Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÔNG CUNG SỦNG PHI Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Thê tử của Hà Tùng Văn mất sớm, nhiều năm qua ông ta vẫn không tái giá. Hạ Văn Hiên sống xa nhà từ nhỏ, rất ít người biết ông ta còn có một người con do tiểu thiếp sinh ra.

"Thì ra Hạ đại nhân còn có một vị công tử."

Trần Trác vừa sờ ngọc bội bên hông, vừa hờ hững nói: "Ta còn tưởng Hạ đại nhân không có con cái."

Mồ hôi lạnh lăn dọc sống lưng Hạ Tùng Văn. Ông ta không dám thở mạnh, chỉ hơi ngẩng đầu ngước nhìn.

Trần Trác nhìn thấy hết, ánh mắt cố ý dừng lại ở thắt lưng thêu cành lục mai kia.

...

Màn đêm buông xuống, sắc trời dần tối.

Ngọc Sanh không thể rời khỏi phủ, gã sai vặt đánh xe đến báo rằng xe ngựa bị hỏng.

"Xe ngựa đang yên đang lành, sao tự nhiên lại bị hỏng chứ?" Tam Thất bĩu môi, tỏ vẻ không vui. Nàng và tiểu thư đã nói trước là chỉ ra ngoài một ngày, đêm nay nhất định phải quay về.

Mặc dù là nữ tử ở Nguyệt Lâu, nhưng từ nhỏ họ đã được dạy lễ nghi, ăn mặc, nói năng đều theo phép tắc của tiểu thư nhà quyền quý. Các cô nương đi ra ngoài, qua đêm ở bên ngoài, nếu truyền ra ngoài thì chẳng phải sẽ hỏng hết thanh danh sao?

"Cô... cô nương nói vậy là sao?" Tam Thất hoang mang quay đầu lại.

Ngọc Sanh ngồi trên trường kỷ, sắc mặt trở nên khó coi. Một tòa trang viên lớn như vậy, sao lại không có nổi một chiếc xe ngựa chứ? Rõ ràng là có người cố ý muốn giữ nàng lại. Họ thấy thân phận của nàng thấp kém nên định lừa nàng như thể nàng là kẻ ngu ngốc.

Ngón tay nàng gõ nhẹ lên mặt bàn, tâm trạng trầm xuống.

Sắc trời hoàn toàn tối đen, gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh.

Hạ Văn Hiên đứng dưới mái hiên, mặt đỏ bừng, cúi đầu, đôi tay rũ xuống, run nhẹ. Hắn dồn hết can đảm, ngẩng đầu lên, nhìn người đối diện rồi hỏi: "Cha, vì sao cha lại cố ý giữ nàng ấy ở lại?"

Hắn vốn định đưa Ngọc Sanh trở về, nhưng gã sai vặt lại nói xe ngựa bị hỏng. Với cô nương như nàng, điều quan trọng nhất là danh tiếng. Nếu nàng phải qua đêm ở đây, e rằng sau khi trở về Nguyệt Lâu, người ngoài sẽ lời ra tiếng vào.

Dù chỉ có một chút khả năng, hắn cũng không muốn để nàng chịu ấm ức.

Hắn đưa Ngọc Sanh về phòng nghỉ ngơi rồi tự mình đi tìm người sửa xe ngựa. Nhưng khi đến chuồng ngựa, hắn lại phát hiện mấy chiếc xe vẫn còn nguyên vẹn.

Xe ngựa nào có hỏng, rõ ràng đây chỉ là cái cớ.

"Ngươi và cô nương ấy có quan hệ gì?" Khuôn mặt nghiêm nghị của Hạ Tùng Văn cau lại, giọng nói mang theo vẻ thiếu kiên nhẫn.

Hạ Văn Hiên từ nhỏ đã kính trọng phụ thân. Thấy ông ta nghiêm túc như vậy, trong lòng hắn không khỏi căng thẳng, nhưng hắn vẫn nói thật: "Con và Ngọc Sanh quen biết đã lâu. Chờ nàng đến tuổi cập kê, con muốn cưới nàng làm thê tử."

"Ngông cuồng!"

Hạ Tùng Văn hất tay áo, râu tóc vì giận mà hơi rung lên: "Nhà họ Hạ chúng ta là môn hộ cao quý, sao có thể để ngươi cưới một kẻ có xuất thân hèn mọn như vậy?"

"Cha?"

Hạ Văn Hiên sững sờ. Trong mối tình này, hắn từng lo Ngọc Sanh không thể chấp nhận mình, nhưng không ngờ người phản đối đầu tiên lại chính là Hạ Tùng Văn.

"Sau này ta sẽ chọn cho ngươi một tiểu thư hiền thục, dịu dàng làm thê tử. Còn cô nương kia, từ nay ngươi đừng bao giờ gặp lại nữa."

Hạ Tùng Văn lạnh nhạt liếc nhìn hắn một cái, rồi đi thẳng qua.

Phía sau, Hạ Văn Hiên đứng sững như chết lặng. Cơ thể hắn như mất hết sức lực, hắn khom người xuống, rồi đột nhiên ho sặc sụa.

"Thiếu gia!"

Gã sai vặt hoảng hốt, lập tức chạy đến vỗ lưng hắn

Vừa rồi dùng sức quá mạnh, cổ họng hắn đau rát như bị xé. Hạ Văn Hiên xua tay, không cho ai lại gần. Nghĩ đến lời phụ thân vừa nói, lòng hắn chợt lạnh đi từng chút một.

Hạ Tùng Văn vẫn bước thẳng về phía trước, không hề quay đầu lại. Sau lưng ông ta là tiếng ho khan dồn dập, gã sai vặt theo sau lo lắng cất tiếng hỏi: "Lão gia, sao ngài lại phải ép thiếu gia như vậy?

Hạ Tùng Văn chỉ có duy nhất một nhi tử, mọi toan tính cả đời ông ta đều đặt cả vào người hắn. Ông ta thương Hạ Văn Hiên, nhưng sắc mặt vẫn sa sầm, giọng nói lạnh lùng như chém đá: "Ta nuôi nó lớn đến chừng này, không phải để nó muốn sống muốn chết vì một nữ nhân."

Ánh mắt ông ta trở nên u ám, đôi lông mày nhíu chặt, lộ ra vài phần tàn nhẫn.

"Lão gia, ngài cũng nói rồi, chẳng qua chỉ là một nữ nhân có xuất thân thấp kém." Gã sai vặt cẩn thận nói, nắm rõ tâm tư lão gia nhà mình: "Thiếu gia thích thì cứ để ngài ấy chơi đùa một chút, cũng đâu cần phải cưới nàng ta vào cửa. Sao phải vì một nữ nhân mà làm sứt mẻ tình cha con?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc