Hôm đó học đường lặng như tờ. Đang là giờ hoàng hôn, nắng chiều chiếu rọi một nửa khuôn mặt Triệu Hoàn, nửa còn lại chìm trong bóng tối.
Triệu Đường không muốn đánh, nhưng lại chỉ mong chuyện này mau chóng kết thúc. Ánh sáng kia tưởng như chiếu vào Triệu Hoàn, nhưng lại tựa như xé nàng ra thành hai nửa — nửa người, nửa bóng.
Trong khoảng sáng tối ấy, Triệu Hoàn chỉ lặng lẽ chịu đựng. Đôi mắt nhạt màu kia dưới ánh chiều càng thêm rực đỏ, không van xin, không kêu than, chỉ nhìn nàng.
Nhìn nàng đang đánh hắn.
Khi đó trong học đường có đủ cả: các hoàng tử, công chúa, con cháu vương hầu, cung nhân, lão sư… Có người chỉ yên lặng mà xem, có người chỉ biết cúi đầu không dám nói gì.
Ngày hôm đó, như một cơn ác mộng.
Mãi đến khi Tam công chúa Triệu Ái hoảng sợ bật khóc, Khánh Nguyên Đế mới chịu dừng tay.
Ký ức này không dễ chịu gì. Triệu Hoàn hiển nhiên cũng nhớ rõ, nét cười trên mặt dần tắt:
“Sớm biết vậy, ta đã xin tha sớm cho xong. Nhưng A Đường à, sao khi đó ngươi không cầu xin? Nếu ngươi xin phụ hoàng, nói không chừng ta đã không bị đánh.”
Chuyện đã qua thì không thể thay đổi. Triệu Đường không định trả lời, Triệu Hoàn cũng không thật sự chờ câu trả lời. Hắn lại nhìn tay nàng, bàn tay nhỏ mềm yếu, chẳng có chút sức lực, tỉ mỉ ngắm nghía:
“Bàn tay này, chỉ hợp để vẽ tranh thôi. Trong phủ ta có nuôi vài họa sư từ Oa quốc, chuyên dùng kim chích tranh lên da người. Không cần bút mực, chỉ dùng kim châm lên da, vẽ từng nét, rồi nhuộm thuốc vào. Nếu là tranh lớn thì có khi phải mất vài tháng, thậm chí một hai năm mới hoàn tất. Một khi đã xăm lên, thì mấy chục năm cũng không phai.”
“Họa sư giỏi thì hiếm, mà da người hợp để xăm thì lại càng khó. A Đường, thân thể ngươi, đúng là tấm da hoàn hảo. Ngày đó ngươi bị thương nặng như vậy, bao nhiêu thuốc quý đều dùng hết, sẹo cũng mờ, da dẻ lại càng đẹp.”
Hắn ghi hận thì ghi hận, lại còn để tâm tới làn da nàng làm gì?
Triệu Đường nhắm mắt, hít sâu ổn định hơi thở:
“Nếu vậy thì ngươi cứ đánh ta đi, rồi kéo ta về cung, bày ra trước mặt cung nhân. Gọi hết hoàng tử công chúa đến, rồi tính nợ từng cái một cho rõ.”
Gần đây Triệu Đường không ra ngoài, chỉ mặc đồ đơn giản: áo ngắn váy dài. Tấm áo váy màu xanh nhạt, nhạt dần theo từng nếp gấp, phập phồng nhẹ nhàng theo hơi thở.
Mấy năm nay nằm một chỗ, nàng dường như lại cao lên, thành một thiếu nữ hẳn hoi. Nước da trắng trẻo, dung mạo xinh đẹp như tranh, nhưng dẫu vóc dáng có trưởng thành, lòng nàng vẫn là đứa bé mười bốn tuổi năm nào.
Triệu Hoàn như để trấn an nàng, nhẹ vỗ tay nàng:
“Ta chỉ dọa thôi. Sổ nợ đâu phải cứ nói là tính là xong. Ngươi tưởng ta là người thế nào?”
Tâm trạng tốt hơn, Triệu Hoàn đặt tay nàng lại xuống giường, ra hiệu cho cung nữ mang khăn vải đến:
“Đừng lề mề nữa. Đã tắm xong thì nhanh lau tóc, coi chừng nhiễm lạnh. Ta còn có chuyện quan trọng muốn bàn với Trưởng công chúa.”
Các cung nữ không dám trì hoãn, lập tức tiến lên lau tóc cho Triệu Đường. Triệu Hoàn tránh sang một bên quan sát.
Tóc nàng vừa dày vừa dài, động tác phải thật nhẹ, không được rối cũng không được mạnh tay.
Ánh mắt hắn tùy tiện lướt qua, Triệu Đường bèn nhắm chặt mắt, không nhìn hắn nữa.
Nửa canh giờ sau, tóc mới khô gần hết, được chải gọn gàng, buông xuống giường như một tấm lụa dài.
Triệu Đường cuối cùng cũng mở lời:
“Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”
Các cung nữ đã lui xuống, trong điện chỉ còn lại hai người.
Triệu Hoàn vừa chải tóc cho nàng, vẻ mặt cũng nghiêm túc hẳn:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)