Đúng lúc đó, chị gái từ trên lầu bước xuống, trên tay xách theo món quà mua cho cô trong chuyến du lịch mấy hôm trước.
Thấy cả khuôn mặt Chu Uẩn đỏ lựng như quả cà chua, chị cô hiếu kỳ hỏi: "Sao thế này?"
"Không sao đâu ạ." Chu Uẩn vội vàng rót một cốc nước đá, tu ừng ực một hơi cạn sạch, bấy giờ hơi nóng trên mặt mới có dấu hiệu hạ nhiệt đôi chút.
Chu Giai Hân cẩn thận đeo chiếc lắc tay mới mua lên cổ tay cô. Chú ý tới bộ móng tay hình dâu tây nhỏ xinh, cô nhịn không được vuốt ve mu bàn tay mềm mại của em gái, khen ngợi: "Miểu Miểu nhà ta da trắng thật, đeo gì cũng đẹp."
Chiếc lắc tay này có giá trị không hề nhỏ, là món đồ Chu Uẩn đã thích từ rất lâu nhưng vẫn luôn tiếc tiền không nỡ mua. Chẳng biết bằng cách nào mà chị gái cô lại biết được.
Năm xưa, một mình Chu Giai Hân đưa Chu Uẩn lên thành phố bôn ba mưu sinh. Mặc dù hiện tại đã dành cho em gái những điều kiện tốt nhất, nhưng trong lòng cô vẫn luôn canh cánh nỗi áy náy về những tháng ngày cơ cực mà Chu Uẩn phải chịu đựng khi còn nhỏ. Hận một nỗi không thể gom hết tất thảy những thứ tốt đẹp nhất trên đời này dâng đến trước mặt em gái mình.
Chu Uẩn dựa đầu vào vai chị đầy ỷ lại. Ký ức về quá khứ càng thôi thúc cô phải quyết tâm dập tắt những suy nghĩ không nên có của Lâm Mặc Nhiên.
Tuy là sinh nhật Lâm Thường Bân, nhưng ông lại không thích không khí quá ồn ào, náo nhiệt. Năm nào cũng vậy, sinh nhật ông chỉ là một bữa cơm thân mật giữa những người trong nhà.
Ngay cả em trai của ông cũng không được mời.
Gia đình họ Lâm cũng không có cái quy củ "ăn không nói, ngủ không nói" gò bó. Chu Uẩn lẳng lặng ngồi nghe chị gái và anh rể trò chuyện. Đến cuối bữa, chủ đề rốt cuộc lại quay ngoắt sang người cô.
"Em còn nhớ chị Tống lần trước gặp không?"
Chu Uẩn có chút ấn tượng. Tháng trước lúc đi mua sắm cùng chị gái, hai người tình cờ gặp một người bạn học đại học của chị. Hai người trò chuyện vô cùng rôm rả, trên đường đi, người đó còn không ngớt lời khen Chu Uẩn xinh xắn đáng yêu.
Cô gật đầu: "Em nhớ ạ."
Chu Giai Hân nói tiếp: "Chị ấy có một cậu em trai, năm nay 29 tuổi, là giáo viên Vật lý, tên Tống Thời Cẩn. Mấy hôm trước nói chuyện chị ấy có nhắc đến, muốn để hai đứa tiếp xúc thử xem có hợp nhau không."
Ngay lập tức, trong đầu Chu Uẩn lại tự động phác họa ra hình ảnh một người đàn ông gầy gò, cổ hủ, trên đầu lơ thơ mấy cọng tóc lơ phơ đến đáng thương.
Bởi lẽ suốt bao nhiêu năm đi học, tất cả các thầy giáo Vật lý mà cô từng gặp đều mang cái bộ dáng như vậy.
Năm nay Chu Uẩn 25, đối phương 29, khoảng cách bốn tuổi lại bị cái thằng ranh con này gọi là "già khú đế". Vậy ông và vợ cách nhau tận mười mấy tuổi, chẳng lẽ sắp xuống lỗ đến nơi rồi sao?
Từ khi ở bên Chu Giai Hân, Lâm Thường Bân ghét nhất là bị người ta nhắc đến chữ "già".
Chu Uẩn liếc nhìn Lâm Mặc Nhiên một cái, sau đó quay sang hỏi chị gái: "Chị đã gặp người ta chưa ạ?"
Chu Giai Hân gật đầu: "Tất nhiên là gặp rồi, chưa gặp sao dám giới thiệu cho em?"
Cô hồi tưởng lại dáng vẻ của cậu em trai cô bạn: "Người rất tốt, lịch sự, dễ gần, ngoại hình cũng rất sáng sủa, chỉ là... hơi cao một chút."
Nói đoạn, cô liếc nhìn vóc dáng nhỏ bé của em gái mình, hiếm khi ngập ngừng: Hình như còn hơi... đô con một chút.
Nhưng đối với vóc dáng của Tống Thời Cẩn, Chu Giai Hân lại vô cùng hài lòng, hoàn toàn không thấy có vấn đề gì. Hơn nữa, cô em gái mềm mỏng dễ bị bắt nạt này của cô, rất cần một người đàn ông mang lại cảm giác an toàn như thế.
Thế nên cô quyết định giấu nhẹm chi tiết này đi.
Còn về vấn đề đối phương có phải là người đáng tin cậy hay không, Chu Giai Hân đã dốc sức dò la cẩn thận từ trước. Nhân phẩm của bạn cô thì khỏi phải bàn, bố mẹ gia đình êm ấm, tình cảm chị em hòa thuận, cả nhà đều rất dễ gần.
Phàm là chuyện liên quan đến em gái, Chu Giai Hân chưa bao giờ dám qua loa, sơ sài.
Tất nhiên, quyền quyết định cuối cùng vẫn nằm ở Chu Uẩn.
Nếu cô không thích, Chu Giai Hân cũng sẽ không ép buộc.
Cô muốn giới thiệu Tống Thời Cẩn cho Chu Uẩn một phần là vì điều kiện của cậu ta quả thực rất tốt. Thay vì để đám họ hàng tạp nham ở quê giới thiệu cho em mình dăm ba kẻ ất ơ nào đó, mượn Chu Uẩn để đổi chác ân huệ, thà rằng tự cô đứng ra đích thân tuyển chọn thì hơn.
Phần nữa là, với tư cách là chị gái, Chu Giai Hân vô cùng hiểu rõ Chu Uẩn.
Hoàn cảnh của hai chị em hoàn toàn trái ngược nhau. Năm đó, sau khi bố mẹ ly hôn, Chu Giai Hân theo mẹ. Hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống, tuy vất vả nhưng lại vô cùng hạnh phúc, ngọt ngào.
Ngược lại, Chu Uẩn phải ở lại với bố, được ông bà nội nuôi dưỡng.
Tuổi thơ trôi nổi, ăn nhờ ở đậu khắp các nhà chú thím, chịu không biết bao nhiêu ánh mắt ghẻ lạnh, châm chọc mỉa mai.
Nhưng vì ông bà nội vẫn còn, sợ hai người già cả đứng giữa khó xử chịu tủi thân, nên nếu không bị ép đến đường cùng, cô sẽ không bao giờ xé rách mặt với đám người họ hàng đó.
Vậy nên chắc chắn sẽ không tránh khỏi những rắc rối dính líu đến đám người bên nội ở quê.
Năm xưa, lý do mẹ dắt tay cô đi chứ không phải em gái, cùng với những lời trăn trối đầy xót xa trước lúc lâm chung dành cho Chu Uẩn, lại thêm sự tức giận tột cùng khi tận mắt chứng kiến tình cảnh của em mình lúc trở về quê... tất cả những điều đó khiến Chu Giai Hân mang trong mình nỗi áy náy khôn nguôi.
Nếu ngày đó cô không khóc lóc ỉ ôi đòi đi theo mẹ, nếu Chu Uẩn bé nhỏ không ngoan ngoãn hiểu chuyện lựa chọn ở lại quê, thì người được ở bên mẹ vốn dĩ phải là Chu Uẩn mới đúng.
Vì thế, từ khi đón Chu Uẩn lên ở cùng, Chu Giai Hân chỉ hận không thể sắp xếp chu toàn mọi bề cho cuộc đời cô.
Chu Uẩn không thích giao du, công việc lại làm tại nhà, ngày thường hầu như chẳng có cơ hội tiếp xúc với người khác giới. Nếu đã có đối tượng thích hợp, Chu Giai Hân đương nhiên muốn em mình tiếp xúc thử.
Tuy mới hôm kia Chu Uẩn vừa hùng hồn tuyên bố với Tô Ý sẽ không bao giờ đi xem mắt nữa, nhưng đây là chị gái cô giới thiệu mà.
Chị gái tuyệt đối sẽ không bao giờ hại cô.
Cô liếc nhìn sắc mặt đã xị xuống của Lâm Mặc Nhiên, thầm nghĩ đây là một cơ hội tuyệt vời để chặt đứt hoàn toàn những tơ tưởng của cậu ta. Vì vậy, cô vội vàng gật đầu: "Mọi chuyện cứ để chị sắp xếp ạ."
Trời đã muộn, chị gái giữ Chu Uẩn lại ngủ qua đêm, nhưng Chu Uẩn khẽ liếc về phía Lâm Mặc Nhiên đang không ngừng tỏa ra hàn khí bên kia, vội vàng lắc đầu: "Em vẫn còn chút công việc cần giải quyết ạ."
Hai chị em nói chuyện thêm một lúc thì Chu Uẩn sửa soạn ra về. Chị gái vừa đứng dậy định tiễn thì Lâm Mặc Nhiên - người nãy giờ vẫn đóng vai tàng hình - đột ngột đứng phắt dậy: "Để con đi tiễn cho."
Hành động này trong mắt Chu Giai Hân lại vô cùng bình thường. Thường ngày hai người vẫn thân thiết, Chu Uẩn mới dọn ra ngoài vài hôm chưa gặp, chắc là muốn đi cùng nhau để nói thêm vài câu thôi.
Cô che miệng ngáp một cái: "Được rồi, vậy con đi tiễn đi, dì lên nhà tắm rửa đi ngủ đây."
Chu Uẩn: "..."
Chị gái vừa lên lầu, Lâm Mặc Nhiên đã không buồn diễn nữa, đôi mắt đuôi phượng kiều diễm liếc xéo cô: "Không đi à?"
Chu Uẩn gượng cười: "Tôi lái xe đến mà, không cần tiễn đâu."
Nào ngờ Lâm Mặc Nhiên đã quay gót sải bước ra ngoài.
Cô đành lẽo đẽo theo sau. Vừa đến gara, Chu Uẩn sốt sắng định mở cửa lên xe thì Lâm Mặc Nhiên bất thình lình nắm chặt lấy cổ tay cô.
Chu Uẩn kinh ngạc, vung tay vỗ "đét" một cái lên mu bàn tay cậu ta: "Buông ra!"
Nhưng tên nhóc này không hề có ý định buông tay. Cậu ta nhìn cô chằm chằm, những cảm xúc hỗn loạn cuộn trào nơi đáy mắt khiến Chu Uẩn nhất thời không rõ là do mình thực sự không hiểu, hay là do mình đang cố tình trốn tránh không muốn hiểu.
Cô chỉ cảm thấy đau đầu vô cùng. Chỗ này nhìn thẳng vào từ phòng khách, nếu để chị gái bắt gặp cảnh hai người lôi lôi kéo kéo thì phải làm sao?
Chu Uẩn định mở miệng rầy la, nhưng vừa ngẩng đầu lên mới chợt nhận ra cái "cái đuôi" lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau mình từ bao giờ đã cao lớn thế này.
Giờ đây, cô phải ngước nhìn mới thấy rõ mặt cậu ta. Lực đạo nắm lấy tay Chu Uẩn tưởng chừng nhẹ nhàng, ấy vậy mà cô có giãy giụa thế nào cũng chẳng tài nào thoát ra được.
Lâm Mặc Nhiên cố chấp không chịu buông tha: "Cô định trốn tránh tôi mãi sao?"
"Tôi có trốn đâu." Chu Uẩn nhất quyết không thừa nhận.
"Không trốn?" Lâm Mặc Nhiên cười lạnh một tiếng, "Cô thử đi hỏi dì Chu với bố tôi xem, tôi mới lên nhà có một lúc mà ông ấy đã gọi tôi lại hỏi xem có phải tôi cãi nhau với cô không. Cô nghĩ với bộ dạng này của cô, bọn họ sẽ không nhìn ra sao?"
Chu Uẩn lập tức căng thẳng. Đây chính xác là điều cô lo sợ nhất: "Cậu không ăn nói lung tung gì đấy chứ?"
Giá như cô có thể đứng cùng một chiến tuyến với cậu, Lâm Mặc Nhiên sẽ chẳng ngần ngại nắm tay cô đứng trước mặt mọi người công khai tất cả.
Nhưng rõ ràng, thứ duy nhất người này muốn làm lúc này chỉ là chạy trốn. Nếu cậu nói ra, e là sẽ chỉ đẩy cô ra xa cậu hơn mà thôi.
Lâm Mặc Nhiên đột nhiên buông tay. Tấm lưng thẳng tắp của thiếu niên bỗng chốc trùng xuống. Đôi mắt ngoan cố kiên cường kia giờ đây ngập tràn sự bi thương tổn thương, cậu hỏi Chu Uẩn: "Tôi đã làm sai điều gì?"
Trái tim này muốn đập vì ai, cậu có thể tự mình kiểm soát được sao?
Chu Uẩn á khẩu, Lâm Mặc Nhiên vẫn tiếp tục chất vấn.
"Tôi biết cô nhát gan, thế nên tôi mới phải luôn giấu giếm, chẳng bao giờ dám để lộ ra nửa điểm. Nếu không phải cô tình cờ bắt gặp, tôi rõ ràng có thể che giấu rất hoàn hảo cơ mà."
Nói đến đây, câu chuyện bỗng nhiên đổi hướng, giọng điệu của Lâm Mặc Nhiên mang theo vài phần bực dọc, thậm chí cậu ta còn quay sang trách ngược lại Chu Uẩn: "Lúc cô vào phòng tắm, tại sao không gõ cửa?"
Cái đồ ranh con chết tiệt này lúc nào cũng vậy, bất kể chuyện gì xảy ra, trắng đen phải trái ra sao đều đổ hết lên đầu Chu Uẩn. Hồi nhỏ cứ hễ gây họa là lại đẩy cô ra chịu trận, bởi vì cậu ta biết thừa Lâm Thường Bân sẽ không đời nào mắng cô.
Sự hờn dỗi trẻ con ấy bỗng chốc quét sạch chút áy náy trong lòng cô, Chu Uẩn tức đến đỏ bừng mặt: "Thế tại sao cậu không khóa cửa?"
Chết tiệt, khóa cửa hay không khóa cửa cái nỗi gì! Rõ ràng đó là phòng tắm của cô mà! Ai mà ngờ được cái tên "tiểu biến thái" này lại chui vào trong đó chứ?
Đã thế lại còn... lại còn làm cái loại chuyện đáng xấu hổ đó nữa.
Lâm Mặc Nhiên mồm mép tép nhảy, lý sự cùn lại cực kỳ nhiều, chỉ xét riêng khoản cãi tay đôi thì mười Chu Uẩn cũng chẳng thể nào nói lại cậu ta. Tức anh ách, cô không thèm đôi co nữa, hậm hực giật cửa xe chui tọt vào trong.
Xe chạy được một đoạn khá xa, qua kính chiếu hậu, cô vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng Lâm Mặc Nhiên đứng trơ trọi trước cổng nhà.
Chu Uẩn càng nghĩ càng thấy nhức đầu.
Những lời quá mức tuyệt tình tuyệt nghĩa, cô không thốt ra được, mà cũng chẳng nhẫn tâm nói ra.
Dù sao thì đây cũng là đứa trẻ do chính tay cô chăm bẵm nhìn lớn lên, từ lâu đã xem như người thân trong gia đình.
Chu Uẩn thực tâm không muốn làm bung bét mọi chuyện đến mức không thể nhìn mặt nhau.
Mớ suy nghĩ ngổn ngang trong đầu còn chưa kịp gỡ rối, lúc về đến nhà, vừa tắm rửa xong xuôi ngả lưng xuống giường thì chị gái gửi tin nhắn đến.
[Thứ Bảy tuần này cậu ấy được nghỉ, em có rảnh không?]
Chu Uẩn chọn hẹn vào lúc ba giờ chiều.
Khung giờ này không quá sớm cũng chẳng quá muộn, cách bữa tối một khoảng thời gian vừa vặn, không cần phải ăn chung một bữa cơm gượng gạo.
……
Hai tiếng trước, tại nhà họ Tống.
Thằng cháu ngoại vừa được nghỉ hè đã làm mình làm mẩy gào khóc đòi gặp Molly và cậu út. Thế là ngay từ sáng sớm, Tống Sở Ân đã nhắn tin cho Tống Thời Cẩn, bảo anh tan làm thì dẫn Molly về nhà.
Bố Tống và mẹ Tống, một người là bác sĩ, một người là cảnh sát, bình thường công việc vô cùng bận rộn. Hôm nay hiếm hoi lắm cả nhà mới có dịp quây quần đông đủ.
Ăn cơm tối xong, Tống Thời Cẩn dắt Molly ra sân chơi với cháu ngoại một lát. Vừa quay đầu lại đã thấy Tống Sở Ân đứng ở cửa, nét mặt hớn hở vẫy tay gọi mình. Anh bước tới gần: "Có chuyện gì vậy chị?"
"Lần trước chị có nhắc với em về em gái của cô bạn học đại học rồi đúng không?"
Tống Sở Ân hào hứng nói tiếp: "Thứ Bảy này em đi gặp mặt con bé một chút nhé. Lúc gặp nhớ cười tươi lên, đừng có vừa gặp đã xị cái mặt ra dọa người ta chạy mất đấy."
Tống Thời Cẩn cau mày: "Em không rảnh."
"Cái gì mà không rảnh?"
"Phải chấm bài kiểm tra."
Lý do lý trấu, rõ ràng chỉ là cái cớ, bản chất là anh không muốn đi mà thôi.
Trời nóng nực, không thể để Molly chơi ngoài sân quá lâu. Nhìn cái lưỡi dài thượt đang thè ra thở dốc của nó, Tống Thời Cẩn bèn gọi cháu ngoại dắt chó vào nhà.
Anh hoàn toàn chẳng mảy may hứng thú với chuyện mà chị gái vừa đề cập.
Tống Sở Ân tức đến không thở nổi, trừng mắt lườm em trai một cái sắc lẹm: "Thật sự không đi à? Con bé này chị từng gặp rồi, xinh xắn đáng yêu, tính tình lại ngoan ngoãn. Chị nghe nói nấu ăn còn rất ngon nữa cơ."
Câu nói này rốt cuộc cũng khiến Tống Thời Cẩn chịu ngước mắt nhìn lên, nhưng vẻ mặt lại lộ rõ vẻ không đồng tình: "Em đi tìm vợ hay tìm bảo mẫu?"
Đương nhiên Tống Sở Ân không hề có ý đó. Cô chỉ cảm thấy cô bé kia rất được, muốn để em trai đi gặp mặt thử xem sao. Còn chuyện thành hay không thành thì cứ để tùy duyên.
Nói đi cũng phải nói lại, cứ với cái thái độ lạnh như tiền này của anh, người ta có chịu quen hay không còn chưa biết được đâu.
Tất nhiên, sự từ chối của Tống Thời Cẩn không phải chỉ nhằm vào chị gái mình. Cho dù hôm nay người mở miệng là bố mẹ Tống đi chăng nữa, anh cũng nhất định sẽ từ chối.
Nói trắng ra, thử hỏi ai trên đời này có thể bình tâm cho được khi nhận cuộc gọi về nhà ăn cơm, kết quả vừa ngồi xuống bàn đã thấy một đối tượng xem mắt ngồi chễm chệ ở đó? Hoặc là được giao nhiệm vụ đi đón cháu ngoại tan học, nhưng thực chất lại là đi xem mắt cô giáo của cháu? Những chuyện dở khóc dở cười như vậy đã xảy ra quá nhiều lần, Tống Thời Cẩn có nổi cáu thì cũng là chuyện hoàn toàn dễ hiểu.
Chính vì vậy, hai năm trở lại đây, người trong nhà chẳng ai dám bày ra mấy trò này nữa.
Nhưng lần này thì khác chứ! Tống Sở Ân đã phải "mặt dày" mở miệng nhờ vả bạn học cũ. Chu Giai Hân cũng vừa mới gọi điện báo rằng Chu Uẩn đồng ý gặp mặt. Nếu bây giờ Tống Thời Cẩn từ chối không đi, cô biết ăn nói sao với Chu Giai Hân đây?
Hết khuyên nhủ nhẹ nhàng rồi lại đến dọa dẫm, Tống Thời Cẩn vẫn cứng đầu không chịu thỏa hiệp. Hiểu rõ tính nết của em trai, Tống Sở Ân biết có nói thêm cũng vô ích, đành bất lực xua tay bỏ cuộc: "Không đi thì thôi vậy, để chị nói với Giai Hân một tiếng. Hôm nào chị rủ Giai Hân đưa cả Chu Uẩn ra ngoài ăn một bữa, coi như ngỏ lời xin lỗi người ta."
Người đàn ông vừa cất bước chuẩn bị vào phòng khách bỗng khựng lại. Anh quay phắt người, đôi mắt đen sâu thẳm khẽ nheo lại: "Chị vừa nói ai cơ?"
"Ai mặc kệ ai, tránh ra, giờ chị cứ nhìn thấy bản mặt em là lại lên máu." Tống Sở Ân hất vai anh ra, bực dọc bước vào nhà.
Tống Thời Cẩn đi theo vào, ngồi phịch xuống ghế sofa, ánh mắt vẫn khóa chặt lấy chị gái: "Có ảnh không?"
Tống Sở Ân: "..."
Sau khi xác nhận đối tượng xem mắt chính là cô hàng xóm nhỏ nhà mình, Tống Thời Cẩn rơi vào im lặng. Trong khoảnh khắc, anh không thể diễn tả được thứ cảm xúc đang cuộn trào trong lòng mình là gì.
May mắn? Vui mừng thầm kín? Hay là lo lắng?
Bỏ qua những lời dò hỏi và trêu chọc của Tống Sở Ân, Tống Thời Cẩn dồn dập hỏi: "Chị gửi ảnh của em cho cô ấy rồi à?"
"Chị gái con bé từng gặp em rồi nên không đòi xem ảnh." Tống Sở Ân lúc này mới lờ mờ nhận ra điểm bất thường: "Em biết Chu Uẩn sao?"
"Hàng xóm."
Tống Thời Cẩn không mảy may nghi ngờ, nếu cô hàng xóm nhỏ biết đối tượng xem mắt là anh, đoán chừng cô sẽ chẳng đời nào chịu đến điểm hẹn.
Và so với điều đó, Tống Thời Cẩn thậm chí đã có thể mường tượng ra cảnh sau khi buổi xem mắt thất bại, cô hàng xóm nhỏ sẽ tìm đủ mọi cách để tránh mặt anh như thế nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

