Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dụ Hoa Trưởng Công Chúa Chương 25: Bắt Cóc(1)

Cài Đặt

Chương 25: Bắt Cóc(1)

Hai tỷ đệ liền gặp qua vị biểu tỷ này.

Trong cung Từ Ninh không có người ngoài, Thái Hoàng Thái Hậu cũng chẳng cần câu nệ điều gì: “Mấy tháng tới, Viện Viện sẽ ở lại trong cung bầu bạn cùng ai gia, vừa hay yến tiệc Trung thu cũng sắp đến rồi...”

Ý của bà là muốn nhân yến tiệc Trung thu, tìm cho Lý Viện một tấm chồng phù hợp.

“Cha nàng vừa cưới kế mẫu, lại còn trẻ tuổi, tính tình e dè, không thể lo liệu chuyện hôn sự cho Viện Viện được.”

Mỗi dịp yến tiệc Trung thu, các vương hầu và bá quan văn võ trong triều đều sẽ dẫn theo con cháu, người thân đến dự. Một là để cho náo nhiệt, hai là cơ hội để các gia đình xem mặt chọn dâu chọn rể.

Ý của Thái Hoàng Thái Hậu là muốn tìm cho Lý Viện một nam tử có sát khí đủ nặng, không dễ bị nàng khắc chế, có thể trấn áp được vận số của nàng, lại có bát tự tương hợp.

“Nữ tử chung quy vẫn phải tìm một chỗ dựa, chứ cứ kéo dài năm này qua năm khác thì không phải là cách.” Thái Hoàng Thái Hậu không phải lần đầu làm mối, nhưng nghĩ đến tuổi tác của Lý Viện cùng những lời đồn khắc phu kia, bà cũng không khỏi lo lắng.

Những chuyện này, đối phương chỉ cần dò hỏi qua loa là biết hết.

Triệu Hàng ngồi một bên ăn bánh ngọt, nghe các nàng nói chuyện thì cũng chỉ vểnh tai lên nghe chứ không xen lời.

Lý Viện nửa ngồi trên ghế bành, gương mặt luôn giữ một nụ cười nhẹ, dung mạo và thần thái không thể tìm ra một điểm nào sơ sót, phảng phất như họ không phải đang bàn chuyện của nàng. Ngay cả khi Thái Hoàng Thái Hậu nhắc đến chuyện khắc phu khắc mẫu, nét mặt nàng vẫn không hề gợn sóng.

Chỉ là trùng hợp mà thôi, sao lại có thể gán cho nàng cái danh khắc phu khắc mẫu được chứ? Triệu Đường không biết Lý Viện đang nghe với tâm trạng gì, nàng bèn nhìn sang bức tranh treo trên bức tường đối diện: “Hoàng tổ mẫu, bức họa Quan Thế Âm Bồ Tát ngự trên tòa sen này quả thực sống động như thật. Không biết là tác phẩm của vị họa sư nào vậy ạ?”

Đây là một bức tranh lớn cao tám thước, nét vẽ tinh tế, màu sắc thanh nhã. Tay cầm nhành dương liễu, bình tịnh thủy, Quan Âm khép hờ đôi mắt, nụ cười từ bi của người dường như bao trùm lên tất cả những người đang ngồi trong điện.

Nét đề tự cũng trông rất quen.

Thái Hoàng Thái Hậu mỉm cười: “Còn có thể là ai nữa, chính là nhị ca của con đó. Thằng bé rất có hiếu, phải mất hơn nửa năm mới vẽ xong, vội vàng đưa vào cung tặng Ai gia mừng thọ. Nó còn nói vẽ bức này ở đạo quán thì không hợp lẽ, nên phải đặc biệt mượn nhà của một nông hộ để vẽ. Con xem kỹ mà xem, họa sư trong cung chẳng ai sánh được với nó đâu.”

Triệu Đường gật đầu công nhận. Trong ấn tượng của nàng, vị nhị Hoàng huynh này tuy say mê đạo thuật, cưỡi ngựa bắn cung đều không giỏi, nhưng cầm, kỳ, thư, họa thì lại tinh thông mọi thứ.

Nội thị hầu hạ bên cạnh rất biết ý, lúc này bèn cúi người nhắc nhở: “Lão tổ tông, đã đến giờ dùng bữa rồi ạ.”

Thái Hoàng Thái Hậu lúc này mới nhớ ra, bà vốn muốn gọi Triệu Đường sang đây dùng bữa: “Vậy thì dọn món lên đi...”

...

Sau bữa trưa, Lý Viện tiễn hai người họ ra khỏi Từ Ninh Cung.

Bữa chay ở chỗ Hoàng tổ mẫu là do tiểu trù phòng trong cung của bà tự làm. Nghe nói vị ngự trù đó từng là đầu bếp của chùa Phổ Nguyện, món chay năm đó ở chùa rất được yêu thích. Lần nào Triệu Hàng đến đây, lúc trở về bụng cũng no căng tròn. Hắn cười với Lý Viện: “Viện Viện biểu tỷ, tỷ cứ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ xem xét kỹ càng, chọn cho tỷ một vị biểu tỷ phu tốt nhất.”

Thanh niên tài tuấn của Triệu quốc không ít, lại có Thái Hoàng Thái Hậu chống lưng, thực ra Lý Viện không cần quá lo lắng về những lời đồn đại, cơ hội lựa chọn của nàng vẫn còn rất nhiều.

Lý Viện khom người hành lễ: “Vậy thần nữ xin đa tạ bệ hạ và điện hạ trước.”

Triệu Đường trở về phủ Trưởng công chúa, còn Triệu Hàng phải đến cung học ôn bài. Hướng đi của hai người không giống nhau, bèn mỗi người lên xe của mình rồi tách ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc