Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ánh nắng ban mai len lõi trong từng kẽ lá tựa như những dải lụa vàng rực rỡ soi sáng cả khu rừng xanh thẳm, đàn bướm bay chập chờn vờn quanh hoa lá, từng chùm từng chùm khoe sắc tô điểm cho bức tranh núi rừng thêm sinh động. Gió lay động những tán cây xào xạc, gió nhẹ mơn man trên đôi gò má người thiếu nữ phơi phới tuổi xuân. Nàng sải bước đầy kiêu hãnh, bước chân nhanh nhẹn mà phóng khoáng, váy đỏ khẽ lướt qua từng bụi cỏ dại, mỉm cười vươn mình đón nắng mai, ánh nắng dịu dàng phủ lên đôi vai bé nhỏ.
Nàng thích thú ngắm nhìn khung cảnh xung quanh, đưa tay nhẹ đón cánh hoa rụng bay trong gió. Hệt như một nàng tiên đang nhảy múa trong bức tranh thiên nhiên đầy hoa bướm.
Một bức tranh thơ mộng đến thế sẽ hoàn hảo nếu như không có âm thanh the thé đầy chói tai cất lên.
"Quận chúaaaa!"
Thiếu nữ đang rình bắt chú bướm đậu trên khóm hoa, không biết có phải do tiếng gọi khiến nàng giật mình làm cành hoa lay động hay không, bướm trắng bay đi mất.
"Quận chúa người đi chậm chậm thôi, chờ nô tì với!".
"Nội giám, ngươi khẽ tiếng thôi, ngươi làm con bướm của ta bay đi mất rồi kìa!".
Nội giám vừa chạy vừa thở hồng hộc, trong cả cuộc đời mấy chục năm của ông chưa từng chạy mệt thế này.
"Còn nữa, ta đã dặn ra ngoài phải gọi ta là tiểu thư, không được gọi quận chúa. Ở đây là trong rừng, nếu có thổ phỉ xuất hiện mà biết thân phận của ta thì ta với ngươi kể như tiêu!".
"Dạaa, nô tì đã biết, thưa quậ...tiểu thư!" - Nội giám thầm than trong lòng, có gặp cướp thì dù gọi là gì cũng đâu có tác dụng.
Quận chúa ngồi xuống tảng đá gần đó, đi lâu như thế cũng đã thấm mệt, nàng lấy tay làm quạt, vừa phẩy tay vừa ngắm cảnh sắc xung quanh, mặc kệ nội giám vẫn đang đứng một bên nài nỉ: "quận...tiểu thư, nô tì xin người mau chóng hồi...mau chóng quay về, nếu để hoàng...nếu để ngài ấy biết được, chắc chắn sẽ trị tội nô tì!".
"Ai da ta biết rồi!" - Nàng mất hứng, ngoáy ngoáy một bên tai bị nội giám lải nhải, từ sáng đến giờ người này cứ cằn nhằn mãi một câu, làm nàng cũng không có tâm trạng nào ngắm cảnh. Mắt hạnh khẽ đảo, đột nhiên nàng nghĩ ra một ý: "ngươi yên tâm, việc trốn đi chơi là chủ ý của ta, hoàng...ca ca sẽ không trách tội ngươi đâu. Bổn tiểu thư khát nước, ngươi mau đi kiếm nước cho ta đi!".
Nội giám bèn đưa bình hồ lô giắt bên hông cho nàng: "dạ đây, may mà nô tì luôn chuẩn bị chu đáo".
Quận chúa cầm bình hồ lô lắc lắc mấy cái, xác định không có nước trong bình, nàng liếc nội giám: "đâu? Nước đâu?". Rồi mở nắp bình trút ngược xuống, từ miệng bình chảy xuống một giọt nước, đúng một giọt. Bốn mắt nhìn nhau...
"Là có nước dữ chưa?"
Quận chúa ném lại bình cho nội giám, quay đầu ngồi xuống tảng đá rồi giả vờ chán nản cau có: "ta không biết đâu, ngươi đi kiếm nước cho ta đi! Uống nước xong ta mới chịu về".
"A, hay là nô tì quay lại bờ sông lúc nãy lấy nước cho người nha!".
"Cái gì?! Cái khúc sông lúc nãy nhà ngươi tắm ấy hả? Không chịu đâu, thấy mà ghê. Ngươi lên thượng nguồn múc nước cho ta đi nhanh lên!" - Vừa nói nàng vừa đẩy nội giám đi nhanh. Nội giám cũng hết cách, ai bảo nàng là hoàng muội mà thánh thượng hết mực cưng chiều làm gì.
"Vậy tiểu thư ở đây chờ nô tì, người đừng đi đâu hết nha".
"Ta biết rồi, ngươi đi nhanh lên!" - Nàng mất kiên nhẫn đẩy nội giám.
Xác định thân ảnh nội giám đã dần khuất bóng, quận chúa lại xoay người tung tăng dạo bước tiếp, hừ, còn lâu nàng mới chịu ngồi yên. Khó khăn lắm mới được một bữa thành công trốn ra khỏi cung chơi, vậy thì phải chơi cho đáng chứ! Thế nhưng được vài bước thì...
Rầmm!
Trời đất tối sầm, cả người thì ê ẩm, hình như nàng vừa giẫm trúng cái gì đó thì phải. Không lẽ...là bẫy của bọn cướp??
"Aaaaaa, cứu ta với, có ai khôngggg?"
.
.
.
.
.
"Lục ca, đệ nghe tiếng ở bên này nè!"
Thiếu niên dương quang tuấn tú, đôi mắt sáng ngời kéo tay một thiếu niên khôi ngô khác nhanh chân chạy đến hố bẫy.
"Ta nghe tiếng lớn lắm, nói không chừng là một con thú lớn" - Lục Lang.
Thất Lang nhanh tìm sợi dây thừng giấu trong bụi cây gần đó, cả hai cùng hợp sức kéo.
"Ai da nặng quá! Con này chắc bự lắm nè!"
Thất Lang nghĩ thầm 'huynh tiêu rồi, dám nói lục tẩu nặng', dù có hơi nặng thật.
Cho tới khi lưới được kéo hẳn lên, cả hai mới thực sự hoảng hốt, nói đúng hơn là chỉ có một mình Lục Lang thôi.
"Chết rồi, không phải thú, là người huynh ơi!" - Thất Lang.
"Cứu ta vớiiii! Thả ta raaa!"
"Còn là một cô nương!" - Lục Lang.
"Làm sao đây lục ca?"
"Bây giờ đệ giữ chặt dây, ta đến gần đỡ cô ấy, ta đếm đến ba là đệ buông ra nha".
"Một"
"Hai"
"Ba"
Thất Lang buông tay, ôm tim thở phào một hơi. Bên kia Lục Lang đang chật vật đưa người xuống, tiểu cô nương vùng vẫy loạn xạ, tay đấm chân đạp làm hắn ăn không ít khổ.
"Aaaa, ngươi làm gì vậy? Sắc lang buông ta raaa!".
"Biết rồi! Nặng quá đi".
Tức chết nàng rồi, hôm nay nhất định là nàng trốn khỏi cung không xem ngày, tự dưng ở giữa rừng mọc đâu ra hai tên tiểu tử, còn dám chê nàng nặng nữa chứ!
"Các ngươi là ai? Tại sao dám đặt bẫy bổn cô nương?".
"Nè, bọn ta không có đặt bẫy cô, đường lộ cô không đi, chui vô trong rừng chỗ người ta đi săn làm gì cho dính bẫy vậy hả?" - Thất Lang.
"Được rồi, hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi" - Lục Lang.
Lục Lang giúp nàng gỡ lưới, lại đỡ nàng ngồi xuống tảng đá, trong lúc vô tình ánh mắt va chạm, trái tim quận chúa hẫng một nhịp, nàng chưa từng thấy nam nhân nào đẹp thế này. Mà đối phương cũng đồng dạng nhìn nàng, bối rối giấu đi áng mây hồng trên gò má.
Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, nàng phải làm cho ra lẽ trước, còn nam nhân này nàng sẽ thu phục sau.
"Ai mà biết các ngươi đặt bẫy ở chỗ này chứ! Ta muốn đi thế nào thì đi, bộ tưởng khu rừng này là của các ngươi chắc?".
"Không phải của bọn ta, nhưng chẳng lẽ của cô hay sao mà muốn đi sao thì đi? Aish, huynh khều đệ làm gì? Để đệ nói cho ra lẽ, đường lộ không đi lại vô rừng đi, chắc chắn cô ta làm gì mờ ám đây mà".
Hai người không ai nhường ai, Lục Lang cũng không biết khuyên kiểu gì. Hắn bóp miệng đệ đệ, hề hề hướng tiểu cô nương kiếu lỗi: "xin lỗi xin lỗi, là lỗi của huynh đệ bọn ta! Chẳng hay cô là tiểu thư nhà nào? Để bọn ta chuộc lỗi, đưa cô về nhà có được không?".
Quận chúa chống nạnh dương dương tự đắc, nàng chỉ chờ có vậy thôi.
"Là các ngươi hỏi đó nha! Xin giới thiệu cho các ngươi biết, ta, quận chúa Sài Văn Ý!".
Đúng lúc này...
"Tiểu thưưưư! Nô tì mang nước về rồi đây tiểu thưưư!".
"..." - Nội giám à nội giám, sao ngươi xuất hiện đúng lúc quá vậy hả?
Thất Lang thành công thoát khỏi móng vuốt của ca ca.
"Gì cơ? Cô mà là quận chúa? Quận chúa nào mà xuất hiện trong rừng như này hả? Đừng tưởng chỉ cần nói như vậy là bọn ta tin" - nói xong lại bị bịt miệng lần hai.
Tất nhiên Thất Lang chàng biết thừa nàng là Sài quận chúa, nhưng mà trêu lục tẩu vui quá.
Nội giám vừa lấy nước quay về nhìn thấy quận chúa ở cùng hai nam nhân khác, sợ nàng bị khi dễ, mới hỏi nhỏ: "hai người họ là ai vậy quận chúa?".
Nàng cũng nhỏ giọng: "một tên cực kì đáng ghét và một tên đáng ghét cực kì đẹp trai dám cản đường bổn quận chúa lại còn mắng chửi ta, ngươi giúp ta chửi hắn đi!".
Nội giám nghe thấy quận chúa nhà mình bị khi dễ, hùng hùng hổ hổ tiến tới tính mắng hai tên này một trận, nhưng sau khi nhìn rõ mặt người ta lại đỏ mặt cúi đầu quay về bên cạnh quận chúa.
"..." - Quận chúa
"Ngươi sao vậy hả?".
Nội dám thẹn thùng: "chàng ấy đẹp trai quá ạ! Nô tì chửi không nổi".
"..." - Nàng đen mặt - "e hèm, nếu các ngươi đã không tin, vậy ta chỉ còn cách dùng đến chiêu cuối!".
Nàng lấy ra ngọc bội trong túi áo, trên ngọc bội có khảm một viên ngọc châu trên mũ miện hoàng đế Tống quốc, là đích thân hoàng huynh nàng ban tặng. Ngụ ý nhìn thấy ngọc bội như thấy thánh nhan, cho dù người đứng trước mặt nàng có là hoàng hậu hay vương huynh Bát hiền vương, nhìn thấy ngọc bội đều phải quỳ xuống hành lễ.
Mà Lục Lang và Thất Lang cũng không ngoại lệ, hắn kéo đệ đệ cùng quỳ xuống, tâu rằng: "chúng thần không có mắt, mạo phạm đến quận chúa, mong quận chúa tha tội!".
Quận chúa hài lòng nhìn hai kẻ đang quỳ trước mặt, nói: "thật ra ta cũng có lỗi, chỉ là ta ngứa mắt thái độ của các ngươi thôi. Mau cho ta biết, hai ngươi là công tử nhà nào?".
"Hạ thần Dương Diên Chiêu"
"Đa tạ quận chúa".
Dương gia là trung thần, là cánh tay đắc lực của hoàng huynh. Nếu có thể kết giao, chính là chuyện tốt càng thêm tốt.
Nàng đi đến trước mặt Lục Lang, hỏi: "ngươi chính là Dương Lục Lang?".
"Dạ"
"Đã có thê thiếp gì chưa?"
"Dạ vẫn chưa" - Lục Lang thành thật trả lời.
Dưới con mắt kinh ngạc của nội giám lẫn hai huynh đệ Dương gia, nàng tuyên bố: "nghe cho rõ đây, Dương Lục Lang Dương Diên Chiêu kể từ bây giờ, chính là người ta ấn định chung thân. Sau khi hồi cung ta sẽ xin hoàng huynh làm chủ!"
Lục Lang trong sự kinh hỉ vẫn chưa hoàn hồn, còn Thất Lang ngạc nhiên không ngờ Sài quận chúa kiếp này lại bá đạo đến vậy, tình tiết này kiếp trước không có, lặng lẽ hướng lục tẩu nhà mình giơ ngón cái.
"Ý của ta chính là như vậy, không biết ý của lục công-"
"NỘI GIÁM!"
Nam nhân đằng đằng sát khí dẫn theo quân sĩ đi về hướng này, đôi mắt sắc bén như muốn đâm xuyên Lục Lang, trong lời nói không hề che giấu sự phẫn nộ.
"Ngươi dám cả gan làm trái cung quy đưa quận chúa ra khỏi cung, bây đâu, bắt hắn lại!"
Ngay lập tức, quân lính phía sau tuân mệnh tiến lên bắt lấy nội giám. Chưa kịp để Phan Long thị uy được lâu, một tiếng gầm vang lên mạnh mẽ như xé tan cả đất trời.
"PHAN LONGGG!"
Lần nữa chạm trán Phan Long ở kiếp này, Thất Lang trong nháy mắt nổi lên sát tâm, rút chủy thủ bên mình, chỉ vài ba chiêu, ngay khi mũi nhọn sắp đâm vào mắt đối phương thì bị một lực cản lại. Khi đã bình tĩnh lại, chàng hoảng hốt nhận ra Lục Lang đang dùng tay không nắm chặt lưỡi dao để ngăn cản chàng.
"Lục ca...tay của huynh..."
Máu hồng nhuốm đỏ cả lòng bàn tay, len lỏi chảy qua kẽ ngón tay, từng giọt tí tách. Lục Lang nén cơn đau xua tay, hướng Phan Long tạ lỗi: "quốc cửu, ta thay mặt thất đệ xin lỗi ngài".
Tuy vừa rồi rất hoảng sợ, suýt chút nữa dưới thân thủ của Thất Lang hắn đã bị hủy đi đôi mắt, nhưng bên ngoài Phan Long vẫn cố giữ bình tĩnh. Hắn mỉa mai, nghiến răng nghiến lợi nói: "tính cách của thất công tử đây ta còn hiếm lạ gì, ngang tàng bốc đồng, chuyện xấu xa gì cũng dám làm". Vừa nói hắn vừa đưa mắt nhìn Thất Lang, ánh nhìn đầy hận ý. Thù giết em, hắn vẫn không quên đâu. Một ngày nào đó, hắn nhất định tự tay giết chết Dương Thất Lang, trả thù cho Phan Báo.
"Ngươi..." - Lục Lang cản lại Thất Lang đang định xông lên lần nữa.
Phan Long hướng quận chúa cung kính nói: "giờ thì xin quận chúa hãy mau hồi cung, nếu để hoàng thượng phát hiện, sợ là sẽ trị tội người".
"Hứ, hoàng huynh thương bổn cung, tất nhiên sẽ không trách tội nặng. Dám hỏi quốc cửu, ở đây ai là người có quyền nhất?"- Nàng nhấn mạnh chữ 'quyền', trên gương mặt xinh đẹp toát lên vẻ tự tin và kiêu ngạo của một thiên chi kiêu nữ.
"Thưa...là người, thưa quận chúa"
"Tốt, vậy bổn cung ra lệnh thả nội giám ra!"
"Quận chúa!"
Quân lính y lệnh, quận chúa nâng nội giám dậy, rồi đi đến chỗ Lục Lang, lấy ra khăn tay đưa cho hắn, thái độ ân cần: "ngươi mau băng vết thương lại, để hở lâu sẽ không tốt".
Lục Lang nhận lấy khăn tay, trong ánh mắt hàm chứa dịu dàng chưa từng có, nhẹ nhàng mà trân quý như đang cầm trên tay báu vật, không gian phút chốc như ngưng đọng.
"Đa tạ quận chúa!"
"Hãy gọi ta là Sài Văn Ý"
"Văn Ý"
"Bây giờ ta phải hồi cung rồi, đợi ta về tâu với hoàng huynh, rồi chúng ta lại tái ngộ".
Nói rồi nàng xoay người rời đi dưới sự hộ tống của quân sĩ, chỉ để lại một ánh mắt đầy ý tứ.
Phan Long trước khi đi còn không quên quay lại lườm một cái, bị Thất Lang rút chủy thủ đe dọa.
Ánh mắt Lục Lang vẫn dõi theo hướng nàng rời đi, tựa như không gì có thể che lấp được sự si mê trong đáy mắt. Hắn miết nhẹ chiếc khăn tay, cảm xúc mềm mại nơi đầu ngón tay như vuốt nhẹ vào lòng Lục Lang, dịu dàng mà say đắm.
"Lục ca"
"..."
"LỤC CA"
Lục Lang giật mình hồi thần trở lại, nhìn sang Thất Lang: "hả, đệ nói gì?"
"Người đã đi rồi, chúng ta cũng mau chóng về thôi!"
"Hả, à, được"
"Huynh cầm máu trước đã" - chàng định giúp Lục Lang, nhưng còn chưa chạm vào khăn tay đã bị lục ca nhà mình cản lại.
"Thất đệ"
"Ừm"
"Chúng ta là huynh đệ tốt có đúng không?" - Lục Lang dùng tay đang lành lặn cẩn thận xếp chiếc khăn tay cất vào trong áo.
"Đúng rồi" - Thất Lang khó hiểu.
Xoẹttt...tay áo Thất Lang bị rách một mảng lớn.
"..." - Thất Lang.
"Vừa nãy đệ có biết đệ suýt gây họa lớn không? Ta cũng không ưa gì tên quốc cửu đó, nhưng hiện giờ thứ phi đang được hoàng thượng sủng ái, nếu đệ ra tay với hắn, chắc chắn họa sẽ rơi xuống đầu Thiên Ba phủ" - Lục Lang vừa băng bó vết thương vừa chậm rãi giải thích.
"..." - Thất Lang trầm mặc, vừa nãy ngay khi nhìn thấy Phan Long, chàng lại hồi tưởng đến kiếp trước.
Kiếp trước, Phan Hồng làm chủ soái, chỉ để Dương gia dẫn theo quân số ít ỏi đến Kim Sa Thang Liêu quốc đàm phán, đây rõ ràng là muốn công báo tư thù. Đến cuối cùng, khi chàng biết được quỷ kế từ chính miệng Phan Hồng thì đã muộn. Chất độc ngấm sâu vào lục phủ ngũ tạng, tay chân tê cứng như ngàn kim châm, đầu đau như búa bổ. Chàng trông thấy Phan Long tay lăm lăm chiếc roi da, tiếng roi chát chúa quất mạnh xuống đất. Đôi mắt choáng váng trông trời đất tựa đang đảo lộn, mà họ Phan kia như phân thân làm ba. Thân ảnh Phan Long kiếp trước lẫn kiếp này ẩn hiện chồng chéo lên nhau, cuối cùng lồng làm một. Thù kiếp trước chưa báo, uất hận trào dâng khiến chàng không tự chủ được chính mình.
Quả thật, lần này chàng nóng vội quá rồi!
"...đệ xin lỗi!".
"Để đệ giúp huynh".
Lục Lang xoa đầu chàng, nhìn thất đệ vụng về băng vết thương cho mình, thở dài: "hôm nay là sinh thần của cha, sáng nay định ra ngoài một lát thôi, giờ về trễ như vậy chắc chắn sẽ bị mắng cho xem".
Thất Lang ngộ ra, phải rồi, từ lúc sống lại chàng vẫn chưa được gặp cha mẹ. Nghĩ đến cha mẹ, nghĩ đến ca ca muội muội, chàng vui sướng kéo tay Lục Lang chạy: "lục ca, chúng ta về nhà mau lên!".
"A...từ từ thôi!" - Lục Lang cười khổ lắc đầu, hắn thật hết cách với đệ đệ - "thằng nhóc này, nghe bị mắng mà sao lại mừng dữ vậy?".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






