Lúc Triệu Hàng mới sinh, Triệu Đường từng bế cậu. Đứa bé nhỏ nhắn mềm mại, khuôn mặt phúng phính, tay chân múa may. Khi ấy nàng cúi xuống muốn xem cậu có mọc chiếc răng nào chưa, thì Tương Quý phi bất ngờ đẩy nàng ra, giành lại đứa bé. Rồi phụ hoàng bước vào điện. Ngài không trách nàng câu nào, nhưng ánh mắt thì dừng lại trên đứa bé, dịu dàng ôm lấy, vui vẻ chơi đùa…
Triệu Hàng thấy nàng im lặng, liền ghé sát lại: “A tỷ, người nhìn kỹ đi. Người còn nhớ ta không? Người nói gì đi được không?”
Năm phụ hoàng qua đời, cậu bé ba tuổi chưa hiểu gì, bị cung nhân bế quỳ lạy trước linh cữu. Lăn lộn một hồi, mới oa oa bật khóc.
Thế rồi đứa bé ấy bỗng thành thiếu niên mười tuổi, cười rạng rỡ với nàng… Triệu Đường khẽ mỉm cười: “Ta nhớ.”
Nàng lâu không nói chuyện, giọng yếu đến mức gần như không nghe thấy.
Triệu Hàng lặng lẽ nhìn nàng, mắt đỏ hoe: “Vậy là tốt rồi, A tỷ cứ từ từ nghỉ ngơi.”
Khuôn mặt vừa mới khóc kia trắng hồng đan xen, trông đáng thương. Triệu Đường hỏi: “Ngươi khóc cái gì?”
“Ta… ta vui quá ấy mà.” Triệu Hàng vừa rơi nước mắt vừa nói, “A tỷ nằm mãi, có thể người không biết, mẫu phi ta đã mất ba năm trước rồi. Trên đời giờ chỉ còn lại mấy huynh đệ tỷ muội chúng ta là thân cận nhất. Nhưng ta với A tỷ là thân nhất. Trước khi mất, mẫu phi vẫn dặn ta phải đến thăm A tỷ, mong A tỷ sớm tỉnh lại. Vài ngày trước Thái y nói người sẽ sớm tỉnh, quả nhiên... A tỷ, cuối cùng người cũng tỉnh rồi.”
Triệu Đường sững người, mẫu phi hắn đã mất?
Giọng nàng yếu ớt, chẳng giống mệnh lệnh, nghe như đang dỗ dành. Triệu Hàng lúc này mới ngưng khóc, ánh mắt vẫn không rời nàng.
Ký ức thuở nhỏ hắn chẳng nhớ nổi nàng từng ôm mình, đều do cung nhân kể lại. Vị Hoàng tỷ này thường xuyên tiến cung, nhưng Triệu Hàng đối với nàng không có ấn tượng. Hắn tuy nhỏ tuổi nhưng khi đăng cơ cũng hiếm khi rảnh rỗi. Mọi người đều nói Dụ Hoa Trưởng Công Chúa bị thương nặng, có lẽ sẽ ngủ mãi không tỉnh.Trong trí nhớ, nàng là người luôn nằm bất động, như một đóa hoa ngủ say. Đầu tóc đen, khuôn mặt hằng năm đều trắng đến kinh người.
Trước kia Triệu Hàng không thích đến nơi này, dù điện Trưởng công chúa luôn sạch sẽ, hương trầm dễ chịu, nhưng nàng quá yên tĩnh, gần như vô tri vô giác, chỉ có khi uống thuốc xong, môi nàng mới hồng lên một chút, nhìn chẳng khác nào mỹ nhân chết nằm trong quan tài thủy tinh. Triệu Hàng không biết nàng hôn mê đến khi nào rồi chết, hắn vẫn luôn thực sự sợ hãi.
Gần đây, Thái y bảo nên nói chuyện nhiều với nàng để kích thích tỉnh lại. Triệu Hàng không thể không đến, hắn vừa sợ vừa lo, vừa nói chuyện vừa khóc, không ngờ thực sự khiến nàng tỉnh.
Nàng tỉnh lại rồi, gương mặt vẫn điềm tĩnh, chẳng hề đáng sợ, còn có chút quen thuộc khiến hắn muốn gần gũi hơn: “A tỷ, sau này ngày nào ta cũng đến thăm người.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

