Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÔNG CUNG SỦNG PHI Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Bước chân của Hạ Tùng Văn khựng lại. Đương nhiên ông ta hiểu điều đó, nhưng...

Ông ta mím môi, trong đầu lại hiện lên cảnh ban ngày, đôi mắt của Thái tử điện hạ đã dừng lại trên người cô nương đó.

Thái tử cải trang vi hành đến Dương Châu, trước đó không ai hay biết. Mười ngày sau khi đến, hắn nói là đến dạo chơi nhưng thực chất lại ngầm tra xét chuyện gì đó.

Hạ Tùng Văn không biết Thái tử đang điều tra chuyện gì, nhưng chỉ cần hắn còn ở đây, đám quan viên cấp dưới đều thấp thỏm không yên.

"E là Thái tử đã để mắt đến cô nương đó rồi."

Nghĩ đến ánh nhìn hôm nay, ông ta biết mình không nhìn lầm.

Hạ Tùng Văn cụp mắt, xoay khối ngọc trong tay, giọng trầm xuống: "Bảo người chuẩn bị đi. Đêm nay, đưa nàng ta lên giường của Thái tử."

...

Giờ Thân vừa qua, sắc trời đã hoàn toàn tối đen, Tam Thất cũng dứt hẳn ý định trở về. Nhưng nghĩ đến việc quay lại sẽ bị mắng một trận, trong lòng nàng không khỏi run rẩy.

Nếu cô nương gặp chuyện ở nơi này, ma ma chắc chắn sẽ xé xác nàng.

Sau một buổi trưa thấp thỏm, đến gần tối thì trước viện bỗng có người mang đồ tới. Nhưng khi nhìn đống châu báu trang sức và váy áo bày đầy trên bàn, Tam Thất lại cảm thấy có gì đó không ổn.

"Cô nương." Tam Thất quay đầu nhìn Ngọc Sanh ở phía sau, chỉ tay lên mặt bàn: "Những thứ này là..."

Từng món trang sức đều không phải vật tầm thường, ánh vàng lấp lánh, rực rỡ muôn màu trải kín cả bàn, váy áo mới tinh đều là hàng thượng phẩm, từ trong ra ngoài, món nào cũng tinh tế, quý giá.

"Những thứ này là do Văn Hiên thiếu gia sai người đưa đến sao?"

Tam Thất bĩu môi, dè dặt liếc nhìn cô nương nhà mình: "Rốt cuộc Hạ thiếu gia là người thế nào vậy? Bình thường ngài ấy khiêm tốn, ăn mặc giản dị, chi tiêu cũng bình thường. Nhưng hôm nay xem ra, hình như ngài ấy không phải công tử nhà giàu bình thường."

"Không phải Hạ thiếu gia sao?" Tam Thất kinh ngạc đến mức không khép được miệng: "Vậy... là ai đưa tới?"

Trong đầu Ngọc Sanh thoáng hiện lên một bóng hình. Là hắn sao?

Nàng lắc đầu, cảm thấy mình nghĩ nhiều. Một người có thân phận tôn quý đến mức ngay cả Tri phủ tứ phẩm cũng phải cúi đầu kính cẩn, sao có thể để mắt đến nàng được chứ?

"Không biết." Nàng buông cây trâm trong tay xuống, không nhìn thêm nữa.

"Ngươi đi tìm Hạ thiếu gia, nói ta muốn biết khi nào có thể trở về."

Ngay cả Tri phủ cũng phải đi hầu quý nhân, nay quý nhân đang ở đây, đương nhiên Tri phủ cũng có mặt. Viện này trông thì yên tĩnh, nhưng bên trong lại ẩn chứa sóng gió.

Bây giờ nàng chỉ mong chuyến này mình có thể bình an trở về.

Tam Thất gật đầu, chạy đi tìm Hạ Văn Hiên. Nàng ta vừa rời khỏi, bọn nô tài đã mang bữa tối đến.

Bữa tối gồm bốn món một canh: thịt viên Tứ Hỉ, vịt kho rượu Tào, chim cút chiên giòn và thịt hầm măng mùa đông, thêm một bát canh rau xanh mới nấu.

Món ăn sắc hương đều đủ, nhưng Ngọc Sanh vẫn không động đũa, nàng chỉ nếm thử một ngụm canh rau. Vừa nhấp môi, nàng đã nhận ra trong đó có bỏ mỡ lợn, nên bèn đặt bát xuống, không ăn nữa.

Tam Thất đi một lúc lâu mà vẫn chưa thấy về, trong lòng Ngọc Sanh dấy lên nỗi bất an.

Nghĩ đi nghĩ lại, nàng quyết định đi ra ngoài tìm. Nơi này xa lạ, nàng sợ Tam Thất bị lạc. Nhưng nàng vừa khoác áo choàng xong, còn chưa bước ra khỏi cửa, bên ngoài đã vang lên một loạt tiếng bước chân.

Âm thanh hỗn loạn vang lên ngoài cửa, tiếng bước chân không đều, rõ ràng không chỉ có một người. Trong lòng Ngọc Sanh bỗng thấy hoảng loạn, nàng vội trốn phía sau bình phong.

Ngay sau đó, cửa phòng bị ai đó đẩy mạnh vào trong. Kẻ đó đảo mắt nhìn quanh một lượt, thấy trong phòng trống không thì kinh ngạc quát to: "Người đâu rồi?"

Giọng nam lạnh lẽo vang lên, khiến tim Ngọc Sanh như thắt lại. Nàng nín thở, không dám nhúc nhích.

"Chạy rồi sao?" Kẻ đó bước vào phòng, đưa tay khép cửa lại. Đôi mắt sắc bén như chim ưng quét một vòng khắp nơi, cuối cùng dừng lại sau tấm bình phong thêu mây hạc trắng. Phía sau tấm bình phong, thấp thoáng bóng người đang run rẩy.

Tiếng động ngoài cửa dần nhỏ đi, nhưng bước chân của kẻ đó lại càng lúc càng gần. Ngọc Sanh biết lần này nàng không còn đường trốn thoát, nàng vội hét lên: "Cứu mạng!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc