Tống Thời Cẩn cảm thấy cổ họng hơi ngứa ngáy, đành "ừ" một tiếng để che giấu.
Molly ở bên cạnh vẫn nhấp nhổm muốn sấn tới chỗ cô, Chu Uẩn sợ nó lại bị ăn mắng nên lùi về sau ra đến ngoài hành lang, vẫy vẫy tay với Tống Thời Cẩn: "Vậy tôi về đây ạ."
"Ừm, đĩa ăn xong tôi sẽ rửa sạch rồi trả lại cho cô."
"Dạ vâng," Chu Uẩn thò đầu vẫy tay với Molly, "Bye bye nhé."
……
Đúng như dự đoán của Chu Uẩn, anh rể và chị gái vừa đi du lịch về đã gọi ngay video tới gặng hỏi tại sao cô lại chuyển nhà gấp gáp như vậy.
May mà Chu Uẩn đã chuẩn bị sẵn tinh thần từ trước, bèn viện một cái cớ nghe cũng không quá hời hợt để lấp liếm cho qua chuyện.
Dù vậy, chị cô vẫn không khỏi lo lắng, thao thao bất tuyệt dặn dò đủ mọi lưu ý khi sống một mình bên ngoài.
Đối diện với chị gái, Chu Uẩn lúc nào cũng có một sự kiên nhẫn vô tận, chị nói một câu, cô liền ngoan ngoãn dạ một câu.
Bắt cô cầm điện thoại đi một vòng quay lại không gian sống mới cho mình xem, chị gái lúc này mới tạm thời yên tâm: "Anh chị có mang về cho em chút quà. Ngày kia là sinh nhật anh rể em, nhớ sang nhà sớm nhé."
Nhắc đến việc phải quay lại nhà họ Lâm, Chu Uẩn liền xìu hẳn xuống, cô vẫn chưa làm tốt công tác chuẩn bị để đối mặt trực tiếp với Lâm Mặc Nhiên.
Nhưng để chị không nhìn ra điểm bất thường, cô đành nhanh miệng đáp lời: "Vâng ạ."
Cúp điện thoại, Chu Uẩn rên rỉ lăn lộn trên giường mấy vòng, tiện thể lôi tên Lâm Mặc Nhiên ra mắng mỏ thêm vài chục bận trong đầu, lúc này mới vơi đi phần nào cục tức.
Căn hộ cô thuê có vẻ nằm khá gần trường học, nên xung quanh có rất nhiều đồ ăn ngon mà giá cả lại vô cùng phải chăng. Chu Uẩn liền đặt một phần mì niêu đất cay xé lưỡi, thoạt nhìn cực kỳ kích thích vị giác.
Lúc mở cửa ra ngoài lấy đồ ăn, cô chợt nhìn thấy đặt bên cạnh hộp đồ ăn của mình là một chiếc túi giấy vô cùng sạch sẽ.
Chu Uẩn mở ra xem, bên trong là chiếc đĩa mà hôm qua cô dùng để đựng bánh ngọt mang sang cho hàng xóm đối diện.
Ngoài chiếc đĩa ra, trong túi giấy còn có thêm một giỏ dâu tây tươi rói, nhìn bề ngoài có vẻ như vừa mới được hái về.
Trên túi giấy dán một tờ giấy note hình người tuyết.
[Bánh kem rất ngon.]
[Dâu tây là người nhà tự trồng, ăn cũng tạm.]
Nét chữ trên giấy hoang dại, phóng khoáng, nhìn lướt qua cứ ngỡ như người hàng xóm đối diện đang sừng sững đứng ngay trước mặt mình vậy.
Dâu tây mùa này hình như hơi chua thì phải, mấy lần trước Chu Uẩn mua về ăn thấy vị rất bình thường.
Nhưng giỏ dâu tây này lại ngọt một cách kỳ lạ, dùng để làm bánh kem dâu chắc chắn sẽ vô cùng ngon miệng.
Sẩm tối Tô Ý đi công tác về, hẹn cô ra ngoài tụ tập.
Đồng hành cùng Tô Ý, nghe cô nàng thỏa sức trút giận, mắng mỏ lão "Triệu lột da" là quy tắc ngầm định giữa hai người.
Và Chu Uẩn luôn tự giác tuân thủ điều đó.
Xách theo túi bánh quy socola mới làm hôm qua, lúc ra khỏi cửa Chu Uẩn lại nghe thấy tiếng móng vuốt cào cào cửa của Molly. Âm thanh lần này có vẻ to hơn lần trước, thậm chí còn có cả tiếng sụt sịt ngửi mùi khe cửa vô cùng gắng sức.
Có lẽ vì ngửi thấy mùi của cô, Molly còn sốt ruột rên ư ử hai tiếng.
Lúc chưa gặp, Chu Uẩn chỉ cảm thấy cảnh tượng này có chút đáng yêu. Nhưng từ sau khi gặp Molly rồi, trong đầu cô tự động hiện lên hình ảnh một cái đầu to bự xù lông, tủi thân nằm bẹp xuống sàn nhà, cố gắng hít hà mùi hương bên ngoài rồi mòn mỏi chờ đợi ai đó mở cửa vào chơi với mình.
Chu Uẩn bỗng chốc mềm lòng, không nhịn được muốn tiến lên gọi Molly một tiếng. Nhưng cô lại sợ nghe thấy giọng mình nó sẽ càng cuống cuồng hơn, nên đành lẳng lặng rời đi.
Nhưng trên suốt dọc đường, trong tâm trí Chu Uẩn tràn ngập khuôn mặt xù lông đáng yêu kia của Molly.
Anh hàng xóm đối diện tuy trông có vẻ vạm vỡ thật đấy, nhưng hình như là người tốt.
Liệu có khả năng nào anh ấy thấy cô thật thà chất phác mà bằng lòng cho cô sờ Molly nhiều thêm một chút không nhỉ?
Tuy hơi ngại thật, nhưng chút ngượng ngùng ấy so với việc được thỏa thích vuốt ve một "cục bông" khổng lồ thì Chu Uẩn vẫn có thể nỗ lực khắc phục được.
"Cục cưng!" Tô Ý trông thấy cô từ tít đằng xa, gọi liền hai tiếng nhưng không thấy phản ứng, bèn chạy vụt tới khoác vai cô trêu chọc: "Nghĩ gì mà nhập tâm thế?"
Thời tiết hơi oi bức nên Chu Uẩn búi gọn mái tóc hơi xoăn thành củ tỏi sau gáy. Khuôn mặt non nớt của cô thoạt nhìn chẳng khác gì mấy nữ sinh trung học đang đi trên đường.
Tô Ý chép miệng hai tiếng, săm soi đánh giá cô từ đầu đến chân một lượt: "Hình như gầy đi rồi thì phải."
"Chắc do chuyển nhà mệt quá đó." Chu Uẩn nhét túi bánh quy cho cô bạn thân, trực tiếp khoác tay Tô Ý, hai người thân thân thiết thiết sánh bước bên nhau.
Đi được vài bước, nhớ tới chuyện phải quay lại nhà họ Lâm, sắc mặt Chu Uẩn bỗng chốc xị xuống, cô nàng mặt mày sầu não ỉ ôi: "Hay là ngày mốt cậu đi cùng mình đi."
Tô Ý vừa nhai rồm rộp chiếc bánh quy socola, vừa liếc mắt nhìn cô cười khẩy: "Thế này đi, hay cậu giới thiệu mình cho Lâm Mặc Nhiên thử xem? Khoan bàn chuyện khác, vóc dáng với khuôn mặt thằng ranh đó cực kỳ hợp gu mình luôn. Nhỡ đâu thành đôi thật, không những giải quyết được nỗi lo của cậu mà mình còn được hưởng thụ nữa."
Không thành thì cũng chẳng sao, dù gì da mặt cô vốn dày mà.
Tô Ý cố ý huých vai Chu Uẩn, trêu chọc: "Thấy sao hả?"
Chu Uẩn quả thực cực kỳ nghiêm túc suy nghĩ một hồi, nửa ngày sau mới lí nhí đáp: "Thế thì cậu phải gọi mình là 'dì nhỏ' theo thằng nhóc đó đấy."
"..." Tô Ý cười phá lên sảng khoái.
Đùa giỡn xong thì lại quay về chuyện chính, Tô Ý hỏi: "Từ lúc cậu dọn ra ngoài, cậu ta không liên lạc gì với cậu à?"
Sự thực là ngay ngày hôm đó Lâm Mặc Nhiên đã liên tục nhắn tin đòi gặp mặt nói chuyện. Chu Uẩn làm gì dám gặp, đành dọa nếu còn gửi nữa sẽ chặn luôn.
Nào ngờ tên nhóc này vẫn kiên nhẫn không bỏ cuộc, Chu Uẩn đành "block" không thương tiếc.
Nghe cô kể xong, Tô Ý nhướng mày: "Cậu đừng lo, cậu ta chắc cũng không đến mức mất chừng mực thế đâu."
Chu Uẩn chẳng hề cảm thấy được an ủi chút nào, bởi vì Lâm Mặc Nhiên vốn dĩ chính là một kẻ không biết chừng mực như vậy mà!
Hai người dắt nhau đi trung tâm thương mại, Chu Uẩn chọn cho anh rể một chiếc kẹp cà vạt làm quà sinh nhật. Đến bữa tối, Tô Ý lại bắt đầu "tuôn chữ như trút nước" phàn nàn về lão "Triệu lột da".
Mỗi lần hai người gặp nhau đều phải xả hết đống rác rưởi tích tụ trong lòng cho đối phương nghe, để đạt được mục đích "thanh lọc tâm hồn".
Đến lượt mình, Chu Uẩn cũng bắt đầu phàn nàn về mấy người họ hàng ở quê cứ kiên trì không biết mệt mỏi giới thiệu đối tượng xem mắt cho cô.
Nói ra cũng nực cười, ngày nhỏ Chu Uẩn sống như một người tàng hình, bị đá qua đá lại giữa các gia đình họ hàng. Ngoại trừ ông bà nội, tất cả những người khác đều nhìn cô bằng ánh mắt như đang nhìn một mớ rắc rối phiền phức khó giải quyết.
Vậy mà giờ đây, từng người từng người một lại đột nhiên "chú ý" đến cô, thi nhau tranh giành giới thiệu bạn trai cho cô.
Chu Uẩn thừa hiểu, hiển nhiên chẳng phải do hiện tại trông cô "dễ nhìn" hơn, mà đơn thuần là vì giá trị của cô đã bắt đầu bộc lộ.
Giá trị hôn nhân, giá trị sinh sản... Mọi thứ thuộc về cô đều bị treo giá rõ ràng trước mắt đám họ hàng đó.
Vậy nên ai cũng có thể mặt dày mày dạn tiến đến buông một câu "vì muốn tốt cho cháu".
"Cậu biết lần đầu tiên đi xem mắt, gã đàn ông kia vừa biết mình là vlogger ẩm thực, lại còn làm việc tại nhà, câu đầu tiên hắn ta nói là gì không?"
Tô Ý nuốt miếng vịt quay trong miệng xuống: "Gì cơ?"
"'Vlogger ẩm thực à, thế sau này mọi bữa ăn trong nhà đều do em lo được rồi. Làm việc tại nhà tốt thật đấy, vừa tiện chăm sóc con cái luôn.'"
Dù biết xem mắt quả thực là quá trình cân đo đong đếm giá trị, nhưng đâu thể nào chỉ có giá trị của cô là bị mang ra cân đo và bóc lột chứ.
Tô Ý tức đến độ muốn lật ngược cả tròng mắt lên trời, Nghĩ cái rắm ăn gì mà khôn thế? Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga thì chớ, lại còn chuyên mơ mộng hão huyền!
"Dù sao thì từ nay về sau mình cũng tuyệt đối không đi xem mắt nữa đâu."
"Làm thế là chuẩn đấy," Tô Ý cực kỳ tán thành, "Phải làm thế từ lâu rồi mới đúng. Mình nói cậu nghe, cậu chính là quá dễ dãi, nhìn mặt lúc nào cũng dễ bắt nạt, thế nên ai cũng nghĩ có thể lôi cậu ra mà tính toán lợi ích được."
Cũng không hẳn là thế, Chu Uẩn hoàn toàn không nghĩ mình dễ bị bắt nạt. Chẳng qua có những lúc cô lười tính toán chi li, bởi lẽ nếu thực sự so đo với mấy ông chú bà thím đó, người phải chịu ấm ức cuối cùng lại là ông bà nội ở quê.
Hai người già cả rồi, ra ngoài sống không quen, nói thế nào cũng không chịu rời quê lên An Thành sống cùng cô. Bao nhiêu năm nay, ông bà cũng chỉ lên thăm cô đúng một lần, thấy cô sống vẫn ổn thì ở lại chưa đầy hai ngày đã vội vã đòi về.
Đi dạo phố xong thì cũng khá muộn, tình cờ lúc về đến cổng chung cư lại chạm mặt hàng xóm đối diện đang dắt Molly đi dạo. Mắt Chu Uẩn lập tức sáng rực lên.
Chỉ cần rảo bước nhanh một chút là có thể vờ như "tình cờ" chạm mặt, lúc vào thang máy tiện tay vuốt ve Molly một cái. Chu Uẩn lên kế hoạch vô cùng hoàn hảo.
Nhưng cô vừa mới tăng tốc thì Molly đã ngoái đầu lại nhìn.
Tống Thời Cẩn thấy thế cũng quay đầu lại theo.
Ánh mắt anh khẽ khựng lại một nhịp.
Cô hàng xóm nhỏ ở đối diện hôm nay diện chiếc áo trễ vai kết hợp cùng chân váy ngắn màu trắng. Hai chân thon dài trắng nõn nà như đang phát sáng, từng bước chạy chậm về phía này, nhưng khi bắt gặp ánh mắt anh lại đột ngột đi chậm lại.
Chu Uẩn vô cùng ngượng ngùng: "Trùng hợp quá."
Tống Thời Cẩn khẽ gật đầu, liếc thấy bàn tay cô "trùng hợp" đặt ngay ngắn lên đầu Molly, tiện đà còn xoa xoa vuốt vuốt hai cái.
Đáng yêu quá, đáng yêu xỉu luôn, chút bối rối của Chu Uẩn đã hoàn toàn bị "cục bông" khổng lồ này thổi bay không còn một mảnh.
Thang máy dừng ở tầng mười hai, Chu Uẩn thu hồi "ma trảo" vẫn đang lưu luyến trên đầu Molly, ngoan ngoãn đi theo một người một chó bước ra ngoài. Đến trước cửa nhà, Chu Uẩn nhỏ giọng nói: "Cảm ơn dâu tây của anh nhé, ngon lắm ạ."
Molly đứng phía sau dường như không mấy mặn mà với việc phải về nhà. Tống Thời Cẩn sợ nó lại nhào lên người Chu Uẩn lần nữa nên siết chặt dây dắt thêm một chút.
Nghe cô nói vậy, anh chỉ gật đầu: "Không có gì, là bà ngoại tôi tự trồng, bà thích nghiên cứu mấy thứ này lắm."
Chu Uẩn chợt nhớ tới đối tượng xem mắt mà thím Hai giới thiệu. Vừa mới gặp mặt, ánh mắt gã đã như tia laser quét ngang dọc khắp người cô, ánh nhìn vẩn đục, nhớp nháp mang theo thứ cảm giác háo sắc dâm đãng.
Mới chỉ nhớ lại thôi cũng đủ khiến người ta buồn nôn.
Chu Uẩn vội vàng nhìn sang khuôn mặt ngốc nghếch đáng yêu của Molly để lấy lại cân bằng.
Cửa phòng mở ra, cô thấy Molly phấn khích nhấc chân đòi lao vào nhà mình, nhưng chủ nhân của nó đã không nể nang gì mà kéo giật dây dắt lại. Molly đành tủi thân ngồi phịch xuống, đưa ánh mắt đáng thương nhìn cô.
Chu Uẩn vội vẫy tay chào: "Molly bye bye nhé."
Sau đó, cô lại đưa tay lên vẫy vẫy người hàng xóm đối diện, ngập ngừng một thoáng.
Người hàng xóm cao to hiểu ý bèn lên tiếng: "Tôi họ Tống."
Đôi mắt Chu Uẩn híp lại cười hì hì, cô ngoan ngoãn vẫy tay chào anh: "Tôi tên là Chu Uẩn, chào anh Tống nha."
Tuyệt vời, vậy là giờ đã biết đối diện họ Tống rồi. Đợi quen thân hơn một chút nữa, biết đâu cô có thể lấy đủ dũng khí để mời Molly sang nhà chơi.
……
Đúng vào ngày sinh nhật anh rể, Chu Uẩn cố tình lề mề câu giờ rất lâu. Mãi đến khi chị gái gọi điện giục giã, cô mới chịu xuất phát.
Chuyện gì đến rồi cũng phải đến, chiếc Beetle lù rù bò đến nhà họ Lâm. Vừa bước vào cửa, Chu Uẩn đã bắt gặp Lâm Mặc Nhiên đang ủ rũ ngồi trên ghế sofa.
Trông thấy cô, cậu ta biếng nhác ngước mắt lên, quẳng luôn máy chơi game trên tay xuống, lạnh lùng nhìn cô chằm chằm: "Cô còn biết đường mò về nữa à."
Lâm Thường Bân vô tình đi ngang qua, thuận tay giáng một cú tát rõ kêu lên đầu cậu con trai: "Cái thằng vô học này, ăn nói với dì nhỏ kiểu gì đấy hả?"
"..."
Sắc mặt Lâm Mặc Nhiên thoắt cái đen kịt như đít nồi.
Dì nhỏ cái gì chứ dì nhỏ!
Nếu không vì cái danh xưng "dì nhỏ" chết tiệt này, người phụ nữ kia đã chẳng đến mức phải lẩn tránh cậu như vậy!
Nếu là trước đây, Chu Uẩn chắc chắn sẽ giả bộ khách sáo vài câu, bày ra dáng vẻ của bậc trưởng bối khoan dung độ lượng mà nói: "Không sao đâu anh, Nhiên Nhiên chỉ đùa với em chút thôi mà."
Nhưng hiện tại, cô chỉ hận anh rể tát một cái quá nhẹ.
Phải đánh cho đám suy nghĩ đại nghịch bất đạo đó văng hết ra khỏi đầu cậu ta mới đáng.
Chu Uẩn lẳng lặng chọn một vị trí cách Lâm Mặc Nhiên rất xa rồi ngồi xuống, trong lòng rầu rĩ tự hỏi sao quan hệ giữa hai người lại trở nên tồi tệ như vậy.
Năm mười lăm tuổi, Chu Uẩn theo chị gái đến sống tại nhà họ Lâm. Khi đó Lâm Mặc Nhiên mới chỉ là một thằng nhóc ranh vắt mũi chưa sạch mười tuổi.
Đứng lù lù ở cửa với dáng vẻ cà lơ phất phơ, cả người như mọc đầy gai nhọn đến đứng thẳng cũng không xong, nhìn ai cũng thấy chướng mắt.
Tuy lớn hơn vài tuổi, nhưng vì nghĩ cho chị gái, cộng thêm bản tính nhút nhát không dám sinh sự, nên thời gian đầu Chu Uẩn không ít lần bị Lâm Mặc Nhiên bắt nạt. Sau đó cô mới phát hiện ra thằng nhóc này mắc chứng "bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh". Cô càng nhẫn nhịn thì cậu ta càng kiêu ngạo, thậm chí còn dám mắng chị gái cô là hồ ly tinh ngay trước mặt cô.
Chị gái có thể nói là vảy ngược không thể chạm tới trong lòng Chu Uẩn. Thế nên thỏ vội cũng cắn người, Chu Uẩn lúc tức nước vỡ bờ cũng biết đánh người. Tận dụng một ngày trong nhà không có ai, cô trực tiếp lôi Lâm Mặc Nhiên ra đánh cho một trận tơi bời hoa lá.
Khi ấy Lâm Mặc Nhiên chưa trổ giò, người ngợm gầy nhom như cọng giá đỗ, Chu Uẩn dễ dàng đè đầu cưỡi cổ cậu ta xuống đất, đánh cho cậu ta kêu cha gọi mẹ.
Sau lần đó, tên nhóc ranh này ngoan ngoãn hẳn.
Lâu dần, mối quan hệ giữa hai người vậy mà lại trở nên hòa hợp một cách kỳ lạ. Thậm chí phát triển đến mức vào cái thời kỳ phản nghịch không thèm nghe lời ai, cậu ta lại chỉ chịu ngoan ngoãn nghe lời Chu Uẩn.
Ngần ấy năm chung sống, cô thực sự xem Lâm Mặc Nhiên như em trai ruột thịt, tuyệt nhiên không hề có nửa phần suy nghĩ lệch lạc nào khác.
Nghĩ tới nghĩ lui, Chu Uẩn lại cho rằng có lẽ cậu ta chỉ là nhất thời kích động, nếu được khuyên bảo chỉ dẫn cẩn thận, biết đâu lại có thể quay về con đường đúng đắn.
Dẫu sao cũng là đứa trẻ cô nhìn lớn lên từ nhỏ.
Vì thế, cô rón rén nhích người về phía Lâm Mặc Nhiên, định bụng nói chuyện đàng hoàng với cậu ta một chuyến.
Nhưng cô vừa mới nhích lại gần, tên nhóc kia đã chằm chằm nhìn cô bằng ánh mắt âm u lạnh lẽo: "Ngồi gần thế, không sợ tôi làm gì cô à?"
Chu Uẩn tức đến đỏ bừng cả mặt, trừng mắt lườm cậu ta: "Ăn nói cho đàng hoàng!"
Lâm Mặc Nhiên bật cười lạnh nhạt, ngồi thẳng người dậy, cuối cùng cũng cất đi cái giọng điệu mỉa mai quái gở, nhưng thái độ vẫn chẳng ôn hòa hơn là bao: "Tôi lại chẳng muốn nói chuyện đàng hoàng với cô quá đi chứ. Nhưng cô xem cô kìa, trốn tránh suốt bao nhiêu ngày, tin nhắn không rep, điện thoại không bắt máy. Người ngoài không biết lại tưởng từ nay về sau cô định cắt đứt quan hệ với tôi luôn rồi. Cô nghĩ tôi có thể bình tĩnh được sao?"
Biết phải đáp lại thế nào đây?
Biết phải trả lời ra sao bây giờ?
Chu Uẩn thực sự không có da mặt dày như cậu ta.
Cho dù ngay lúc này cô đang ngồi ở đây, nhưng cả người vẫn cảm thấy như ngồi trên đống lửa, cứ nhìn thấy Lâm Mặc Nhiên là trong đầu lại tự động tua lại cảnh tượng ngày hôm đó.
Trong phòng tắm, người này một tay nắm chặt lấy quần áo của cô, một tay chống lên gương bồn rửa mặt, giọng khàn khàn gọi tên cô...
Lại ngay đúng cái khoảnh khắc cô đẩy cửa bước vào, trừng lớn đôi mắt ngỡ ngàng...
Chu Uẩn không dám nghĩ tiếp nữa, giật bắn người đứng phắt dậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

