Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đồng Nhân Dương Gia Tướng: Trọng Sinh Chi Tu Tiên Thay Đổi Vận Mệnh Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Bắc Tống năm Thái Bình Hưng Quốc thứ năm, sau khi diệt Bắc Hán và đánh bại viện quân Liêu tại Bạch Mã Lĩnh, quân Tống thừa thắng tấn công U Châu, khiến quân Liêu sở bại, Tống Thái Tông bại hối trở về kinh thành. Từ đó, Liêu quân không ngừng tập kích biên giới nhà Tống, triều Tống luôn trong cảnh chiến loạn không được an bình.

.

.

.

Bắc Tống, Biện Kinh năm Ung Hy thứ ba...

Thiên Ba phủ hôm nay náo nhiệt hơn mọi ngày, toàn gia trên dưới đều tề tựu đông đủ. Nam nhân ngồi ở sảnh đường uống trà ăn bánh, bàn chuyện chính sự. Nữ nhân ở hậu viện đốc thúc gia nô làm việc, xung quanh tướng phủ ngập tràn tiếng trẻ con nô đùa.

"Được rồi, cái này mang ra sảnh" - Đại nương Trương Kim Định một bên phân phó người hầu, một bên tìm bóng dáng Nhị nương.

"Nhị nương, muội đi gọi mấy đứa nhỏ đến đại sảnh đi, sắp tới giờ Tỵ rồi".

"Dạ"

Nhị nương Vân Thúy Anh đang cùng Tứ nương La Thị Nữ ghi chép lại những lễ vật các gia tộc khác gửi đến sáng nay.

"Muội cứ ghi tiếp đi, ta đi chỉnh đốn Khôi nhi rồi quay lại".

Tứ nương đang kiểm kê rương lễ vật phủ Định quốc công gửi tới, nghe nhị tẩu nói thế lại cười cười khuyên nhủ: "Khôi nhi tính tình hiếu động nhưng thật ra lại trượng nghĩa, tỷ cũng đừng nghiêm khắc quá với nó".

Nhị nương một bộ không cho là vậy, nàng buông bút lông rồi đi đến sân luyện võ.

Hôm nay là sinh thần yến lần thứ năm mươi sáu của Dương tướng quân Dương Nghiệp. Dương gia là dòng dõi tướng gia làm việc cho triều đình, luôn tận trung với Tống quốc, rất được lòng thánh thượng. Mỗi năm Dương gia có tiệc trọng đại gì, hoàng thượng đều gửi tặng một phần lễ vật. Tống quốc trọng văn khinh võ, ân sủng to lớn như vậy, đương nhiên khiến người người vừa hâm mộ vừa ghen ghét. Ban đầu còn nhiều người nghi kị Dương Nghiệp từng là tướng Bắc Hán, nhưng trong triều ông luôn giữ thái độ trung lập, tận lực chức trách, nên không ai bắt bẻ được, ngược lại ngày càng nhiều người kính nể ông.

Triều đình kết bè kéo phái, Dương gia một cây đại thụ lớn như vậy đương nhiên ai cũng muốn kéo về phe mình. Dương Nghiệp không muốn mích lòng ai, cũng không muốn theo phe ai. Vậy nên toàn Biện Kinh nhà nào gửi lễ vật cứ nhận hết là xong.

Tứ nương nhìn một đống quà cáp chất đầy cả sân vườn mà thở dài, không phòng bị có người đi đến ôm nàng từ phía sau.

"Mỹ nhân sao lại thở dài rồi?"

Trượng phu của nàng, Tứ Lang Dương Diên Huy đã đi đến từ lúc nào, hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, hỏi han thê tử.

"Nhiều lễ vật như vậy, không biết phải kiểm đến lúc nào mới xong!".

"Ấy, không phải chàng đang ở sảnh đường trò chuyện với các ca ca sao? Sao lại tới hậu viện rồi?".

Tứ Lang nắm cằm thê tử, cưng chiều nói: "không biết nữa, nói chuyện một hồi ta bỗng nhớ hiền thê, liền muốn tới đây làm một phu quân tốt".

"Hửm..." - Tứ nương phì cười, nàng buông tay hắn, đứng dậy vòng ra phía sau ghế ôm Tứ Lang - "vậy phu quân tốt, chàng viết dùm thiếp đi! Nhị tẩu đi gọi mấy đứa nhỏ rồi, một mình thiếp ở đây không xuể".

"Haha, được, được".

Hai người thành hôn đã được mấy năm mà không có con, Tứ Lang cũng chẳng vội, hắn bảo có các ca ca nối dõi tông đường rồi, hắn còn muốn chơi thêm mấy năm nữa. Phu thê hai người cứ thế mà ân ái như vợ chồng son.

Vườn hoa khoe sắc, một thiếu nữ đang ngồi trong lầu vọng nguyệt say sưa xem sách, nét cười ẩn hiện trên gương mặt thanh tú như hoa lan, không biết nàng đã đọc những gì mà thỉnh thoảng lại cười khúc khích, không hay biết từ xa Cửu muội Dương Diên Anh đang đi tới.

"Bát tỷ, tìm tỷ nãy giờ, đã bảo cùng trông mấy đứa cháu, kết quả tỷ lại trốn ra đây đọc thoại bản".

Cửu muội năm nay mới mười lăm tuổi, nàng phụng phịu hờn dỗi, hai má phồng phồng làm gương mặt xinh xắn vẫn chưa tiêu hết nét trẻ con trông càng thêm đáng yêu.

"Thì không gả nữa!" - Bát nương đóng mạnh sách, kiên định nhìn muội muội, nói: "cấm đoán sở thích của ta thì không xứng làm phu quân ta!"

"Ta đọc thoại bản thì sao chứ? Bình thường ta vẫn chăm chỉ học tập, thêu thùa cắm hoa gì đó dù không thích ta vẫn làm tốt mà!" - Nàng nhỏ giọng - "chỉ là hơi mất thời gian xíu thôi" - Rồi giọng điệu lại bình thường - "mấy năm này ta cũng đi theo các tẩu tẩu học cách quản gia, những lúc rảnh rỗi mới xem thoại bản. Bộ ta đọc thì có gì sai sao? Hơn nữa, sau này ta cũng sẽ làm nữ tướng, hưởng bổng lộc triều đình nuôi thân, ta mới không cần gả!"

Cửu muội phì cười nhìn tỷ tỷ xù lông, nàng cười cười hòa giải: "được rồi, được rồi, không gả thì không gả. Tỷ đó, đọc mấy cái này riết rồi chuyện ngày thường chẳng biết chút gì! Người ta mang sính lễ đến hỏi cưới cũng không biết".

"Cái gì? Chuyện hồi nào?"

"Mới hôm qua thôi, hôm qua tỷ cùng nhị ca đến thao trường luyện binh nên không biết cũng phải, mấy ca ca tẩu tẩu khác đều bận nên không ai nói cho tỷ. Là nhị công tử nhà Triệu tể tướng, trạc tuổi thất ca, muội nghe nói, là người hiền lành, tuổi còn nhỏ đã đậu tú tài, năm ngoái vừa đỗ thám hoa, là nhân tài tiền đồ sáng lạng".

Bát nương nghe xong cảm thấy nhàm chán, tay lại giở sách, vẻ mặt tự đắc như điều sắp nói ra là lẽ đương nhiên.

"Để ta đoán nha, cha đã từ chối rồi có đúng không?"

"Sao tỷ biết?" - Cửu muội ngạc nhiên, rồi lại tự hỏi: "không lẽ...Triệu công tử đó có vấn đề?"

"Hắn đương nhiên không có chỗ nào để chê, vấn đề không nằm ở vị công tử này, mà là Triệu gia" - Bát nương giải thích.

"Triệu tể tướng từng bị tiên đế bãi vị, sau khi tân đế đăng cơ lại được phục chức, sau đó lại dâng sớ tố Tần vương kiêu ngạo, muội nghĩ là vì sao?"

"Dương gia trước giờ luôn ở phía trung lập, những chuyện tranh đấu hoàng vị chúng ta đừng dây vào thì hơn!"

"Đang nói về lang quân tương lai, sao tự nhiên lại chuyển qua nghị luận triều chính luôn rồi!" - Cửu muội tỏ vẻ chán nản, nét mặt xìu xuống ngồi một bên nghịch ngợm đá chân, rồi lại như nhớ tới điều gì đó.

"Thôi chết, sắp đến giờ cha mẹ về rồi, ta mau đến đại sảnh thôi bát tỷ!" - Chưa kịp nói xong nàng đã kéo tỷ tỷ chạy.

Trong sân luyện võ, Dương Tông Khôi bảy tuổi đang cầm thương giao đấu cùng đệ đệ Dương Tông Dao sáu tuổi, đệ đệ sức yếu hơn ca ca, bị thua trận cũng không khóc nháo, nhưng mặt mũi lại ỉu xìu.

"Hahahaha, ta thắng rồi, toàn bộ hạnh nhân tô của đệ đều thuộc về ta!".

Dương Tông Khôi nhìn một bên ca ca Dương Tông Hiển đang nghiêm túc luyện thương nói: "đại ca, lâu lắm mới có một ngày nghỉ xả hơi, huynh lại đây chơi với bọn đệ đi!".

Dương Tông Hiển là con trai Đại Lang Dương Diên Bình, năm nay mười tuổi, còn hai năm nữa hắn sẽ được ra chiến trường chinh chiến cùng cha và các thúc thúc, vì vậy hắn luôn nghiêm túc tập luyện.

"Hai đệ tự chơi đi, đừng phá hỏng ta luyện thương!" - Hắn mặt không cảm xúc, động tác vẫn không dừng.

Dương Tông Khôi thấy không rủ được đại ca, bèn quay về tam đệ, nở nụ cười tinh nghịch: "ta cho đệ gỡ lại, trận sau nếu thắng ta, đệ lấy lại hạnh nhân tô của đệ, còn nếu thua thì toàn bộ đùi gà của đệ sẽ thuộc á á ây da...đau..." - Lỗ tai hắn bỗng bị xách lên, bên tai là tiếng la mắng của Nhị nương.

"Mẹ cho con luyện võ là để bắt nạt đệ đệ hả? Thiệt tình, cái tính giống y chang cha con!"

"Ắt xì"

"Nhị huynh không sao chứ, lúc này là giao mùa, coi chừng dễ bị cảm" - Tam Lang Dương Diên An ngồi châm trà, đưa chén trà nóng cho huynh trưởng.

Nhị Lang Dương Diên Định không từ chối nói: "đa tạ tam đệ, chỉ là có ai đó vừa nhắc huynh thôi, chắc là nhị tẩu của đệ vừa xa ta một chút liền nhớ ta đây mà, haha".

"..." - Tam Lang.

"Phải rồi, sao sáng giờ không thấy mẫu thân đâu nhỉ?" - Nhị Lang.

Ngũ Lang Dương Diên Đức ngồi đối diện đang cầm trống bỏi bồi con trai Dương Tông Hòe mới 1 tuổi chơi, nghe vậy thì nói: "mẫu thân gần đây thấy trong người bất an, nghi có điềm chẳng lành, nên từ sáng sớm đã dẫn theo nương tử đệ đi Ngũ Đài Sơn bái Phật rồi".

"À phải rồi, Lục Lang và Thất Lang đâu sao vẫn chưa thấy bóng dáng?" - Nhị Lang.

"Hai đệ ấy mới sáng sớm đã vào rừng săn bắt rồi" - Ngũ Lang không cảm xúc giải thích.

"Đại ca-" - Nhị Lang.

"Hôm nay là sinh thần phụ thân nên đại ca từ Nhạn Môn Quan trở về, chắc là cũng sắp về tới rồi" - Ngũ Lang vẫn không ngẩng đầu, hai tay nghịch ngợm véo má con trai. Hài tử không hiểu gì cười khanh khách, chi nha hướng cha đòi ôm.

"..."

"Sao đệ cái gì cũng biết vậy?" - Nhị Lang.

"Đại ca trở về như vậy, phía biên giới sẽ không sao chứ?" - Tam Lang.

Nhị Lang cảm thấy buồn cười: "haha, đệ cứ khéo lo, không lẽ Liêu quốc canh đúng ngày sinh thần phụ thân sẽ kéo binh đến đánh sao?"

"Khéo lại là thật đó" - Ngũ Lang.

"..." - Nhị Lang, Tam Lang.

Đúng lúc này, các nương tử dẫn theo nhi tử bước vào đại sảnh, Bát nương Cửu muội cũng theo sau. Dương Tông Dao vừa nhìn thấy Tam Lang liền chạy tới tố cáo: "cha, đường ca bắt nạt con!".

"Oan quá, ta còn chưa lấy hạnh nhân tô với đùi gà của đệ mà!" - Dương Tông Khôi nhăn mặt, bị Nhị nương liếc liền hai tay bịt miệng không nói nữa.

Mà ngoài cửa, Tam nương La Tố Mai đi thị sát cửa hàng đã về tới, vừa hành lễ với ca ca tẩu tẩu xong, đã ngồi xuống cướp lấy chén trà trong tay Tam Lang uống một mạch.

Nhị Lang buồn cười nhìn Tam Lang vì bị cướp trà mà đứng hình cầm chén trà không khí, hắn vỗ vai tam đệ, rồi khuyên nhủ Tam nương: "tam đệ muội sao phải cực khổ như vậy? Hôm nay là sinh thần cha, nghỉ ngơi một bữa cũng có sao đâu".

Tam nương lại không cho là đúng nói: "không được, mấy năm trước đã không đi ngày này rồi, nên vừa nãy muội bắt gặp chưởng quỹ tiệm vải dám không tiếp khách, rõ là biết hôm nay muội không đi kiểm tra nên mới lười biếng mà!".

"Sáng nay muội chỉ mới đến hai tiệm rồi vội về đây cho kịp thời gian, đón tiệc xong muội sẽ đi nốt các tiệm còn lại".

"Thấy các con chăm chỉ như vậy, ta đây thấy rất vui!"

"Mẹ!"

"Tổ mẫu!"

Thấy người bước vào là Xà thái quân, mọi người đều đứng dậy hành lễ. Xà thái quân được Ngũ nương Mã Sài Anh dìu bước vào trong, theo sau là Đại Lang Dương Diên Bình. Đêm qua hắn vội vã thúc ngựa từ Nhạn Môn Quan về nhà, sáng nay vừa về đến thì chạm mặt xe ngựa của lão thái thái cũng vừa trở về.

Đại Lang đã ngoài ba mươi, thân hình không vạm vỡ như các tướng sĩ khác, mà lại cao gầy, phong thái đĩnh đạc. Trong số anh em trong nhà, hắn là người có ngoại hình giống với Tống đế nhất. Mấy năm ở biên ải đã tôi luyện hắn một thân khí chất mạnh mẽ, sát phạt. Trên gương mặt thấm đẫm gió sương tràn đầy cương nghị.

Đại nương tiến lên giúp hắn cởi áo choàng, Dương Tông Hiển tới trước mặt hắn hành lễ.

"Cha!"

Hắn mỉm cười xoa đầu nhi tử, rồi dịu dàng hôn lên trán hiền thê. Vợ chồng xa cách đã lâu, không khỏi có chút xúc động. Hắn ở Nhạn Môn Quan sáu năm, năm ấy hắn đi Dương Tông Hiển chỉ mới bốn tuổi. Trượng phu vắng nhà, Dương gia do một tay Đại nương quán xuyến. Nàng hòa thuận với anh chị em trong nhà, hiếu thảo với nhạc gia, rất được lòng mẹ chồng. Nàng cũng trạc tuổi Đại Lang, hai người vốn là thanh mai trúc mã, nhưng năm tháng chỉ càng tô điểm cho dung nhan nàng thêm phần mặn mà, sắc sảo.

Thấy hắn về, mấy huynh đệ trong nhà cũng vây quanh chào hỏi. Xà thái quân nhìn một nhà náo nhiệt, bà nở nụ cười phúc hậu, đón lấy Hòe nhi trong tay Ngũ nương, trong lòng càng thêm ấm áp.

Tiếng ngựa hí vang lên ngoài cổng, hẳn là Dương lệnh công đi thao trường đã về.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc