Mưa thu như rượu, rả rích không dứt, khi tạnh khi rơi.
Đêm xuống, trời càng lạnh. Hạ Trúc sợ gió lùa nên cho người kéo bình phong trong điện lại hơn nửa, chỉ chừa một khoảng thông khí.
Tiểu Hoàng đế đã hồi cung, lúc đi còn phấn chấn vui vẻ. Hạ Trúc nhìn Triệu Đường, ánh mắt nàng cụp xuống, che gần hết đôi mắt đen sâu u ám, trông như nửa tỉnh nửa mê, chẳng rõ đang nghĩ gì. Nàng khẽ hỏi: “Điện hạ cảm thấy thế nào rồi? Nếu không, nô tỳ hầu người rửa mặt trước?”
Nguyễn Nương là vú nuôi của nàng.
Hạ Trúc quỳ thấp xuống, cúi đầu trả lời: “Điện hạ chẳng lẽ quên rồi? Hôm đó Nguyễn ma ma cùng người cùng rơi khỏi lầu thành. Bà ấy đỡ người dưới thân… nghe nói lúc đó là… không còn…”
Không còn?
Đúng vậy, Nguyễn Nương quả thật đã cùng nàng lên lầu thành hôm đó.
Tuyết bay mù mịt như sương rơi xuống, đường trong cung phủ đầy tuyết, in đầy dấu chân chằng chịt. Đám người hộ tống quan tài đã đi xa, tuyết mới rơi phủ mỏng lên dấu chân cũ. Trước mắt toàn là máu, không chỉ của nàng, còn có của Nguyễn Nương, bà ôm chặt lấy nàng, đỡ cho nàng...
Trong bóng tối, có người bước đến. Giày da giẫm lên tuyết, vài bước đã đến trước mặt nàng, cúi xuống...
Nghĩ đến đây, Triệu Đường hít mạnh một hơi. Trời tối đen như mực, người đó ở trong bóng tối, nàng lại không sao nhìn rõ được khuôn mặt.
Là ai? Rốt cuộc là ai?
Nàng đưa tay muốn xua đi bóng tối ấy, nhưng cuối cùng chỉ rũ tay buông xuống đất...
Giữa không gian yên ắng, Hạ Trúc như nín thở. Nàng quỳ rạp xuống đất, cúi đầu nhìn chằm chằm hoa văn khắc trên sàn gỗ đen kịt, càng lúc càng thấp.
Triệu Đường bất động nhìn lên đỉnh màn trướng, rất lâu sau mới lên tiếng: “Rửa mặt đi, ta muốn dùng bữa.”
Dù thiên hạ đổi thay, triều đình đổi thay, thì nàng vẫn là Trưởng công chúa.
Triệu Hàng nói không sai, nàng phải sống cho tốt.
Nàng nhất định phải sống cho tốt.
...
Bao năm qua, Trưởng công chúa nằm liệt trên giường, cứ mười lăm phút lại phải trở mình một lần. Mỗi tối đều có y nữ vào phòng mát xa tay chân cho nàng. Nhờ ngày tháng tích lũy như thế, thân thể Triệu Đường không bị hoại tử, tay chân vẫn còn mềm mại. Chỉ là vì bao năm qua chỉ ăn thức ăn lỏng và thuốc, nên so với thiếu nữ 21, 22 tuổi, vóc dáng nàng gầy yếu hơn hẳn. Dù vậy, chỉ để rửa mặt cho một người không thể tự ngồi dậy, cũng cần đến bốn, năm người cùng hợp sức.
Tắm xong, lau khô người, mặc đồ sạch sẽ, thay đệm chăn mới, đặt nàng nằm ngay ngắn trên giường đã mất tròn một canh giờ.
Đông Tuyết cùng vài người khác mang tới canh trứng, cháo thịt băm, cháo củ mài... “Thái y dặn điện hạ mới tỉnh lại, nên ăn đồ dễ tiêu hóa.”
Triệu Đường không muốn nằm ăn, liền bảo người đỡ nàng dậy. Nàng không có sức, lưng phải dựa vào năm sáu chiếc gối mới có thể ngồi vững.
Sau một hồi lăn lộn, sắc mặt Triệu Đường càng thêm uể oải, chẳng còn tinh thần, mặt trắng bệch, đôi mắt đen thẫm càng trở nên sâu thẳm.
Nàng thử vài lần vẫn không thể cử động được tay, đành để Hạ Trúc đút cho ăn.
Hạ Trúc đút rất chậm, chờ nàng nhai kỹ nuốt trọn rồi mới đưa thìa tiếp theo: “Dù đồ ăn dễ tiêu, điện hạ cũng đừng ăn nhiều quá. Mỗi món hai thìa là được.”
Triệu Đường chỉ khẽ gật đầu.
Với nàng bây giờ, chỉ đơn giản ngồi dậy và ăn vài miếng cũng là việc tiêu hao thể lực rất lớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


