Gió thu se lạnh, mưa thu rơi ào ào đập lên mái ngói.
Hơi lạnh mang theo hương mưa len qua khe cửa, lặng lẽ tràn vào trong điện, Triệu Đường bừng tỉnh.
Nàng đang nằm trên giường, chăn gối mỏng nhẹ vắt vẹo trên vai. Đập vào mắt là đỉnh trướng bằng tơ tằm trắng ngà, thêu hình cá chép quấn quanh vầng trăng. Trong điện thấp thoáng hương trầm Bách Hương, làn khói mờ mịt lượn lờ bay lên, len vào màn trướng từng đợt từng đợt.
Bên mép giường, có ai đó đang khóc thút thít.
Hồi ức cuối cùng của Triệu Đường là khi nàng tiễn linh cữu của phụ hoàng rời cung. Theo quy chế hoàng thất, linh cữu của tiên đế phải được đưa ra trong đêm, đi đầu là bá quan văn võ, hoàng thân quốc thích, sau là cung nữ, thái giám hộ tống đến hoàng lăng, cảnh tượng trang nghiêm, dài dằng dặc. Nàng không theo đoàn, chỉ đứng trên tường thành cao, lặng lẽ nhìn hàng vạn đèn lồng giấy trắng đưa tiễn linh cữu dần khuất.
Đúng đêm hôm đó, trong cơn giá lạnh thê lương, nàng bị người ta đẩy xuống từ tường thành.
Suốt nhiều ngày sau, nàng mơ màng nghe được tiếng các cung nữ và ma ma thì thầm: đến giờ xoay người, đến lúc cho uống thuốc… Nàng chìm trong mê man, chẳng thể tự kiểm soát thân thể, chỉ từ lời nói họ đoán được tình trạng của mình. Tiếng khóc ngày nào cũng có, hôm sớm hôm muộn, không ngày nào dứt. Có lúc nàng nghĩ chắc mình đã chết, hoặc đang trên đường chết.
Một lòng hoang mang rối loạn, lại u ám rồi nàng tỉnh dậy.
Trong tiếng mưa, hòa cùng tiếng khóc, Triệu Đường nhận ra thân thể vẫn chẳng thể cử động.
Phải rồi, ngã từ thành cao như vậy, không biết còn giữ được bao nhiêu xương cốt lành lặn… Nàng cố thở chậm lại, thì đứa bé bên mép giường ngẩng đầu lên.
Đó là một phiên bản nhỏ tuổi của phụ hoàng, gương mặt tròn trĩnh, đôi mắt to tròn lấp lánh. Khuôn mặt ngây thơ ướt đẫm nước mắt, nước mũi, trán cũng nhễ nhại mồ hôi.
Trong điện chỉ còn hai người là nàng và đứa nhỏ ấy. Ánh mắt bốn mắt chạm nhau, gương mặt tròn trĩnh lộ rõ niềm vui sướng: “A tỷ, người tỉnh rồi!”
Một tiếng đó vang lên làm nước mũi bắn cả ra, đứa nhỏ sửng sốt.
Triệu Đường ngẩn người.
Đứa nhỏ đỏ mặt, vội vàng kéo tay áo lau nước mũi, rồi quay đầu hét toáng: “Người đâu, mau gọi Thái y, a tỷ tỉnh rồi!”
Cửa đại điện lập tức vang lên tiếng động, có người chạy ra ngoài, có người vội vàng vào trong, bước chân rộn ràng gõ vang nền gạch.
Nội thị Vương Hỉ đi vào, nhéo giọng ai da lên tiếng: “Bệ hạ, sao người lại khóc như mèo con thế này?”
Trong điện bắt đầu nhốn nháo, người hành lễ, người rì rầm gì đó, rồi có người tiến đến bắt mạch cho nàng qua lớp khăn mỏng.
Triệu Đường mệt mỏi khép nửa mắt, ánh nhìn vẫn dừng lại trên gương mặt tròn trĩnh ấy. Cậu bé vận y phục gấm màu xanh nhạt thêu mây, đội mũ quả dưa màu vàng nhạt, nét mặt ngập tràn hân hoan.
Cậu bé thấy nàng nhìn chăm chú, có phần nghi hoặc: “A tỷ, người nhận ra ta không? Ta là Ngũ hoàng tử Triệu Hàng, lúc nhỏ người từng bế ta đấy... Người, người còn nhớ mình là ai không?”
Một bên, Vương Hỉ quỳ xuống bổ sung: “Trưởng công chúa điện hạ, người đã hôn mê bảy năm rồi. Bệ hạ đã đăng cơ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

