Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đồng Nhân Dương Gia Tướng: Trọng Sinh Chi Tu Tiên Thay Đổi Vận Mệnh Chương 1:

Cài Đặt

Chương 1:

Dương Thất Lang - Dương Diên Tự, trong trận Kim Sa Thang tìm đường trở về quan ải cầu viện binh cứu cha huynh, nào ngờ trúng kế rơi vào tay gian thần Phan Hồng, 20 tuổi anh dũng hy sinh.

Linh hồn chàng lang thang chốn dương trần, quay về Dương phủ tìm gặp mẹ nói lời từ biệt. Nhưng khi Thiên Ba Lầu chỉ còn cách vài bước chân, chưa kịp nhìn thấy thân ảnh mẫu thân, trời đột nhiên nổi cơn giông bão, mây đen che kín cả bầu trời, gió lớn cuốn tung mọi thứ xung quanh khiến dân chúng ai nấy đều hoảng sợ. Sấm chớp ì đùng, trời bắt đầu đổ mưa như trút nước, rồi bỗng một luồng sáng từ trên trời xuyên qua đám mây đen chiếu xuống Thất Lang, chàng đưa tay che đi ánh sáng chói lòa. Khi mở mắt lần nữa, chàng đã ở một nơi khác lạ, xung quanh cảnh vật tựa chốn bồng lai. Hoa hoa cỏ cỏ, suối trong cá lội, thác đổ rì rào, chim chóc líu lo ca hát. Thất Lang đưa mắt nhìn quanh, chàng đang ngồi trên một tảng đá, bốn bề chỉ có một mình.

Chàng tiếp tục nhắm mắt, một khắc sau, khi đã bình tâm sâu chuỗi lại những chuyện đã trải qua, lại lần nữa chậm rãi mở mắt.

"Chúc mừng tiên quân đã lịch kiếp thành công" - giọng nói của một tiểu tiên không biết từ nơi nào xuất hiện lại vang lên đúng lúc, hắn cung kính đi đến bên cạnh Thất Lang chờ đợi mệnh lệnh.

Thất Lang không nhìn hắn, chỉ hỏi: "Ta đã ở đây bao lâu rồi?".

"Đã một tháng rồi thưa tiên quân".

Một tháng! Thất Lang nhìn chằm chằm bàn tay mình. Một kiếp phàm trần, biết bao thê lương ngang trái mà Dương gia gánh chịu vì một chữ "trung", thế mà chỉ vẻn vẹn trong một tháng. Chàng bỗng siết chặt nắm tay, đáy mắt hằn sâu nỗi không cam lòng. Đại ca, nhị ca và tam ca vùi thây nơi chiến trận. Tứ ca bị quân địch bắt, ngũ ca mất tích, còn bản thân chàng lại sa vào lưới của bọn gian thần. Phan gia vì thù riêng quên nợ nước, cấu kết quân Liêu, hãm hại trung thần. Cảm giác đau đớn khi bị hàng ngàn mũi tên đâm vẫn còn chân chân thực thực. Nỗi hận Phan gia vẫn còn đó, vẫn đang lan tỏa đến từng ngóc ngách tế bào trong cơ thể, sao có thể chỉ như một giấc mộng thoáng qua?

Thất Lang vẫn đang siết chặt nắm tay, từng đợt hơi thở mạnh mẽ, ánh mắt uất hận trào dâng mãnh liệt như muốn ghìm sâu móng tay mình xuyên qua lòng bàn tay. Tiểu tiên cảm thấy chàng không ổn, bèn lên tiếng khuyên nhủ: "Tiên quân, những gì đã trải qua bất quá chỉ là một hồi lịch kiếp dưới trần gian, trước đây ngài cũng đã lịch kiếp biết bao lần, tại sao lần này lại... Nếu không mau chóng ổn định lại tâm trí, cứ đà này, chắc chắn sẽ sinh tâm ma, tiên quân!".

Thất Lang buông nắm tay, lòng bàn tay một mảnh mơ hồ huyết nhục, lại chẳng cảm thấy chút đau đớn nào. Chàng đứng dậy, thi triển kết ấn mở lối ra bí cảnh rồi một đường đi thẳng ra khỏi cửa cung.

Chàng đã chết, vậy còn cha mẹ, các ca ca muội muội thế nào? Mẹ! Thất Lang không về được nữa, người có hay biết không?

Ti Mệnh phủ, Ti Mệnh Tinh Quân đang lười biếng nằm dài trên bàn đá, chợt từ xa một bóng hình quen thuộc đi tới khiến hắn phấn chấn tinh thần, vừa chạy đến vừa cười nói:

"Tử Ngọc, huynh bế quan xong rồi à? Ta ở đây buồn chán muốn chết, còn định tìm huynh cùng thưởng trà đây, kìa..." Ti Mệnh nhận thấy điều bất thường ở Thất Lang, hắn tiến đến gần nhìn cho rõ "trông sắc mặt của huynh...lệ khí trong người huynh vẫn chưa tiêu trừ hết, mau, cần phải ổn định lại chân khí, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tu vi...".

Nói đoạn, Ti Mệnh kéo tay Thất Lang nhưng bị chàng ngăn lại. Thất Lang nói: "chuyện đó không quan trọng, ta tới là có việc cần nhờ huynh".

"Là chuyện gì?"

"Cho ta xem thư mệnh"

Ti Mệnh ngây ra rồi bật cười: "ta còn tưởng là chuyện gì. Nào, lại đây, để ta dẫn đường".

"Huynh đó, có phải cảm thấy tu luyện chán quá nên muốn đi hóng chuyện thế gian chút không?".

"Ta ở đây hóng cả ngàn năm nay cũng thấy chán rồi, hóng chuyện của đám tiên nhân vui hơn nhiều".

"Như chuyện năm ngoái lúc gần đến ngày hội bàn đào, Ngọc đế đột nhiên ra quy định trừ các vị chư phật thì cả thiên đình phải mặc y phục chủ đạo là màu hồng, haha, lão già đó nói cái gì mà 'dress code' gì đó". Lúc đó huynh đang bế quan tu luyện nên làm sao thấy được, khuôn mặt ai nấy nghe xong quy định đều như đưa đám hahahaha...".

"Lúc họp thiên đình còn bắt từ nay phải mặc đồng phục màu trắng nữa cơ, cười chết mất, may mà chúng tiên đều từ chối ý tưởng này, nếu không thì huynh nghĩ xem, thế thì có khác gì âm phủ đâu...".

Một tiểu tiên khác lại chen vào: "không phải hôm qua ngươi nói mệnh nàng ta phức tạp quá ngươi không viết nữa sao? Ta viết nàng gặp tai nạn đuối nước rồi, giờ có sửa lại cũng đã muộn, người nhà đem chôn rồi còn đâu!"

"Cuộc đời của con nai này tính sao tiếp đây? Ta bí rồi".

"Ai vừa bảo là viết mệnh cách của súc sinh dễ hơn phàm nhân cơ?".

Một tiểu tiên nhặt một cuốn sách trên mặt đất, hắn lật qua lật lại vài trang rồi nói: "Dương Nghiệp, cuộc đời người này đã kết thúc rồi, ai viết xong mà sao không đem cất đi vậy?".

Thất Lang bỗng chốc như bừng tỉnh. 'Dương Nghiệp'! Đây chính là tên phụ thân chàng! Gần như ngay lập tức, chàng lao lên cướp lấy cuốn sách trong tay tiểu tiên: "ĐƯA CHO TA!".

Một lời mệnh lệnh, thanh âm uy lực khiến cả phủ đều giật mình, nhìn Thất Lang nôn nóng lật đến trang cuối cùng, không biết chàng đã đọc những gì, đôi tay run rẩy, hốc mắt đỏ hoe, cả người lảo đảo như không còn đứng vững được nữa, nếu không có Ti Mệnh đỡ từ đằng sau có lẽ chàng đã ngã quỵ xuống rồi.

"Tử Ngọc, chẳng lẽ...đây là người quen của huynh ở trần gian?".

Thất Lang hai tay ôm quyển sách vào lòng, ánh mắt thẩn thờ nhìn vào cõi hư không: "Vì chứng minh lòng trung thành với Đại Tống, phụ thân tự sát để không rơi vào tay Liêu quân".

Như nghĩ tới điều gì, trong đôi mắt trống rỗng vô thần bỗng bừng lên một tia sáng, chàng vội vàng cầu xin: "Ti Mệnh, huynh giúp ta một chuyện, tập hợp tất cả thư mệnh của toàn gia Dương gia tướng lại đây".

"Để làm gì?"

Thất Lang dừng lại hai giây, nghĩ ngợi rồi nói: "Ta chỉ muốn xem, sau khi ta chết đi, bọn họ thế nào".

Giọng nói như lạc đi, có thể nghe ra một tia nghẹn ngào trong đó. Dù có chút nghi ngờ, nhưng nhìn thấy một Tử Ngọc tiên quân đau khổ như vậy, cuối cùng Ti Mệnh vẫn lựa chọn làm theo lời chàng. Chỉ một lát sau, tất cả thư mệnh của trên dưới toàn gia họ Dương đều đã ở trên bàn. Ti Mệnh thở dài: "cũng may là vẫn chưa gửi xuống địa phủ".

Đúng vậy, Ti Mệnh phủ phụ trách viết mệnh cách của phàm nhân, mệnh cách của một người phải được dựa theo nhân phẩm và phước đức của người đó. Khi phàm nhân chết đi thì thư mệnh sẽ được chuyển đến âm phủ để xét xử tội trạng và phán quyết xem người đó có được đầu thai hay không.

"Haizz, tuy rằng Ti Mệnh phủ của ta đôi lúc có sơ sót, nhưng chẳng phải âm phủ cũng làm ăn thất bát sao? Gạch lộn tên còn nhiều hơn số lần đồ đệ ta cho người ta tai nạn chết vì mỏi tay vậy" - Hắn nhún vai.

Thất Lang nhìn một lượt sổ thư mệnh trên bàn. Phụ thân, đại ca, nhị ca và tam ca tử trận. Tứ ca bị bắt làm con tin, may mắn được công chúa Liêu quốc cứu thoát. Ngũ ca trong lúc lâm nguy được Trí Thông thiền sư cứu mạng, buông bỏ hồng trần ẩn tu tại Ngũ Đài Sơn. Dù cuối cùng cũng đòi lại được công đạo, Phan gia một nhà đền mạng. Nhưng Dương gia chịu cảnh tang tóc, vợ mất chồng, mẹ lìa con. Toàn gia không còn nguyên vẹn. Trong lòng càng nổi lên quyết tâm, chàng nhìn sang nghiên mực gần đó.

"Lão Ngọc đế mỗi lần họp đều mắng ta và lão Diêm vương té tát, nói cái gì mà thời đại bốn chấm không rồi, chúng ta làm thần tiên thì nên bắt kịp xu hướng, như vậy thì làm việc mới hiệu quả. Bảo bọn ta lần tới nếu muốn cho ai chết thì nên bàn trước với nhau, nhưng vấn đề là nhân giới có cả ngàn sinh linh, làm thế chẳng thà bảo Ti Mệnh phủ ta chuyển hộ khẩu xuống âm á á á á...huynh làm cái gì vậy??".

Ti Mệnh ôm lấy cánh tay Thất Lang đang cầm bút lông vừa định hạ xuống trang sách.

"Không được, số trời đã định Dương Nghiệp chôn thân tại Kim Sa Thang Liêu quốc, huynh sửa lại mệnh cách của hắn chẳng khác nào cãi lại ý trời!".

Ti Mệnh ra sức ngăn cản, nhưng một vị thần nhàn rỗi như hắn làm sao đọ lại sức một chiến thần đã cầm quân dẫn đầu bao trận chiến Thiên - Ma chứ.

"Các ngươi còn đứng đó làm gì, mau giúp ta cản hắn lại".

Thế là các tiểu tiên cũng hợp sức, nhưng nói cho cùng tu vi bọn họ cũng chả tới đâu, tất cả cộng lại cũng chỉ như muối bỏ biển.

"Tử Ngọc tiên quân, xin ngài mau dừng lại, cha huynh ngài đã chết, đã quá trễ để sửa lại mọi thứ rồi".

"Tiên quân, chúng ta đều là tiên, xuống trần lịch kiếp cũng chỉ để tăng cường tu vi, sao có thể vì chuyện phàm giới mà bỏ quên thân phận của mình chứ".

"Đúng vậy, mệnh cách toàn gia Dương gia tướng là chúng ta tuân theo mệnh trời để viết, nào dám lơ là nghịch ý thiên cơ".

"Tất cả tránh ra, ngài ấy sinh tâm ma rồi!".

Thất Lang như mất trí, ánh mắt tối sầm, không phân biệt là ai, chàng hất tung tất cả mọi thứ cản trở mình. Đồng thời, chiếc nghiên mực gần đó bị đổ xuống, tất cả sổ sách trên bàn nhuốm một màu đen loang lổ.

Đột nhiên, không gian rúng động, trời đất xoay chuyển, từng đạo sấm sét bổ ra giáng xuống cả phủ Ti Mệnh.

"Không xong rồi, thiên đạo đang nổi giận!"

"Tất cả chạy đi!"

Ti Mệnh bất chấp nắm tay Thất Lang kéo đi, nhưng bị chàng ghì lại.

"Tử Ngọc, mau chóng rời khỏi đây thôi!".

"Không được, ta phải sửa lại mệnh cách Dương gia ta".

"Huynh ngốc vừa thôi, sổ sách đã bị mực vấy đen xì thành như vậy rồi còn sửa được cái gì nữa? Mau chóng rời khỏi đ...".

Chưa kịp dứt câu, một đạo sấm sét liền giáng xuống cả hai người. Chỉ nghe một tiếng ầm thật lớn, cả phủ Ti Mệnh chìm trong một màu trắng xóa. Dư chấn qua đi, cả Tử Ngọc tiên quân và Ti Mệnh Tinh Quân đều đã biến mất không thấy tăm hơi.

"Thất Lang!"

.

.

.

"Thất Lang!"

.

.

.

"Dương Diên Tự! Đệ có nghe ta nói không đó?"

Thất Lang bừng tỉnh, dáo dác nhìn xung quanh, có núi, có rừng, cây cỏ và... Ánh mắt dừng lại trên người đối diện.

"L..lục ca...".

Thân ảnh Lục Lang càng lúc càng gần, Thất Lang thấy hắn đặt tay lên trán mình, hàng chân mày khẽ nhíu lại.

"Đâu có bị sốt đâu! Đệ...".

Lục Lang ngơ ngác nhìn sắc mặt Thất Lang từ bàng hoàng không thể tin chuyển sang mừng rỡ, đôi mắt ửng đỏ rưng rưng muốn khóc. Hắn quơ quơ tay trước mặt đệ đệ: "này, đệ không sao chứ, tại sao lại..."

"LỤC CAAAAA..."

Thất Lang nhào vào lòng người trước mặt, cố kìm nén lại dòng nước mắt vui sướng. Lục Lang đẩy Thất Lang ra, búng trán đệ đệ mình một cái, trêu chọc:

"Đệ đó, là ai ban nãy đòi đi săn cho bằng được hả? Hay là nhớ mẹ rồi? Vậy chúng ta đi về ha".

Nói xong Lục Lang quay người bỏ đi, bị Thất Lang cản lại: "ấy ấy, đệ không có làm sao hết, đệ chỉ đùa thôi, chúng ta đi săn tiếp, nhaaa!".

Đùa gì chứ, nhờ cuộc đi săn lần này mà lục ca gặp được Sài quận chúa, cho dù chàng có xúc động muốn gặp cha mẹ cỡ nào cũng không thể làm lỡ nhân duyên của lục ca lục tẩu được.

Thật không ngờ Thất Lang chàng lại có cơ hội quay về Tống quốc, không biết là do thiên đạo nổi giận chàng phá hỏng thư mệnh, hay là thương xót Dương gia chịu cảnh lìa tan. Nhưng vì lý do gì không còn quan trọng nữa, chàng chỉ biết một điều, Dương Thất Lang đã sống lại, vẫn còn kịp để cứu vãn tất cả. Nghĩ như vậy, tinh thần chàng phấn chấn hơn, nhanh chân theo bước ca ca.

"Lục caaaa, huynh chờ đệ vớiiii!".

"Đi nhanh lên thất đệ".

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc