Khi về đến khu chung cư Thanh Giang Phủ thì đồng hồ đã điểm mười một giờ đêm. Suốt chặng đường, Tống Thời Cẩn chìm trong im lặng, còn Molly thì ngoan ngoãn nằm ngủ say sưa ở ghế sau.
Có lẽ... anh nên báo trước cho Chu Uẩn một tiếng, kẻo đến ngày gặp mặt cô lại bị dọa cho quá đỗi ngượng ngùng.
Việc này tiện thể cũng giúp anh thăm dò thái độ của cô một chút. Nếu cô tỏ ra không quá bài xích, anh có thể mượn cớ đó mà buông lời mời: Ví dụ như "Có muốn cùng xuống nhà dắt chó đi dạo không?" chẳng hạn.
Dù sao thì nhìn cô cũng có vẻ rất thích Molly.
Lời mời này chắc hẳn sẽ không bị coi là quá đường đột đâu nhỉ?
Tống Thời Cẩn chưa từng có mảnh tình vắt vai, số lượng người khác giới xung quanh anh lại càng ít ỏi đến đáng thương. Tuy nhiên, nhờ gia cảnh tốt, bản thân tuy trông có vẻ vạm vỡ nhưng đường nét khuôn mặt lại cực kỳ góc cạnh, tuấn lãng, cộng thêm cũng có kha khá cô gái chuộng kiểu thân hình cơ bắp này, nên số lượng người muốn mai mối cho anh hoàn toàn không ít.
Nghĩ ngợi lung tung một hồi, Tống Thời Cẩn bèn gọi điện cho cậu bạn thân đang chìm đắm trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt.
Cậu bạn này đã mất ba năm trời ròng rã theo đuổi cô bạn gái hiện tại, đầu năm nay hai người mới chính thức thành đôi.
Sau khi nghe xong vấn đề của anh, đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, sau đó lập tức phá lên cười một trận không kiêng nể.
Đợi đối phương cười đủ rồi, Tống Thời Cẩn mới mặt không biến sắc cất lời: "Tôi chỉ sợ làm cô ấy sợ hãi thôi."
Cậu bạn trêu chọc: "Ô hay, tôi chơi với cậu bao lâu nay sao lại không biết thầy Tống cũng có lúc chu đáo, tinh tế đến nhường này cơ chứ?"
Lời khuyên thì chẳng thấy đâu, chỉ toàn nhận được một tràng châm chọc mỉa mai, Tống Thời Cẩn cố nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn nổi, dứt khoát ấn nút tắt cái rụp.
Nhưng có vẻ cậu bạn thân vẫn còn sót lại chút lương tâm, lóc cóc gọi lại, hạ giọng nhận sai: "Chuyện xem mắt này cốt yếu nằm ở hai chữ 'vừa mắt'. Việc cậu cần lo nhất bây giờ là vóc dáng của cậu có hợp gu cô ấy hay không thôi. Những khía cạnh khác, theo tôi thấy, chẳng có gì to tát cả. Cứ mang mấy điều kiện cứng cáp của cậu ném ra thị trường xem mắt thì kiểu gì chả thuộc hàng top."
Gia cảnh sung túc, có nhà có xe, công việc ổn định, không dính líu đến bất kỳ thói hư tật xấu nào, không hút thuốc, rượu bia cũng cực hiếm khi đụng tới. Hơn nữa, những nghề nghiệp như bác sĩ hay giáo viên xưa nay vẫn luôn rất được giá trên thị trường xem mắt.
Nghe những lời phân tích này, đôi lông mày đang cau chặt của Tống Thời Cẩn cũng dãn ra đôi chút: "Cô ấy chắc là... không ghét vóc dáng của tôi đâu."
"Sao cậu biết?"
Khó trách chẳng phải "vừa gặp đã yêu" mà là "tình đầu ý hợp" sao?
Nhưng sự thật hiển nhiên không phải như vậy, Tống Thời Cẩn đáp: "Cô ấy hay nhìn trộm tôi."
Chính xác hơn là lén lút dán mắt vào cơ bắp của anh.
Có lẽ do ngay từ nhỏ đã có thân hình vạm vỡ và chiều cao vượt trội hơn hẳn so với bạn bè đồng trang lứa, phải tiếp nhận vô số ánh mắt soi mói tò mò nên Tống Thời Cẩn đặc biệt nhạy cảm trong vấn đề này.
Ngay từ lần chạm mặt đầu tiên trong thang máy, anh đã để ý thấy ánh mắt Chu Uẩn cứ thi thoảng lại len lén liếc nhìn bắp tay và lồng ngực của mình.
Đến hôm cô mang bánh ngọt sang cho anh thì lại càng liếc trộm nhiều lần hơn nữa.
Cậu bạn thân khẽ búng tay một cái "tách", lên tiếng cỗ vũ: "Thế là quá ổn rồi còn gì, biết đâu cô ấy lại đúng gu cậu kiểu người vạm vỡ như cậu."
Không hiểu sao, chân mày Tống Thời Cẩn lại bất giác giãn ra thêm một chút. Sẽ là như vậy sao?
Vừa bước ra khỏi thang máy, Tống Thời Cẩn đã lập tức bị thu hút bởi chiếc túi giấy nhỏ xinh treo lủng lẳng trên tay nắm cửa nhà mình.
Bên trong là một hũ mứt dâu tây, trên thân lọ thủy tinh dán một tờ giấy note nhỏ xíu.
[Chào anh Tống, dâu tây lần trước anh tặng tôi ăn không hết nên tôi làm chút mứt dâu. Hy vọng anh sẽ thích ^_^]
May là Tô Ý không hề lên tiếng châm chọc cô. Sau khi nghe xong điều kiện của đàng trai, cô nàng ngạc nhiên: "Thời buổi này mà trên thị trường xem mắt vẫn còn sót lại cực phẩm ưu tú nhường này á?"
Tô Ý có một cô đồng nghiệp chơi khá thân. Năm ngoái cô ấy đi xem mắt, tình cờ vớ được một gã đàn ông điều kiện có vẻ khá khẩm. Tuy vẻ ngoài không đến mức soái ca ngời ngời, nhưng cũng miễn cưỡng xếp vào hàng ngũ ưa nhìn.
Thế là hai người nói chuyện qua lại nồng nhiệt suốt nửa năm trời. Đang lúc tình cảm thăng hoa, rục rịch tính đến chuyện trăm năm thì bất thình lình, vợ con gã đàn ông kia lù lù xuất hiện, xông vào đánh ghen tới tấp, chửi mắng cô nàng là hồ ly tinh giật chồng.
Tức đến sôi máu não, cô đồng nghiệp liền kéo cả một đám người kéo thẳng đến tận cơ quan gã cặn bã kia làm ầm ĩ một trận tung trời, khiến gã ta bị mất việc. Chẳng dừng lại ở đó, cô nàng còn chễm chệ ngồi trước cửa nhà bà mối chửi bới ròng rã suốt một tuần liền, làm náo loạn đến mức cả làng cả tổng đều biết chuyện. Cuối cùng, bà mối kia phải nhún nhường, công khai xin lỗi cô nàng trước mặt bàn dân thiên hạ thì sự việc mới tạm thời êm xuôi.
Tại sao lại gọi là "tạm thời êm xuôi"? Bởi vì cho đến tận bây giờ, mỗi khi trong lòng bức bối chuyện gì, cô đồng nghiệp ấy vẫn thường xuyên mò đến trước cửa nhà bà mối kia chửi bới giải tỏa. Chửi từ tổ tông mười tám đời chửi xuống, chửi đến khi nào sướng miệng mới chịu vác xác đi về.
Đối với cô đồng nghiệp này, Tô Ý luôn dành một sự kính trọng và nể phục sát đất.
Quả thực là tấm gương sáng ngời cho thế hệ chúng ta noi theo!
Ngay cả Chu Uẩn cũng tôn sùng cô ấy như thần tượng.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tình yêu thương mà Chu Giai Hân dành cho em gái mình là điều mà ai nấy đều thấy rõ. Chắc hẳn chị ấy sẽ không bao giờ giới thiệu cho Chu Uẩn một kẻ chẳng ra gì.
Điểm này thì Tô Ý hoàn toàn có thể yên tâm.
Suốt hai ngày liền không chạm mặt hàng xóm đối diện, Chu Uẩn cũng chẳng mấy để tâm.
Video làm bánh brownie và bánh kem lớp vỏ giòn lần trước nhận được phản hồi khá tích cực, thế nên lần này Chu Uẩn dự định sẽ quay video hướng dẫn làm vài món ăn gia đình đơn giản.
Dưới phần bình luận cũng có không ít người hâm mộ ngỏ ý muốn cô làm thêm nhiều món ăn gia đình đơn giản, dễ học.
Yêu cầu này chẳng có gì khó khăn. Chu Uẩn rất thích vào bếp, số lượng những món tủ gia đình cô thạo làm không hề ít.
Ngay từ tối qua, cô đã lên xong thực đơn sẽ nấu món gì.
Hôm nay là thứ Bảy, nhẩm tính buổi xem mắt kết thúc cũng tầm bốn năm giờ chiều, Chu Uẩn đi chợ mua sẵn nguyên liệu cần dùng cho buổi quay tối nay, cẩn thận viết thực đơn dán lên cửa tủ lạnh.
Chị gái còn đặc biệt gọi điện nhắc nhở cô đừng quên buổi hẹn.
Chu Uẩn vừa dạ vâng vâng dạ, tay vừa thoăn thoắt chọn quần áo.
Tô Ý từng bảo mấy người học Vật lý thường rất nghiêm túc, cứng nhắc, huống hồ anh ta lại còn là giáo viên.
Cô nhìn lướt qua một đống áo dây gợi cảm và những chiếc váy ngắn xinh xắn trong tủ, do dự một lát rồi quyết định chọn một chiếc váy liền thân màu trắng đơn giản.
Mái tóc dài được tết hờ hững vắt sang một bên vai, trông vừa giản dị lại không hề tạo cảm giác qua loa, chiếu lệ.
Địa điểm xem mắt là do Chu Uẩn chọn, tại một tiệm bánh ngọt. Nghe đồn mấy món bánh ở đây ngon lắm, cô muốn nếm thử xem sao, biết đâu về nhà lại làm lại được.
Thế nên cô cố tình đến sớm một chút.
Đỡ phải để lúc người ta đến lại thấy cô gọi cả bàn bánh ngọt, lại tưởng cô định "chặt chém" người ta một bữa.
Sau khi nếm thử vài món, Chu Uẩn chỉ ưng ý đúng mỗi món bánh crêpe ngàn lớp vị matcha. So với bánh ngọt thì đồ uống ở quán này lại có phần nhỉnh hơn.
Đúng hai giờ bốn mươi phút, Chu Uẩn chợt bắt gặp một bóng dáng quen thuộc bước vào cửa tiệm.
Vóc dáng cao lớn, ngũ quan góc cạnh sắc nét, cùng với cái khí chất khiến người ta nhìn thấy đã muốn né xa ba thước kia... Rõ ràng là anh hàng xóm đối diện nhà cô!
Hôm nay anh hàng xóm diện một chiếc áo sơ mi trắng vô cùng đứng đắn, trên sống mũi là chiếc kính gọng vàng, phần nào làm dịu đi cái vẻ giang hồ "bặm trợn" tỏa ra từ thân hình cơ bắp cuồn cuộn kia. Dẫu chẳng đến mức mang lại cảm giác thư sinh nho nhã, nhưng ít nhất cũng bớt đáng sợ hơn thường ngày.
Vậy nhưng Chu Uẩn hoàn toàn chẳng có ý định tiến tới chào hỏi. Dẫu sao việc bị người quen bắt gặp đi xem mắt cũng ngượng ngùng chết đi được.
Theo phản xạ tự nhiên, Chu Uẩn lập tức muốn xoay người trốn đi.
Tống Thời Cẩn vừa bước vào đã nhìn thấy cô, hiển nhiên anh cũng bắt được cái hành động lảng tránh có chủ ý đó.
Thế nhưng, anh vẫn sải bước dài tiến thẳng đến bàn của cô, dứt khoát không cho cô bất cứ cơ hội nào để trốn chạy, rồi dừng bước ngay tại đó.
Chu Uẩn ngượng ngùng ngẩng đầu nhìn anh, nặn ra một nụ cười sượng trân: "Trùng hợp quá."
Cô thấy hình như anh hàng xóm vừa khẽ cười.
Anh chỉ tay vào số bàn. Ở khu vực sát cửa sổ của quán hiện tại chỉ có mỗi cô ngồi một mình. Trước đó, Chu Uẩn đã gửi vị trí này cho chị gái để người xem mắt bước vào là có thể nhìn thấy cô ngay.
"Trùng hợp thật đấy." Anh hàng xóm kéo ghế ngồi xuống đối diện cô: "Tôi là Tống Thời Cẩn."
"..."
Chu Uẩn suýt chút nữa thì ôm mặt bỏ chạy.
Ai đó nói cho cô biết đi, tại sao đối tượng xem mắt lại biến thành ông anh hàng xóm vậy trời?
"Thấy tôi, em thất vọng lắm sao?" Nét mặt Tống Thời Cẩn không nhìn ra chút hỉ nộ nào, nhưng lọt vào tai Chu Uẩn, câu nói ấy lại mang theo một tia mất mát khó tả.
Chu Uẩn chưa từng phải đối phó với cảnh tượng nào lúng túng thế này bao giờ, cô liên tục xua tay, mặt đỏ bừng bừng: "Đương nhiên là không rồi ạ, tôi chỉ... hơi bất ngờ một chút thôi."
Cô lí nhí hỏi: "Anh... là giáo viên Vật lý thật sao?"
Có trời mới biết trong tiềm thức của cô, anh hàng xóm này đã được mặc định là huấn luyện viên thể hình hoặc huấn luyện viên quyền anh rồi.
Điện thoại trên bàn rung lên, Tô Ý hào hứng nhắn tin hỏi xem anh chàng xem mắt có đẹp trai không. Chu Uẩn đành gửi lại một icon mặt mếu máo.
Tô Ý: [Không đẹp trai à? Cần lát nữa mình gọi điện giải vây cho cậu không?]
Chu Uẩn gõ phím thoăn thoắt: "Về nhà kể sau!"
Trước mặt Chu Uẩn là ly sinh tố xoài đang uống dở, Tống Thời Cẩn cất lời: "Em đợi lâu chưa?"
Trái ngược với sự điềm đạm, tự nhiên của anh, Chu Uẩn lúc này lại tỏ ra quá đỗi luống cuống, bất an.
Cô luôn như vậy, đối mặt với bầu không khí gượng gạo là lại lúng túng, chân tay thừa thãi. Lại còn cái tật hay lo lắng thái quá về những chuyện chưa xảy ra.
Ví dụ như, sau ngày hôm nay cô phải làm sao để tiếp tục đối mặt với anh hàng xóm đây?
Liệu cô còn có cơ hội được xoa xoa vuốt vuốt bộ lông mềm như nhung cực đã tay của bé Molly ngoan ngoãn kia nữa không?
"Cũng không lâu lắm ạ." Chu Uẩn cấu cấu vào hoa văn trên thân cốc nước, lí nhí đáp: "Tôi cũng vừa mới tới thôi."
Tống Thời Cẩn khẽ cười: "Bánh ngọt ở đây tuy không ngon bằng em làm, nhưng mùi vị cũng không tệ đâu. Em có muốn thử chút gì không?"
Lời này của anh chắn chắn là nói quá rồi.
Chu Uẩn rốt cuộc cũng chỉ là tay ngang, làm sao mà so bì được với thợ làm bánh chuyên nghiệp chứ.
Cô thấy hơi ngại. Cảm giác gượng gạo khi phải ngồi đối diện với Tống Thời Cẩn dưới danh nghĩa đi xem mắt vẫn chưa vơi đi, hai má cô ửng hồng. Tống Thời Cẩn chỉ liếc nhìn một cái rồi chậm rãi rũ mắt, nâng ly nước lên nhấp một ngụm.
Hoàn toàn không biết Chu Uẩn vừa nãy đã nhét đầy một bụng bánh ngọt, Tống Thời Cẩn chỉ nghĩ là cô ngại nên không dám gọi món. Anh tự mình gọi một món bánh mới ra, rồi chọn thêm hai loại bánh mà trước đây từng ăn thử thấy khá ngon.
Trong lúc chờ nhân viên mang bánh lên, anh bắt đầu nói chuyện với Chu Uẩn bằng thái độ cực kỳ nghiêm túc.
"Có lẽ tôi cần giới thiệu sơ qua với em một chút về bản thân."
"Bố mẹ tôi đều còn khỏe mạnh, tôi có một chị gái. Hiện tôi đang công tác tại trường cấp ba An Bình. Lương bổng thì bình thường thôi, nhưng tôi có chung vốn đầu tư chút chuyện làm ăn với bạn bè. Tôi không hút thuốc, thỉnh thoảng có uống chút rượu, đã có xe. Về nhà ở thì ngoài căn hộ ở Thanh Giang Phủ, tôi còn một căn khác ở khu Mẫn Hàng. Tất nhiên, nhà tân hôn có thể mua thêm sau cũng được."
Đó là tất cả những mục lưu ý khi đi xem mắt mà tối qua anh đã vội vã "bổ túc" kiến thức trên mạng, cơ bản là không thiếu sót thông tin quan trọng nào.
Tuôn một tràng giới thiệu sặc mùi "hành chính" xong, Tống Thời Cẩn tạm thời chưa nghĩ ra nên bổ sung thêm gì nữa, bèn ngước mắt hỏi cô: "Em còn muốn tìm hiểu thêm điều gì không?"
Chu Uẩn: "..."
Những lần đi xem mắt trước đây, đa phần toàn là đằng trai tra hỏi hoàn cảnh của cô.
Ví dụ như đã từng yêu ai chưa? Xinh đẹp thế này mà chưa từng yêu đương, có phải vì kén chọn quá không? Có suy nghĩ gì về việc sống thử trước hôn nhân? Làm nghề tự do chắc thoải mái lắm nhỉ? Nhận quảng cáo trong một video thì kiếm được bao nhiêu tiền?...
Nhưng đến khi Tống Thời Cẩn thẳng thừng đề cập tới chuyện "nhà tân hôn", Chu Uẩn vẫn cảm thấy có đôi chút ngượng ngập.
Quả nhiên, cái trò xem mắt này tốt nhất là nên đi xem với người hoàn toàn xa lạ.
May thay, sự thẳng thắn, rành mạch của Tống Thời Cẩn cũng giúp xua đi phần nào không khí gượng gạo. Chu Uẩn khẽ lắc đầu: "Tôi không có gì cần hỏi thêm đâu ạ."
Sau đó, cô cũng đáp lễ bằng cách giới thiệu sơ qua về bản thân. Về phần gia đình, cô chỉ nhắc lướt qua về người chị gái.
Tống Thời Cẩn không tò mò đào sâu thêm. Thực ra mọi thông tin cơ bản về cô, anh đã nắm được hòm hòm qua lời chị gái Tống Sở Ân rồi.
Bánh ngọt được mang ra, món mới của quán được đặt ngay trước mặt Chu Uẩn, trùng hợp thay lại đúng là loại cô vừa mới ăn xong lúc nãy.
Bản tính của Chu Uẩn là hay miễn cưỡng bản thân chấp nhận những chuyện vặt vãnh không đâu vào đâu. Đối với cô, việc nhồi nhét thêm miếng bánh này vào cái dạ dày đã no căng còn dễ dàng hơn việc mở miệng nói: "Ngại quá, ban nãy tôi vừa mới ăn cái bánh này rồi."
Sự nhạy bén của một giáo viên giúp Tống Thời Cẩn dễ dàng nhận ra sự miễn cưỡng của cô.
Ăn xong phần bánh của mình chỉ bằng vài ba miếng, anh liếc nhìn phần bánh trước mặt cô mới chỉ bị xắn mất một góc nhỏ: "Không hợp khẩu vị của em à?"
Chu Uẩn theo phản xạ định lắc đầu, nhưng khi ngước lên chạm phải đôi mắt dường như đã nhìn thấu mọi chuyện của anh, cô đành ngượng ngùng thú thật: "Thật ra thì... trước lúc anh đến, tôi đã ăn thử loại này rồi."
Tống Thời Cẩn gật đầu: "Em có ngại nếu tôi ăn giúp phần này không?"
Người còn chưa kịp phản ứng, miệng đã nhanh nhảu đáp lời: "Không ngại ạ..."
Thế là miếng bánh crêpe xoài vừa bị Chu Uẩn xắn mất một góc nhỏ đã chui tọt vào bụng Tống Thời Cẩn chỉ trong vòng ba nốt nhạc.
Tốc độ ăn của người đàn ông này cực kỳ nhanh, nhưng động tác lại vẫn giữ được nét thanh lịch. Khi nhai cũng không phát ra tiếng động, hoàn toàn không mang lại cảm giác thô lỗ, phàm ăn.
Đợi anh ăn xong, Chu Uẩn rốt cuộc mới phản ứng lại được: Miếng bánh đó cô đã ăn dở rồi mà.
Nghĩ vậy khiến cô có chút mất tự nhiên: "Anh... thích ăn đồ ngọt lắm sao?"
"Ừ." Tống Thời Cẩn gật đầu, sau đó bồi thêm một câu, "Rất thích."
Chu Uẩn thầm nghĩ, có lẽ những món đồ ngọt cô làm cho các video sắp tới đã tìm được một bến đỗ vô cùng lý tưởng rồi.
Đầu óc cô bỗng chốc lơ lửng trên mây, ánh mắt lảng tránh không dám dừng lại trên người Tống Thời Cẩn.
Trong cơn mơ màng, cô chợt nghe anh cất tiếng hỏi: "Lát nữa em có bận việc gì không?"
Lần này Chu Uẩn xốc lại một trăm hai mươi phần trăm tinh thần. Cô thừa hiểu, nếu giờ mà trả lời "không", kịch bản tiếp theo chắc chắn sẽ là một lời mời dùng bữa tối.
Vì vậy, cô lập tức định mở miệng uyển chuyển từ chối.
Cô cảm thấy mình và Tống Thời Cẩn có một trăm lẻ một điểm không hề phù hợp.
Đầu tiên là chênh lệch vóc dáng. Chu Uẩn lại lén liếc nhìn cánh tay cuồn cuộn cơ bắp, to còn hơn cả vòng đùi của cô nhà anh, thầm nghĩ trong bụng: Nhỡ đâu anh ta giáng cho mình một đấm, chắc hồn mình lìa khỏi xác lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân luôn quá.
Chưa hết, Chu Uẩn còn vô tình liên tưởng đến những viễn cảnh hơi "thiếu trong sáng" một tẹo. Chẳng hạn như chuyện hôn hít, một người nhón chân, một người cúi đầu, ấy vậy mà vẫn chưa thể san lấp được khoảng cách chiều cao. Chắc cô phải sắm thêm cái bục để đứng lên mất.
Nghĩ đến đó, cô lại nhìn cánh tay Tống Thời Cẩn, trong đầu tự mường tượng ra cảnh anh xách cổ cô lên như xách một con gà con gầy nhom rồi ép vào tường mà hôn...
"..."
Bị chính trí tưởng tượng phong phú của mình làm cho nổi da gà da vịt rần rần, Chu Uẩn vội vã lắc đầu quầy quậy để xua tan những suy nghĩ đen tối ấy.
Nể tình sau này còn phải làm hàng xóm tắt lửa tối đèn có nhau, tốt nhất là nên bóp chết cái thứ tình cảm sai trái này ngay từ trong trứng nước ngày hôm nay để tránh cảnh gượng gạo kéo dài về sau.
Chu Uẩn vừa định lấy cớ lát nữa còn phải làm việc để từ chối thì bất chợt ngẩng lên, bắt gặp bóng dáng Lâm Mặc Nhiên đang luống cuống núp vào một góc khuất bên ngoài cửa sổ.
Hàng lông mày của cô khẽ chau lại. Cái thằng ranh con khốn kiếp này vậy mà dám theo dõi cô!
Cô lại nhìn Tống Thời Cẩn, thầm nghĩ nếu anh vung nắm đấm dọa Lâm Mặc Nhiên một trận, liệu có đánh bay được những thứ suy nghĩ tồi tệ không nên có trong đầu thằng nhóc đó không? Để cậu ta từ nay về sau phải an phận thủ thường, không bao giờ dám nảy sinh những ý đồ đại nghịch bất đạo đó nữa?
Tuy vậy, cô không thể ích kỷ vì muốn cắt đuôi Lâm Mặc Nhiên mà lôi Tống Thời Cẩn vào rắc rối được. Vậy nên Chu Uẩn vẫn chọn cách lắc đầu, nhưng cô cũng không hề nói dối: "Lát nữa tôi còn có chút công việc cần xử lý ạ."
Tống Thời Cẩn dường như chẳng lấy làm ngạc nhiên, anh chỉ tay vào màn hình điện thoại, lướt vài cái rồi nói: "Vậy thì kết bạn Wechat trước nhé."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

