Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÔNG CUNG SỦNG PHI Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Nữ nhân nào cũng thích đẹp, Ngọc Sanh lại càng vậy. Từ trước đến nay, nàng vẫn rất để ý đến diện mạo của mình. Giờ bị hắn nhìn chằm chằm như thế, trong lòng nàng thấp thỏm không yên.

Trần Trác cả đêm chưa ngủ, trời vừa sáng liền cảm thấy mệt mỏi. Nghe nàng hỏi một câu như thế, ánh mắt hắn chợt dừng lại trên gương mặt nàng, hồng hào, bối rối, lại mang vài phần quyến rũ.

Nàng đang mặc y phục của hắn, mà bên trong lại không có gì che chắn.

Một gương mặt đỏ bừng, hỏi hắn: “Có xấu không?”

Trần Trác khẽ nheo mắt, giọng trầm thấp: “Lại đây.”

Ngọc Sanh nghe ra ý trong giọng nói của hắn, mới nhận ra mình lỡ lời. Nàng thầm hận bản thân, cắn nhẹ đầu lưỡi, vội cúi đầu không dám bước đến.

“Sắc trời đã sáng rồi.

Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi dày đặc. Nàng khẽ liếc ra ngoài, rồi nghiêng người nói nhỏ: “Cảm tạ quý nhân đã giúp đỡ, Ngọc Sanh xin cáo lui.”

Nói rồi, nàng xách vạt áo dài, định rời đi.

Trời sắp sáng, nếu lúc này còn bị người ta bắt gặp cùng hắn ở chung một phòng, thanh danh nàng e rằng chẳng còn.

“Đứng lại.” Tiếng hắn vang lên từ phía sau.

Ngọc Sanh dừng bước, khẽ nhắm mắt lại. Tiếng bước chân trầm nặng dần tiến đến gần. Khi hắn dừng lại ngay sau lưng, nàng còn chưa kịp thở thì nghe hắn ra lệnh: “Quay lại.”

Đôi tay mềm yếu nắm chặt vạt áo, nàng hít sâu một hơi, ngoan ngoãn xoay người.

Gương mặt nàng quả thật xinh đẹp. Làn da trắng như tuyết, đôi mắt phủ sương mờ mịt, ánh nhìn vô tội lại mang theo nét kiều mị, khiến người ta không khỏi sinh lòng thương tiếc.

Cái tên Hạ Tùng Văn này, xem ra còn hiểu hắn hơn cả chính hắn. Trần Trác khẽ cười, giơ tay khoác áo choàng lên người nàng.

Hơi ấm trong khoảnh khắc tràn về phía nàng.

Ngọc Sanh run rẩy hàng mi, khẽ mở mắt. Trước mặt, Trần Trác cúi đầu, rút đai lưng trên người nàng.

Đôi tay hắn sinh ra đã đẹp, ngón tay linh hoạt mở chiếc khóa ngọc trắng, rồi chỉnh lại y phục cho nàng. Dù đã khoác thêm áo ngoài, nhưng vòng eo nàng vẫn quá nhỏ.

Chiếc đai lưng màu nguyệt bạch thêu hoa văn chìm, khẽ ôm lấy eo nàng, càng làm dáng người thêm mảnh mai, yểu điệu.

“Đa... đa tạ.”

Thấy tay hắn vừa buông, Ngọc Sanh vội lùi một bước. Nàng không thích ai chạm vào eo mình, vừa rồi đã cố nhẫn nhịn, chỉ sợ không kiềm được mà run rẩy cả người.

“Ngọc Sanh xin phép lui xuống.”

Nàng mở cửa, xách theo ống quần còn chưa kịp kéo lên, chạy ra ngoài. Ngoài cửa, Vương Toàn đã đứng chờ từ lâu, thấy nàng bước ra thì hoảng hốt. Ánh mắt ông dừng lại trên chiếc áo choàng trên người nàng, rồi nhìn về phía chủ tử trong phòng.

“Đưa nàng trở về.” Trần Trác vuốt nhẹ ngọc bản trên ngón tay cái, xoay người thu ánh mắt lại.

“Vâng.” Vương Toàn vội bung dù, bước nhanh theo sau.

...

Tuyết rơi suốt cả đêm, đến giờ vẫn chưa ngừng, mà lại càng thêm dày đặc.

Lúc này trời chưa sáng hẳn, bốn bề chỉ mờ mờ ánh sáng lạnh. Vương Toàn tay cầm đèn lồng, tay cầm dù, đi theo bên cạnh Ngọc Sanh.

Cô nương này là người đầu tiên được điện hạ đối đãi như thế.

Vương Toàn không dám tỏ vẻ ra mặt, nhưng trong lòng đã đoán tới lui mấy chục vòng. Ánh mắt ông thỉnh thoảng lại dừng trên gương mặt nàng. Ngọc Sanh tuy nhận ra, nhưng không thể ngăn được, chỉ khẽ cau mày.

Gần đến nơi, nàng chợt hỏi: “Đêm qua nghỉ lại Mai Viên, ngoài quý nhân nhà ngươi, xin hỏi còn có ai khác?”

Trong lòng nàng đã có người nghi ngờ, nhưng câu hỏi này vốn không phải để Vương Toàn trả lời.

Quả nhiên, Vương Toàn nghe xong chỉ cười, đáp: “Chuyện của các quý nhân, nô tài nào dám biết rõ.”

Ông giơ cao cây dù, đỡ nàng bước lên bậc thang, rồi nói thêm: “Băng qua hành lang là đến sân của cô nương. Nơi này nhiều người qua lại, nếu để nô tài đi cùng e sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của cô nương. Nô tài xin phép dừng tại đây.”

“Đa tạ.” Ngọc Sanh khẽ gật đầu, chỉnh lại áo khoác trên người, rồi tiếp tục bước đi.

Hành lang không dài, chỉ hai ba chục bước là đến cửa. Ngọc Sanh vừa đứng yên, định đưa tay đẩy cửa thì nơi khóe mắt chợt thấp thoáng một bóng người.

Quay đầu nhìn lại, nàng lập tức sững người.

Hạ Văn Hiên đang đứng dưới mái hiên, dáng người cao gầy, thẳng tắp như tùng xanh giữa tuyết. Không rõ hắn đã đợi bao lâu, áo choàng trên người đã bị tuyết phủ trắng xóa. Gương mặt tuấn tú lạnh cóng đến mức không còn chút huyết sắc.

Vừa thấy nàng, hắn giơ tay che môi, khẽ ho mấy tiếng. Thế nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu vì gió tuyết, ánh nhìn lại như bị đóng băng, chỉ chằm chằm dừng lại trên chiếc áo khoác nàng đang mặc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc