Một trận náo loạn vừa rồi qua đi, tẩm điện giờ chỉ còn hai tỷ đệ bọn họ.

Ngoài trời đã tạnh mưa, mây đen tan đi, ánh sáng lọt vào, khiến trong điện bớt u ám.

Triệu Hàng vẫn ngồi mép giường như cũ, níu lấy chăn của nàng, khẽ hỏi: “Những ngày qua ta vẫn nói chuyện với a tỷ, người có nghe thấy gì không?”

Nàng nghe được tiếng khóc, nhưng chẳng rõ cậu nói gì.

Mùi trầm hương phảng phất, Triệu Đường nhìn lên đỉnh màn, chậm rãi nói: “Không nhớ rõ.”

Cậu bé tròn mặt hít thật sâu mùi chăn gối, rồi ghé sát tai nàng thì thầm: “Vậy để ta kể lại hết cho a tỷ nghe. A tỷ phải nhớ cho kỹ nhé.”

Những con cá trên màn vẫn lượn quanh hình trăng. Triệu Đường thấy thú vị. Không biết chúng có biết rằng, mãi vòng quanh như vậy, là chẳng bao giờ ra khỏi hồ sen kia không?

Nữ tử xinh đẹp nằm trên giường, mắt dừng lại nơi cậu bé, chậm rãi nói: “Ngươi nói đi.”

Cậu đỏ mặt, khe khẽ đáp: “A tỷ thật xinh đẹp.” Nét mặt, đôi mày, chóp mũi, cằm đều tinh tế. Giờ tỉnh lại, da thịt hồng hào sáng mịn, khiến người ta chẳng thể rời mắt.

Triệu Đường khẽ mỉm cười, cả căn phòng như thơm lên một chút.

“Nếu không nói, ta ngủ đây.” Từ lúc tỉnh lại đến giờ, mưa, tiếng khóc, tiếng người, tiếng bước chân… chẳng lúc nào ngừng.

Nàng mệt rồi, không còn tâm trí tiếp chuyện.

Cậu sợ nàng lại ngủ mê như xưa, vội líu lo không ngừng. Một hồi dài thao thao bất tuyệt, cuối cùng lại khẽ nói: “Giờ triều chính rối ren, gian thần tung hoành, ta lại tuổi nhỏ, không đủ sức chống đỡ. Chỉ có a tỷ mới giữ được cục diện, giúp ta cứu triều đình, cứu giang sơn. A tỷ, người nhất định phải nhanh chóng khoe lại...”

Năm hai tuổi, Triệu Hàng được lập Thái tử. Trong chiếu thư còn có tên Triệu Đường, khi ấy nàng vì là Trưởng công chúa nên giữ ngọc tỷ, có danh vị ngang hàng với Hoàng Thái Nữ. nagMười ba tuổi đã theo Phụ hoàng thượng triều, là công chúa đích xuất duy nhất, được Phụ hoàng yêu quý nhất. Khánh Nguyên Đế thượng triều hạ triều đều dẫn nàng theo. Tuy là nữ nhi nhưng mạnh mẽ không thua đấng nam nhi, Khánh Nguyên Đế thường than là: “Nếu Triệu Đường là nam tử thì đã là thái tử.” Mà thật ra nàng được dạy dỗ như Hoàng tử nối ngôi.

Những lời Triệu Hàng nói phía sau hẳn là do thần tử dạy. Một đứa trẻ kẹt giữa các thế lực tranh giành, như người đang lăn trong dầu sôi. Nếu ngốc còn đỡ, đằng này lại biết rõ, lại có người cố ý khích lệ…

Gương mặt kia giống Phụ hoàng như đúc, nay lại đứng trước mặt nàng khẩn cầu… Triệu Đường mơ màng sắp ngủ, đột nhiên rùng mình một cái, hoàn toàn thanh tỉnh:“Ngươi vừa nói Nhiếp Chính Vương Trần Hoài Tị là ai?”

Nàng hỏi, Triệu Hàng liền đáp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc