Đợi mấy người họ đã ra khỏi điện, Triệu Hàng mới đưa tay sờ lên vầng trán vốn chẳng hề có giọt mồ hôi nào: “Trương đại nhân trông không được hài lòng cho lắm, trẫm… trẫm đâu có nói sai gì đâu nhỉ…”
Trương Bồi Nguyên này chính là nỗi ám ảnh của ấu đế. Triệu Đường bật cười: “Vậy sau này bệ hạ cứ hỏi thẳng ông ấy là được.”
“Ta nào dám.”
Đúng lúc ấy, một ma ma đứng trước điện bẩm báo: “Nghe tin Trưởng công chúa điện hạ đã vào cung, Thái Hoàng Thái Hậu vô cùng mong nhớ, đang chờ người qua dùng bữa trưa.”
Triệu Đường vào cung vốn định đến bái kiến Hoàng tổ mẫu ngay, nhưng vì chuyện của Tô Thu mà chậm trễ.
Triệu Hàng bữa sáng cũng chưa dùng, nhưng qua cơn đói rồi lại chẳng thấy đói nữa. Hắn nhảy khỏi ngai vàng: “Vậy a tỷ hãy đi xe của ta, chúng ta cùng qua đó.”
Thái Hoàng Thái Hậu ở tại Từ Ninh cung, đi xe ngựa cũng phải mất nửa khắc đồng hồ.
Thái Hoàng Thái Hậu Lý thị tuổi đã gần thất thập cổ lai hy, có lẽ vì thích ăn vừng đen viên nên trên đầu không một sợi tóc bạc. Vì giữ gìn dung nhan khéo léo, trông bà chỉ độ ngoài năm mươi. Bà chỉ sinh được một mình tiên đế, quanh năm tin Phật ăn chay, nhưng lại hết mực quan tâm đến con cháu. Cháu gái của Thái Hoàng Thái Hậu chính là Trân phi của tiên đế, bà mất vì khó sinh khi hạ sinh Nhị hoàng tử Triệu Đồng. Hoàng hậu thì quanh năm bệnh tật trên giường, nên Triệu Đồng được nuôi dưỡng tại Từ Ninh cung của Thái Hoàng Thái Hậu.
Người nhị Hoàng huynh này lớn hơn Triệu Đường hai tuổi, tính tình trầm mặc, ít nói. Khi tiên đế còn tại vị, huynh ấy đã thường trốn khỏi cung để tìm tiên học đạo. Sau khi tiên đế lập Thái tử, mới cho huynh ấy một phủ đệ ở ngoài cấm thành.
Từ Ninh cung có đặt một chiếc ghế dài. Hạ Trúc lót sẵn gối dựa cho Triệu Đường để nàng ngồi cho thoải mái.
Thái Hoàng Thái Hậu nắm tay nàng, hỏi han chuyện ăn mặc, đi lại, không nén được mà rơm rớm nước mắt: “Nhị ca của con mấy năm nay đều tu đạo ở Huyền Thanh Quan ngoài thành, ta đã cho người báo tin con tỉnh lại cho nó biết. Vậy mà cái đứa ngốc ấy lại nói nó đang có một lò đan dược cần luyện gấp, để hôm khác sẽ về thăm con.”
Thuở nhỏ, trong cung cũng có nuôi vài ba phương sĩ, nhị Hoàng huynh thường hay đến chỗ họ để nhóm lửa. Có lần Triệu Đường bị rơi xuống nước rồi nhiễm phong hàn, vừa mới khỏi bệnh, huynh ấy đã dúi cho nàng một viên đan dược nghe nói là tự tay mình làm. Triệu Đường ăn xong đến mật xanh mật vàng cũng nôn ra hết. Nhị Hoàng huynh tất nhiên bị tiên đế phạt một trận ra trò, khiến cho Hoàng thái hậu (bây giờ là Thái Hoàng Thái Hậu) khóc thương cho Trân phi bạc mệnh khó sinh, tiên đế vì thương con trai sớm mồ côi mẹ nên mới tha cho Triệu Đồng.
Nói chuyện được một lúc, một thiếu nữ bước vào trong điện. Tóc nàng được bới theo kiểu đơn nha kế gọn gàng, mặc một bộ váy màu hồng sen nhạt, trông vô cùng duyên dáng yêu kiều, dung mạo lại có vài phần giống với Thái Hoàng Thái Hậu.
Triệu Đường đoán được người này là ai. Thái Hoàng Thái Hậu vẫy tay để nữ tử ấy lại gần: “Đây là Lý Viện, biểu muội của nhị Hoàng huynh con. Nó lớn hơn con một tuổi, con cứ gọi nó là biểu tỷ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


