Con đường ra khỏi cung rộng rãi và thoáng đãng, xe ngựa chạy một đường êm ru.
Đại tổng quản Vương Thông ngồi trong góc, trông coi lò than để giữ cho hơi ấm trong xe vừa phải, không quá nóng, mà cũng không để Trưởng công chúa bị lạnh.
Triệu Đường tựa vào gối, nhắm mắt dưỡng thần, suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra hôm nay.
Mỹ nhân nằm nghiêng, dung nhan như ngọc, tĩnh lặng không một tiếng động. Hạ Trúc quỳ ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng kéo lại tấm chăn mỏng trên người nàng.
Đúng lúc này, từ xa vọng lại những tiếng ồn ào hỗn loạn.
“Tô Thu làm càn!”
“Đó là xe giá của Trưởng công chúa!”
Nghe thấy ồn ào, Vương Thông vén rèm xe lên để nhìn ra ngoài xem có chuyện gì.
Xe ngựa đột ngột dừng lại, Vương Thông bất ngờ, va vào thành xe kêu một tiếng: “Duyên Phúc, có chuyện gì vậy?”
Người đánh xe Duyên Phúc không trả lời ông.
Lại nghe thấy tiếng người đánh xe hét lên một tiếng thảm thiết. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một kẻ mình đầy máu đã đạp văng cửa xe, chui vào bên trong.
Vương Thông định hét lên, nhưng đã bị kẻ đó túm lấy rồi ném ra khỏi xe ngựa.
Trước biến cố đột ngột, Hạ Trúc sợ đến nhảy dựng lên, giọng nói cũng lạc đi: “Ngươi làm gì vậy!”
Nàng theo bản năng che chắn trước người Triệu Đường.
Tô Thu đã bị dồn vào đường cùng, gương mặt hắn vừa dữ tợn vừa điên cuồng.
Thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, Tô Thu tung một cước đá ngất Hạ Trúc, rồi thô bạo ôm lấy Triệu Đường đang nằm trên nệm vào lòng.
“Trưởng công chúa điện hạ!”
Đó là tiếng kêu thất thanh của Vương Thông khi được thị vệ đỡ dậy.
Cửa xe mở toang, đủ để mọi người bên ngoài nhìn rõ cảnh tượng bên trong.
Dụ Hoa Trưởng công chúa Triệu Đường đã trở thành con tin của Tô Thu.
Trong vòng tay hắn, người con gái mềm mại tựa không xương mặc cho hắn ôm lấy.
Một mùi hương quyến rũ đến say lòng người thoang thoảng từ khắp nơi bay tới. Tim Tô Thu đập loạn xạ, hắn nghĩ, dù có phải chết khi đang ngửi mùi hương này, hắn cũng cam lòng!
Đây là Dụ Hoa Trưởng công chúa, người vừa mới ở trên điện, giờ đã rơi vào tay hắn.
Tô Thu vừa phải một mình chiến đấu, tắm máu thoát ra từ vòng vây, vốn tưởng rằng mình chắc chắn phải chết.
Cứ ngỡ là đường cùng, ai ngờ lại gặp lối thoát, xe giá của Dụ Hoa Trưởng công chúa đã tới. Ôm mỹ nhân trong tay, hắn cảm thấy vô cùng khoái trá: “Người đâu! Lái xe cho ta, ta muốn xuất cung!”
“Kẻ nào không nghe lệnh, ta sẽ giết Trưởng công chúa!”
Miệng thì nói lời tàn nhẫn, nhưng Tô Thu lại không dám dùng sức ôm nàng.
Người bên ngoài gần như đều biết, Trưởng công chúa đã hôn mê nhiều năm, dù tỉnh lại cũng chỉ là một người sống mà như đã chết.
Đối với nàng, hắn không hề có ý uy hiếp, nàng chính là lá bùa hộ mệnh của hắn!
Có nàng, hắn có thể đi thẳng một đường, sống sót rời khỏi hoàng thành.
Chỉ cần ra khỏi thành, không một ai có thể làm gì được hắn.
Tiêu Hồi cũng đang đứng bên ngoài xe. Vừa rồi sau khi thẩm vấn trên điện, hắn không yên tâm nên đã đi cùng Tô Thu về lại đại lao Hình Bộ. Lúc đó, Tô Thu mặt xám như tro tàn, đi còn chậm hơn cả rùa.
Hắn không thể nào ngờ được rằng khi sắp đến cổng cung, Tô Thu lại đột nhiên vùng lên chống trả.
Tên man rợ này mình đồng da sắt, đến cả cấm vệ quân cũng không thể khống chế nổi, đành trơ mắt nhìn hắn nhảy lên xe ngựa của Trưởng công chúa.
Tiêu Hồi không thể nhịn được nữa: “Tô Thu, ngươi vẫn còn gia quyến và tộc nhân, nếu làm Trưởng công chúa bị thương, đó sẽ là tội tru di cửu tộc.”
“Tội của một mình ngươi, lại muốn liên lụy đến cả gia tộc, ngươi còn mặt mũi nào để đối diện với tổ tông, cha mẹ, vợ con?”
Dù sao hắn cũng đã phạm phải tội chết, cha mẹ và con cái của hắn số đã định cả đời không dám ngẩng đầu, dù không chết cùng hắn, cũng khó thoát khỏi liên lụy!
Đã đến nước này, tại sao hắn phải đi tìm cái chết? Sao hắn không thể liều một phen?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


