Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngọc Sanh vừa dứt lời, kẻ đó đã lao đến như mũi tên rời cung, nhanh chóng bịt kín miệng nàng. Chuôi đao đập xuống sau gáy nàng, nàng còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã ngã gục, hôn mê bất tỉnh.
"Cô nương này lanh lợi thật."
"Đừng nói nhiều." Một gã sai vặt khác lạnh giọng đáp: "Mau đưa người đi."
Trong đêm đen, hai kẻ đó vác nàng lên, đặt vào trong kiệu. Mấy tên khác lập tức nâng kiệu rời đi, bóng người biến mất giữa màn đêm.
...
Giữa rừng mai rậm rạp, trong một thư phòng yên tĩnh.
Ánh trăng tối mờ, chỉ có ánh nến trong phòng hắt qua song cửa, tỏa ra ánh sáng mông lung.
Trần Trác ngồi trước bàn sách, tay cầm bút lông, cúi đầu phê sổ con. Vương Toàn đứng phía sau hắn, khoanh tay đút trong ống tay áo, đầu hơi gục xuống, trông như đang lim dim ngủ gật.
Lò than trong phòng vẫn cháy, thỉnh thoảng phát ra vài tiếng lách tách. Bỗng, bên ngoài vang lên tiếng động rất nhỏ. Tay cầm bút của Trần Trác khựng lại.
Ngay sau đó, Vương Toàn đang ngái ngủ lập tức bừng tỉnh, nhìn ra sau. Bắt gặp ánh mắt của chủ tử, ông bước ra mở cửa: "Ai đó?"
Ngoài cửa, một chiếc kiệu dừng lại. Gã sai vặt đi đầu tiến đến trước mặt Vương Toàn, nịnh nọt nói: "Vương công công, đây là quà Đào đại nhân gửi cho điện hạ."
Vương Toàn nheo mắt, cười lạnh: "Đào đại nhân nhà các ngươi giỏi thật đấy. Điện hạ trốn đến tận nơi hẻo lánh thế này, mà vẫn tìm được cách đưa nữ nhân tới."
"Bọn nô tài đã đưa người đến rồi, giờ xin cáo lui." Gã sai vặt cúi đầu, không dám nói thêm.
Vương Toàn hừ nhẹ, chẳng buồn nhìn chiếc kiệu lấy một cái, xoay người bước vào trong. Trời lạnh thế này, nếu cô nương đó chịu nổi qua một đêm, cũng coi như nàng có phúc. Còn nếu không chịu nổi mà chết cóng, thì là do số phận của nàng.
"Điện hạ." Vương Toàn khom người bẩm: "Là Đào đại nhân cho người mang quà đến."
Đào đại nhân, Đào Chí Văn, là kẻ háo sắc nổi tiếng khắp Dương Châu. Từ khi Trần Trác tới Dương Châu, ông ta đã bắt đầu thu thập đủ loại mỹ nhân, tìm mọi cách dâng tặng lên giường Thái tử.
Khi sự việc được tấu lên triều đình, báo cáo chỉ nói là "thuyền bị chìm, bạc rơi xuống sông."
Triều đình lập tức thẩm tra, xét nhà và bỏ tù hàng loạt quan viên phụ trách, nhưng ai nấy đều kêu oan. Việc này vốn tưởng đã khép lại, nào ngờ tháng trước, trên thị trường lại xuất hiện bạc lưu thông có khắc quan ấn của triều đình.
Trần Trác đến Dương Châu đã mười ngày là để điều tra số bạc vốn không nên tồn tại này. Nhưng ở đây lâu, hắn cũng phát hiện Dương Châu giống như một chiếc thùng sắt bị bịt kín, không tìm ra nổi chút dấu vết nào.
...
Sắc trời dần sáng, Vương Toàn nhìn chủ tử đã thức trắng cả đêm, muốn mở miệng khuyên hắn nghỉ ngơi, nhưng lại không dám.
Ông liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy tuyết đã rơi từ lúc nào. Giữa đôi lông mày của ông cau lại, ông chợt nhớ đến người ở trong kiệu ngoài kia, trong lòng ông dâng lên chút thương hại.
Cũng là do số nàng bạc bẽo. Sớm không đến, muộn không đến, lại đến đúng vào đêm tuyết thế này. Bị đông lạnh một đêm, e rằng sáng mai, nàng sẽ không qua khỏi.
Ngoài cửa, tuyết càng rơi dày. Gió Tây Bắc thổi tung màn kiệu, cuốn những hạt tuyết lạnh lẽo quất thẳng vào trong.
Ngọc Sanh bị lạnh đến mức tỉnh lại, hàng mi run rẩy mở ra, mí mắt bị đông cứng, phủ một lớp băng mỏng.
Toàn thân nàng cứng đờ, tay chân tím tái. Gió đêm mang theo băng tuyết tạt lên người nàng, mỗi luồng gió quét qua giống như có hàng trăm lưỡi dao cắt vào da thịt, đau đớn.
Là ai hại nàng? Lại còn cố tình không để nàng chết?
Ngọc Sanh cố giãy giụa. Trước mắt đen nhánh, qua ánh sáng lờ mờ, nàng nhận ra mình đang bị nhốt trong kiệu.
Tay chân nàng bị trói chặt, mỗi lần nàng cử động, dây thừng lại siết sâu vào da thịt. Nàng không biết mình đã bị nhốt ở đây bao lâu, chỉ biết nếu tiếp tục bị đông lạnh như vậy, e rằng nàng sẽ khó giữ được mạng.
Đôi tay nàng đau buốt, là cái đau do máu không lưu thông, bị đông cứng từng chút một.
Miệng nàng bị nhét vải, không thể kêu cứu. Hai tay bị trói sau lưng, nàng cố gắng cuộn người, tìm mọi cách để rút miếng vải trong miệng ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


