Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tông Vụ Tư nhìn tên đoán nghĩa, là cơ quan xử lý các sự vụ của tông thất. Tông thất cũng có những vụ án mạng ly kỳ, nghi án, hay những chuyện vụn vặt, lộn xộn. Những chuyện này không do Hình Bộ hay quan phủ giải quyết mà thường do Tông Vụ Tư đứng ra điều tra hoặc dàn xếp. Người chưởng sự của Tông Vụ Tư đều là những hoàng thân quốc thích có bối phận cao, thi thoảng tra án mạng trong tông thất, giúp che đậy những vụ bê bối của tông thất... Triệu Đường nhớ Tấn vương Triệu Luân là chưởng sự Tông Vụ tư: “Tấn bá phụ bây giờ vẫn còn khỏe chứ?”
Tấn vương là anh em cùng cha khác mẹ với Tiên đế, là thứ trưởng tử, tuổi tác thậm chí còn lớn hơn cả Hoàng tổ mẫu, năm nay đã 70.
Triệu Hoàn ngồi bên cạnh, cười như không cười nhìn nàng: “Ngươi muốn Tấn bá phụ tới sao? Thật không may, mấy hôm trước Tấn bá phụ bị trúng gió, nằm trên giường mấy ngày rồi. Thế nên việc của ngươi mới đến tay ta.”
Tông Vụ Tư tuy có tiếng tốt nhưng lại không có thực quyền, quanh năm suốt tháng chỉ loanh quanh giải quyết chuyện lặt vặt của tông thất.
Triệu Hoàn vấn tóc nàng, dùng sức nắm chặt: “Ta hỏi ngươi chuyện ngày đó, ngươi còn chưa trả lời tử tế, đừng nhắc đến người khác nữa. Tấn bá phụ là trưởng bối, không cần phải làm phiền người. A Đường, ngươi chỉ cần nói những gì muội biết cho ta. Hử? Vụ án mạng bảy năm trước, ngươi là bị người làm hại... Sao, muội biết là ai, hay không dám nói?”
...
Không lâu sau khi quan tài của Khánh Nguyên Đế rời cung, thị vệ phát hiện Trưởng công chúa Dụ Hoa bị văng xuống dưới thành lầu, máu chảy lênh láng.
Triệu Hoàn cùng nhị hoàng huynh Triệu Đồng được cung nhân hớt hải gọi về. Khi họ tới nơi, dưới bức tường son, trên nền tuyết trắng xóa, hai người nằm chồng lên nhau. Nguyễn ma ma một chân bị gãy, nằm cách đó không xa. Bà co quắp cả người, ôm chặt Triệu Đường như đang che chở một đứa trẻ sơ sinh. Thái Y Viện tới bắt mạch, nói công chúa vẫn còn hơi thở.
Giữa trời tuyết lớn như vậy, thi thể của Nguyễn ma ma đã cứng đờ, cũng coi như có công hộ chủ. Nhưng để cứu Triệu Đường, thị vệ phải dùng cưa cưa đứt một cánh tay của bà mới có thể giải thoát được Triệu Đường đang đầm đìa máu.
“Nguyễn ma ma ôm chặt nửa người trên của ngươi, nhờ vậy đầu ngươi mới không nát bươm.”
Triệu Đường mất nhiều máu như vậy mà không chết, nhưng lại hôn mê bất tỉnh.
Trong thời khắc như thế, ai có thể ra tay với nàng?
Thực tế, ai cũng có thể bị nghi ngờ, ai cũng có động cơ. Chuyện này Tông Vụ Tư cũng đã điều tra kỹ, nhưng ngày ấy tuyết quá lớn, cung đường lại có nhiều dấu chân người, ai mà phân biệt được của ai với ai?
.
“Đã chết rồi.” Nữ tử trên giường đang mặc y phục bỗng nhiên nói.
Triệu Hoàn nhíu mày: “Ngươi nói cái gì?”
Bên ngoài gió thổi mang theo hơi nóng của nắng thu, nhưng Triệu Đường vẫn cảm thấy mình như đang chìm trong đêm đông tuyết rơi năm nào ở trong cung: “Ta nói hung thủ đã chết.”
Trông nàng không ổn, Triệu Hoàn nghĩ đến một khả năng rồi lại lắc đầu phủ nhận: “Rốt cuộc ngươi có ý gì?”
Triệu Đường nhớ lại từng mẩu ký ức rời rạc: Nguyễn Nương mặc áo bông dày, trong ngực còn giấu một túi nước nóng, nhìn nàng nước mắt giàn giụa.
Khánh Nguyên Đế thường dạy Triệu Đường phải kiềm chế cảm xúc, thế nên nàng rất ít khi rơi lệ. Nhưng Nguyễn Nương, người hầu hạ bên cạnh, lại là một người mau nước mắt, tuổi đã cao mà nước mắt luôn không ngừng. Bị thương cũng khóc, chịu ủy khuất cũng khóc, hoảng loạn cũng khóc. Sống mấy chục năm, bà vẫn đơn giản hết mực, không có chút tâm cơ nào của người sống lâu trong cung. Không biết là do bà đã cho nàng bú quá nhiều sữa, quen thuộc mùi cơ thể nàng, hay do ôm bà rất thoải mái, mà mười năm sau đó, bà vẫn luôn ở bên cạnh Triệu Đường, chăm sóc tận tụy. Triệu Đường đã quen với bà, không cho phép bất kỳ ai ức hiếp vú nuôi của mình.
Việc rơi xuống thành lầu chỉ diễn ra trong chớp mắt. Triệu Đường nhìn tấm bình phong ở gần đó: “Như huynh nghĩ, là Nguyễn Nương đã đẩy ta.”
Triệu Hoàn khựng lại: “Sao có thể?”
“Sự thật là như vậy.”
Cuối cùng, là Nguyễn Nương luyến tiếc.
Bà thà chết để nàng được sống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


