Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nước trong chậu ấm áp. Cơ thể nàng rơi xuống khiến nước bắn tung tóe, áo quần ướt sũng dính sát vào da, toàn thân run rẩy. Nhưng hơi ấm dần lan ra, xua tan từng chút lạnh lẽo.
Khi máu trong người dần lưu thông, thân thể nàng mới từ từ có lại cảm giác. Nàng run rẩy đưa tay sờ lên người mình, may mắn thay vẫn còn tỉnh táo, chưa đến mức bị tê liệt hoàn toàn. Nếu chậm thêm một khắc, e rằng đã chẳng thể tỉnh lại được nữa.
“Lạnh thì lên.”
Trần Trác ngồi trước giường, tiện tay lật một quyển sách. Phía sau, hạ nhân đã thu dọn giường chiếu. Còn hắn, từ lúc nào đã thay áo ngủ trắng tinh.
Y phục đơn sơ, không chút trang sức, vậy mà mặc trên người hắn vẫn toát lên vẻ thanh nhã tuấn dật, tựa như ánh trăng sáng ngời khiến người ta chẳng dám rời mắt.
Ngọc Sanh lặng lẽ nhìn hắn, ánh mắt thất thần hồi lâu. Mãi đến khi máu huyết trong đầu dần lưu chuyển, ký ức mới chậm rãi tràn về. Nàng rốt cuộc nhớ ra vì sao mình lại rơi vào cảnh này.
Ban ngày, gặp người này nàng còn tránh không kịp, vậy mà đêm nay hai người lại ở chung một phòng?
Là ai đã đánh ngất nàng, rồi trói nàng nhốt vào kiệu? Và người trước mặt rốt cuộc có thân phận gì? Vì sao lại đưa nàng đến chỗ hắn?
“Đào đại nhân không dạy ngươi cách hầu hạ người khác à?” Giọng nói trầm thấp vang lên giữa tiếng lật sách. Đôi mắt sắc lạnh kia trong nháy mắt đã rời khỏi trang sách, khóa chặt lấy ánh nhìn của nàng.
Ngọc Sanh cúi đầu, không dám ngẩng lên, giọng run rẩy hỏi: “Đào đại nhân?”
Nàng làm sao có thể quen biết vị Đào đại nhân kia chứ?
Trần Trác buông quyển sách trong tay, đổi sang tư thế thoải mái rồi tựa người vào ghế thái sư. Đôi mắt đen sâu thẳm không chút che giấu, thẳng thắn quan sát nàng.
Ánh mắt hắn từ trên quét xuống, dừng lại nơi cổ áo hỗn độn, để lộ một mảng da thịt trắng như tuyết, chỉ tiếc đã bị gió lạnh đông cứng đến ửng đỏ.
Ánh mắt ấy quá mức ngang tàng. Dù Ngọc Sanh từng chịu qua không ít kiểu nhìn soi mói, nhưng bị hắn nhìn như vậy, lại là lần đầu tiên. Cả người nàng lập tức nóng ran, đỏ bừng như tôm luộc chín.
Khuôn mặt vốn tái nhợt vì lạnh nay đỏ bừng, nàng hoảng hốt lùi về sau, tựa lưng vào thành bồn, co gối ngồi trong nước, chỉ còn để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn.
Trước mặt truyền đến một tiếng cười khẽ
“Hôm nay Hạ công tử hẹn tiểu nữ ra ngoài ngắm hoa mai.”
Nói đến đây, nàng khẽ mím môi, lược qua đoạn gặp hắn giữa rừng mai.
“Sau đó chuẩn bị trở về, nhưng người đánh xe nói xe hỏng, bảo chúng ta ở lại một đêm. Ai ngờ tiểu nữ bị đánh ngất, tỉnh lại thì đã bị nhốt trong kiệu.”
Chuyện phía sau không cần nói thêm, hai người đều hiểu rõ trong lòng.
Rốt cuộc hôm nay trong rừng mai có bao nhiêu người, bao nhiêu kẻ là tai mắt của Đào đại nhân, hay có người cố tình nhân cơ hội ra tay - những điều ấy, nàng không muốn suy đoán nữa.
“Ý ngươi là, chuyện này ngươi hoàn toàn không biết gì?”
Trên ghế thái sư, Trần Trác hơi nghiêng người về phía trước, ngón tay lướt qua ngọc bản trong tay, môi khẽ nhếch cười. Nhưng trong đôi mắt hắn lại chẳng có chút ấm áp nào, chỉ là ánh nhìn sắc bén đánh giá nàng từ đầu đến chân.
Bỗng nhiên, hắn buông ngọc bội xuống, đứng dậy đi về phía thau tắm. Một tay vươn ra, bóp chặt cằm nàng.
Lực đạo trên tay hắn khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hoàn toàn rơi vào lòng bàn tay ấy.
Bàn tay hắn sạch sẽ, lạnh lẽo, tựa như chưa từng vướng bụi trần. Mi mắt khẽ rũ, ánh nhìn tối trầm thoáng lóe lên một tia ý cười, nhưng chỉ chớp mắt đã tan biến.
“Lần này xem ra Đào đại nhân cũng khéo chọn, rất hợp khẩu vị của ta.”
Chỉ một câu đơn giản, toàn thân Ngọc Sanh lập tức cứng đờ, máu huyết như đông lại. Hắn cúi xuống, hơi thở phảng phất quanh nàng. Mùi hương nhàn nhạt, lạnh mỏng, mang nét riêng của hắn, khiến người khác muốn tránh cũng không thể tránh.
Giữa hai người chỉ ngăn cách bởi thành bồn, hắn chỉ cần cúi mắt là có thể thấy rõ thân hình nàng trong làn nước. Tấm váy mỏng dính sát vào da, chẳng thể che nổi điều gì.
Thế nhưng Ngọc Sanh không dám giãy giụa, thậm chí hơi thở cũng không dám phát ra tiếng.
Trần Trác rũ mi, nhìn dáng vẻ nàng sợ hãi đến gần như nghẹn thở, rồi buông cằm nàng ra. Nàng vừa kịp thở phào, lại thấy tay hắn hạ xuống, chạm vào mặt nước.
Đầu ngón tay như ngọc khẽ điểm, mặt nước lập tức gợn sóng lan ra.
Hắn trầm giọng nói: “Nước lạnh, đứng dậy đi.”
Ngọc Sanh bị dọa đến nín thở, vội vàng gật đầu, không dám nhìn hắn, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Vâng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


