Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong thư phòng, Trần Trác vừa kết thúc một đêm làm việc. Hắn buông bút lông xuống, nhéo nhẹ giữa trán, rồi tựa người ra sau, trầm giọng hỏi: “Tuyết rơi rồi sao?”
Giày giẫm lên nền tuyết, phát ra một tiếng động rất khẽ.
Trong cỗ kiệu, Ngọc Sanh đang giãy giụa thì bỗng khựng lại. Nàng không nghe lầm, bên ngoài kiệu có tiếng bước chân.
“Cứu... cứu mạng...”
Miệng bị nhét vải, tiếng nàng phát ra mơ hồ yếu ớt, chỉ như một làn hơi mỏng manh. Nàng cố nghiêng người, liều mạng đập vào thành kiệu. Đây là cơ hội cuối cùng, nếu không ai nghe thấy, đêm nay nàng e rằng sẽ bị rét chết.
Tiếng bước chân ngoài kia càng lúc càng gần. Trần Trác cau mày quay đầu, bước chân cũng khựng lại.
“Điện hạ, đây... đây là lễ vật Đào đại nhân vừa mới cho người đưa tới.” Vương Toàn vội nhắc nhở phía sau.
Trần Trác nhíu mày, rồi chậm rãi giãn ra, như chợt nhớ ra chuyện gì: “Bảo người khiêng đi.”
Giọng hắn bình thản, không hề có chút thương hại, ánh mắt liếc qua cũng lạnh nhạt như tuyết.
Hắn nhấc chân tiếp tục bước đi. Ngay lúc ấy, trong kiệu, Ngọc Sanh cuối cùng cũng gỡ được miếng vải trong miệng.
“Cứu ta...”
Nàng yếu ớt phát ra một tiếng cầu cứu tuyệt vọng. Nàng không muốn chết.
Trên nền tuyết, đôi giày bó màu đen huyền khẽ khựng lại. Người kia quay đầu, ánh mắt một lần nữa hướng về phía cỗ kiệu, rồi từng bước quay lại.
Thấy chủ tử quay đầu đi về phía kiệu, Vương Toàn kinh ngạc đến trừng lớn đôi mắt: “Chủ tử?”
Trần Trác đứng trước cỗ kiệu. Ngón tay thon dài như trúc khẽ vén một góc màn kiệu, thân mình hơi cúi xuống.
Mành kiệu vén lên, ánh trăng mờ ảo chiếu vào bên trong. Ngọc Sanh run rẩy ngẩng đầu, thân thể cứng đờ, khuôn mặt tái nhợt lộ ra giữa ánh sáng mông lung.
Nam nhân mặc áo gấm màu trắng nhạt, đứng giữa trời tuyết như tạc bằng băng. Dưới ánh trăng, giữa nền tuyết trắng cùng sắc lục của cành mai, đôi mắt hắn đen sâu như nước, soi thấu tâm can, khiến người ta không dám thở mạnh.
“Phanh!” Cả người Ngọc Sanh bị ném mạnh xuống giường. Xiêm y trên người nàng bị gió tuyết quất đến gần như trong suốt, vừa chạm vào chăn đệm đã vội rụt người lại, cuộn tròn trốn vào bên trong.
“Xem ra còn chưa bị lạnh đến hỏng.”
Trần Trác cụp mắt, lạnh nhạt liếc về phía giường một cái.
Suốt dọc đường ôm nàng trở về, y phục trên người hắn cũng đã thấm ướt. Hắn phủi tuyết trên vai, tháo áo choàng ngoài ném sang một bên, rồi quay đầu phân phó: “Đem nước lại đây.”
Ngoài cửa, Vương Toàn đứng dựa vào khung gỗ, trong lòng vẫn chưa hết kinh hãi. Cô nương được kiệu đưa đến là ai? Đây là lần đầu tiên ông thấy điện hạ tự mình ôm một nữ nhân như thế.
“Vâng!”
Nghe lệnh, Vương Toàn hoảng hốt đáp lại, vội vàng gọi người đi đun nước. Giữa đêm khuya, cả viện đều bị kinh động. Kẻ nhóm lửa, người khiêng thau, một phen bận rộn đến gà bay chó sủa.
Chẳng mấy chốc, đồ dùng tắm rửa phía sau bình phong đã được chuẩn bị xong. Đám hạ nhân đặt đồ xuống, đồng loạt lui ra ngoài. Cửa “kẽo kẹt” một tiếng, khép lại.
Bên giường, Trần Trác vừa xắn tay áo, vừa hờ hững nói: “Ngươi muốn tự mình làm, hay để ta giúp?”
Ngọc Sanh toàn thân run lẩy bẩy. Váy áo ướt đẫm dính sát vào da thịt, lạnh đến mức nàng phải cắn chặt môi mới cố giữ cho mình không ngất đi.
“Cái... gì?” Giọng nàng run rẩy, răng va vào nhau lập cập.
Trần Trác từ ghế đứng dậy, bước đến bên giường, kéo phăng chăn đệm trên người nàng. Thấy khuôn mặt đã tím tái vì lạnh, hắn chẳng có lấy nửa phần thương xót.
Ngón tay hắn chỉ về phía chậu nước: “Xuống tắm đi. Không biết sao?”
Ngọc Sanh ngẩng đầu, nhìn gương mặt hắn dưới ánh trăng. Vẫn là nét ôn hòa như trước, nhưng trong mắt lại ẩn hiện vẻ không kiên nhẫn.
Nàng không dám nhiều lời, càng không dám chọc hắn nổi giận. Toàn thân mềm nhũn, nàng cố vịn mép giường để đứng dậy. Hai chân vừa chạm đất liền tê cứng, chưa kịp giữ thăng bằng đã khụy xuống.
“Bộp.”
Một tiếng vang lên, đầu gối nàng như nát ra.
“Hừ.”
Trần Trác nhíu mày, lui lại hai bước. Ánh mắt nhìn người quỳ trên đất lạnh như băng, chẳng có chút thương tiếc. Hắn cúi người, bế nàng lên, ném thẳng vào chậu nước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


