Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tấm bình phong mỏng manh kia gần như chẳng che được gì.
Theo tiếng nước khẽ vang, một bóng dáng mềm mại từ trong bồn tắm đứng dậy. Thân hình mảnh khảnh hiện ra sau lớp bình phong, vừa uyển chuyển vừa mơ hồ, lộ ra những đường cong khiến người ta khó mà rời mắt.
Trần Trác nâng chén trà, nhấp một ngụm, ánh mắt dừng lại nơi bình phong.
Gương mặt ấy đúng là hợp khẩu vị hắn, dáng người lại càng khiến người ta động tâm. Nổi bật nhất là bờ ngực đầy đặn, eo nhỏ đến mức chỉ cần một bàn tay là có thể nắm trọn.
Cái eo ấy, quả thật khiến người ta khó mà không nhìn lâu hơn một chút. Mỗi cử động nhẹ đều như ngọn núi khẽ rung, mê hoặc vô cùng.
Trần Trác rũ mắt, uống cạn chén trà trong tay, trong lòng dấy lên một thứ hứng thú mà hắn đã lâu không còn thấy.
Từ lần đầu gặp nàng vào buổi trưa, hắn đã nhận ra nàng luôn cố tránh mình. Hắn thấy nàng thú vị, nhưng không đến mức phải ra tay cưỡng ép, càng chẳng cần vội vàng chiếm lấy.
Huống hồ...
Hắn đặt chén trà xuống bàn, giọng trầm thấp vang lên: “Ngươi và nhi tử của Hạ Tùng Văn, rốt cuộc là quan hệ gì?”
Sau bình phong, bàn tay Ngọc Sanh đang lau người khựng lại.
Nàng vốn đang cố giả vờ như trong phòng không có ai, vậy mà hắn lại mở miệng đúng lúc này? Dưới ánh nến, bóng nàng in lên bình phong, khiến nàng càng thêm luống cuống, không biết nên làm thế nào cho phải.
Nàng khẽ mím môi, cố giữ bình tĩnh, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Ngài nói là Hạ Văn Hiên?”
“Hửm?”
Trên trường kỷ, Trần Trác thu ánh mắt lại, khẽ cười. Trong giọng nói mang theo ý châm chọc, rõ ràng hắn không tin. Nàng còn dám bịa chuyện trước mặt hắn, gan quả thật không nhỏ.
Ngọc Sanh biết hắn không tin, nhưng cũng chẳng buồn giải thích thêm. Dù sao đêm nay chỉ là chuyện ngoài ý muốn, sau này hai người sẽ không còn gặp lại, nàng cũng chẳng cần phải tỏ ra ngoan ngoãn làm gì.
“Quý... quý nhân.”
Ngọc Sanh chần chừ một lúc lâu mới dám mở miệng, giọng run run: “Ngài có thể cho ta mượn một bộ y phục sạch được không?”
Dù không thấy rõ mặt, Trần Trác vẫn tưởng tượng được vành tai nàng lúc này đã đỏ rực đến nhường nào.
Hắn thu ánh mắt lại, khẽ gọi: “Vương Toàn.”
Vương Toàn vốn biết đêm nay chắc chắn không được ngủ. Vừa nghe động tĩnh, ông đã lập tức tiến vào.
Cánh cửa “kẽo kẹt” một tiếng mở ra. Sau bình phong, Ngọc Sanh hoảng hốt đến cực điểm, theo bản năng lập tức ngồi sụp xuống đất, không dám nhúc nhích.
Nhưng khi đã ngồi xuống, nàng lại càng luống cuống hơn. Cả người như bị đặt trên chảo nóng, gò má đỏ bừng, nóng đến sắp chảy máu.
Trên trường kỷ, Trần Trác khẽ sững lại vì cảnh tượng ấy, rồi lập tức cong môi, nở nụ cười.
Hắn bước một bước về phía trước, ra lệnh: “Đứng lại.”
Vương Toàn vừa mới bước được nửa chân ra ngoài thì bị tiếng chủ nhân quát khẽ chặn lại. Ông giật mình, suýt chút nữa thì ngã sõng soài, vội vàng đứng thẳng người, lưng cứng đờ.
“Chủ... chủ tử.”
Vương Toàn cúi đầu, ánh mắt chỉ dám nhìn xuống đất, không dám ngẩng lên nửa phần.
Trần Trác nhìn bóng dáng nhỏ gầy đang co quắp phía trước, tâm trạng bỗng trở nên rất tốt. Hắn hờ hững nói: “Đi lấy một bộ y phục của ta đến đây.”
Vương Toàn không dám hỏi gì thêm, chỉ dập đầu đáp “vâng”, rồi nhanh chóng lui ra.
Y phục rất nhanh được mang đến. Vì là đồ bên người chủ tử, nên Vương Toàn cố ý chọn vài món ít khi dùng. Ông nhẹ nhàng bước vào, đặt khay xuống rồi lập tức rời đi. Từ đầu đến cuối, ông vẫn cúi đầu, tuyệt không dám nhìn quanh dù chỉ một chút.
Cửa khép lại. Trần Trác tự mình cầm khay, bước đến gần bình phong. Đế giày giẫm trên tấm thảm lông mềm, tiếng bước chân trầm ổn mà nặng nề.
“Đứng dậy, nhận lấy đi.”
Hắn đứng ở sau bình phong, một tay nâng khay lên, vẫn giữ khoảng cách, không vượt qua giới hạn.
Sau bình phong, Ngọc Sanh hơi sững người, qua một lúc mới rụt rè đưa tay nhận lấy.
“Đa... đa tạ.” Giọng nàng nhỏ như tiếng muỗi, run run.
Một tiếng cười khẽ truyền đến từ bên ngoài.
Hắn cao lớn hơn nàng quá nhiều, y phục tự nhiên cũng vậy. Từ áo trong đến áo khoác, Ngọc Sanh chỉ có thể khoác tạm y phục của hắn, từng lớp từng lớp quấn lên người.
Hương trầm quen thuộc trên vải áo bao lấy nàng, khiến mặt nàng đỏ bừng.
Nàng thân hình mảnh mai, còn hắn thì vai rộng lưng dài, y phục vừa mặc vào liền rộng thùng thình. Ống tay áo, ống quần đều dư ra mấy nếp, trông vô cùng buồn cười.
Dù vậy, nàng cũng chỉ có thể miễn cưỡng bước ra. Mỗi lần cử động, vạt áo lại lướt qua, trông chẳng khác nào vai hề trên sân khấu hí kịch.
Trên trường kỷ, Trần Trác ngẩng đầu khỏi quyển sách, ánh mắt dừng lại nơi nàng. Giữa chân mày khẽ giật, trên mặt thoáng hiện vẻ khó tả.
“Rất... rất khó coi sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


