Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dụ Hoa Trưởng Công Chúa Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Triệu Hoàn không thể nào ngờ người ra tay lại là Nguyễn ma ma: “Rõ ràng bà ấy là thị nữ của Hoàng hậu, nhưng lại lấy người Triệu quốc, sinh con đẻ cái, nhi nữ đều đã thành thân..Ngươi yêu quý bà ấy như mẹ ruột của mình, tại sao bà ấy phải giết ngươi?” Ngay cả khi Tiên đế đã băng hà, chiếu thư của ngài cũng đã xác lập địa vị cho Trưởng công chúa Dụ Hoa. Tân đế còn nhỏ tuổi, Trưởng công chúa có đủ thời gian để gây dựng thế lực riêng. Theo Triệu Đường là con đường vinh hoa phú quý vững chắc, điều mà người khác mười đời thiêu hương cũng không cầu được.

“Đó là việc của Tông Vụ Tư các ngươi phải tra,” Triệu Đường đưa mắt từ tấm bình phong sang mặt hắn, vị hoàng huynh này có vẻ buồn bã, “Thế nào, các ngươi không tra được sao?”

Nói thì dễ, nhưng chuyện này có dễ tra đâu?

“Nói thật, có thể nào Nguyễn ma ma có tư oán gì với ngươi không? Dù sao mấy năm nay chăm sóc ngươi, bà ấy cũng dần xa lạ với con cái mình…” Lý do này thực sự không hợp lý, Triệu Hoàn nghĩ ngợi, rồi buông lọn tóc của nàng ra: “Chuyện của Nguyễn ma ma, ngươi đã nói với ai chưa?”

“Chưa nói.”

Vậy là, chỉ nói với hắn…

Triệu Hoàn dùng tay vuốt lại mái tóc rối của nàng, rồi đưa ra quyết định: “Nhớ kỹ đừng nói ra ngoài, chuyện này ta sẽ bí mật điều tra, chắc chắn sẽ tìm ra manh mối. Nếu có người khác hỏi, ngươi cứ nói… bị ngã đập đầu nên chuyện ngày đó không nhớ được. A Đường, ngươi có nhớ không?”

Những lời cuối cùng vừa như dặn dò, lại vừa như uy hiếp. Triệu Đường cụp mắt, nhàn nhạt nói được.

“Vậy ngày đó ngươi trèo lên Minh Tập lầu cao như vậy làm gì?”

“Nhớ không được.”

Triệu Hoàn bật cười.

Sau khi Tứ vương gia nhẹ nhàng rời đi, Hạ Trúc mới bước vào điện.

Trên chiếc ghế dài bằng gỗ trầm đỏ khắc hoa, mỹ nhân mảnh mai kia đang nằm lặng yên, mái tóc đen nhánh phản chiếu ánh sáng, được sắp xếp gọn gàng sang hai bên cơ thể. Dù đã nhìn bao nhiêu lần, Hạ Trúc vẫn nín thở mỗi khi lại gần, sợ sẽ làm phiền nàng.

Lúc này Triệu Đường kỳ thật thấy hơi mệt, miệng khô nên bảo Hạ Trúc lấy nước cho nàng uống.

Từng muỗng nước được đưa tới, mỗi động tác của Hạ Trúc đều cẩn thận, tỉ mỉ. Uống xong, Hạ Trúc lấy khăn nhẹ nhàng lau khóe miệng cho nàng.

Triệu Đường rũ mi nhìn nàng cất khăn vào ống tay áo: “Hiện giờ trong phủ ai là tổng quản, tẩm điện do ai quản sự? Còn tình hình các điện khác ra sao, nói hết cho ta nghe.”

“Hồi điện hạ, tổng quản là Vương Thông công công, tẩm điện do nô tỳ và bốn vị ma ma cùng quản sự, hai chính điện do Đào công công và Mai công công, hai thiên điện do Hương ma ma và Thủy ma ma phụ trách…” Hạ Trúc kể ra rành mạch từng người. Phủ của Trưởng công chúa thực ra không có nhiều thay đổi, chỉ là những người hầu cận ban đầu đều đã bị thay, các thiên điện thỉnh thoảng có thay đổi chút ít, nhưng về cơ bản vẫn là những người cũ.

Ngoài phủ công chúa trong hoàng thành, Triệu Đường còn có hai phủ đệ khác ở ngoại thành, nuôi dưỡng không ít kỳ nhân dị sĩ cùng vũ cơ, nhạc công, đều có người chuyên môn quản lý. Nhưng chuyện của những phủ đệ bên ngoài này, Hạ Trúc biết không nhiều, chỉ có Vương Thông công công mới nắm rõ.

Triệu Đường đại khái đã hiểu: “Bảo tất cả những người quản sự ở đây đến gặp ta.”

Giọng nàng bình thản, nhưng Hạ Trúc trong lòng lại run lên, cúi đầu vâng lời.

...

Các cung nữ chờ bên ngoài tẩm điện, cố gắng lắng tai nghe nhưng không sao nghe được bên trong nói gì.

Vương Thông công công dường như đang tự tát vào mặt mình, dù chỉ vài cái rồi ngừng, nhưng dáng vẻ tàn nhẫn đó giống hệt cách con nuôi hắn tự tát miệng.

Triệu Đường muốn tạm nghỉ, nên tổng quản cùng các quản sự không ở lại lâu, chưa đầy mười lăm phút đã bước ra.

Mặt ai nấy đều tối sầm.

“Hôm nay ai làm việc trước mặt điện hạ? Người phụ trách truyền lời là ai?”

Có cả những cung nữ trẻ tuổi lẫn những ma ma đã lớn tuổi.

Hắn lặng lẽ nhìn họ một lúc lâu, rồi bắt đầu vuốt ve chiếc ban chỉ ngọc bích trên tay, tốc độ càng lúc càng nhanh: “Lần này ta sẽ để các ma ma dạy lại quy củ cho các ngươi. Nếu có lần sau, rơi vào tay ta…”

Khi đó sẽ không chỉ đơn giản là học lại quy củ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc