Nào ngờ đầu dây bên kia đột nhiên nổ tung, giọng thím Hai the thé cất lên. Chu Uẩn vội vàng dời điện thoại ra xa một chút, chỉ loáng thoáng nghe được mấy chữ "không biết điều", sau đó đầu dây bên kia "cạch" một tiếng, cúp máy thẳng thừng.
Chu Uẩn ném điện thoại sang một bên, khẽ thở dài.
Cô tuy tính tình mềm mỏng nhưng cũng không phải là kẻ ngốc.
Ai đối xử tốt với mình, ai muốn đem mình ra làm món hàng đổi chác nhân tình, cô vẫn phân biệt được rất rõ.
……
Cùng lúc đó, tại căn hộ 1202 đối diện.
Vlogger duy nhất mà tài khoản của anh nhấn theo dõi hôm nay đã ra video mới.
Tống Thời Cẩn bấm thẳng vào xem.
Đầu tiên lọt vào ống kính là chiếc tạp dề hình thỏ màu hồng, giai điệu êm dịu vang lên cùng lúc với giọng nói của người quay video.
"Hôm nay chúng ta sẽ cùng làm bánh kem dâu tây nhỏ xinh nhé..."
Tống Thời Cẩn đút một miếng bít tết vào miệng. Chú chó Alaska nằm phủ phục bên cạnh cũng đang ôm một miếng thịt bò gặm nhấm, ăn xong lại cọ cọ vào người chủ nhân rên rỉ ỉ ôi.
Đẩy cái mõm to bự của nó sang một bên, ánh mắt Tống Thời Cẩn vẫn không rời khỏi màn hình.
Bánh kem dâu tây, quả thực rất hợp với bộ nail hình dâu tây xinh xắn trên tay cô.
Nốt ruồi son trên ngón áp út lọt vào mắt Tống Thời Cẩn, tựa như đang nhòe đi rồi dần dần lan rộng. Nhớ tới bóng dáng cô gái chạm mặt trong thang máy hôm nay, động tác nhai của anh bất giác chậm lại.
Thế là chiếc video giấu mặt này bỗng chốc mang một dáng vẻ khác. Ống kính trong tâm trí anh tự động kéo lên cao, người trong màn hình hóa thành cô gái hệt như chú thỏ con mà anh vừa gặp trong thang máy hôm nay.
Chất giọng thanh ngọt, mềm mại cũng dần trùng khớp với âm sắc rụt rè lí nhí nói lời cảm ơn anh trong không gian hẹp ban chiều.
Tống Thời Cẩn theo dõi cô có vẻ cũng được một thời gian rồi, cụ thể vì lý do gì thì anh không còn nhớ rõ nữa. Dường như hôm đó tâm trạng anh không được tốt, gọi một chiếc bánh kem nhỏ nhưng hương vị lại rất đỗi bình thường, khiến tâm trạng anh càng thêm tồi tệ.
Tùy tiện lướt điện thoại, video về ẩm thực Tống Thời Cẩn đã lướt qua vô số lần, nhưng lần này lại vô cớ dừng lại.
Có lẽ vì mấy món đồ ngọt trong ống kính trông quá đỗi ngon mắt, hấp dẫn.
Cũng có lẽ là giọng nói của nữ vlogger này quá êm tai, nhỏ nhẹ, mềm mại, hệt như con mèo tam thể nuôi ở nhà bà ngoại, cứ cất lời là như đang làm nũng. Lúc làm việc mở lên để sang một bên làm âm thanh nền cũng rất tuyệt.
Tóm lại, kể từ lúc đó, Tống Thời Cẩn bắt đầu theo dõi cô.
Video phát được một nửa, Tống Thời Cẩn cúi đầu nhìn cánh tay cách đây không lâu vừa bị cô tóm lấy. Xúc cảm mềm mại dường như vẫn còn vương vấn trên đó, khiến cơ bắp nơi cánh tay anh bất giác căng cứng, đầu chân mày khẽ cau lại.
Nhỏ như vậy, đã trưởng thành chưa nhỉ?
……
Cái lợi của nghề tự do chính là có thể thoải mái thư giãn, điều hòa lại thể chất lẫn tinh thần.
Chu Uẩn ru rú trong nhà suốt hai ngày liền không bước chân ra khỏi cửa, cuối cùng cũng tạm thời kéo bản thân thoát khỏi đống cảm xúc tồi tệ mang tên Lâm Mặc Nhiên.
Ngày mốt có một đoạn quảng cáo socola cần phải hoàn thành gấp, nếu còn tiếp tục trì hoãn thì e rằng lại "nước đến chân mới nhảy". Lúc này, Chu Uẩn mới chịu ra khỏi nhà.
Lúc ra cửa, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng động gì đó sau cánh cửa phòng 1202, nghe như tiếng móng vuốt cào vào cửa. Điều này làm Chu Uẩn khựng bước, cô còn cố tình nhích người sang đó vểnh tai lên nghe. Nhưng vừa mới lại gần, âm thanh đó lại bặt tăm.
Có khi người hàng xóm đối diện nuôi mèo cũng nên.
Chu Uẩn không nhịn được mà mường tượng ra cảnh gã đàn ông lực lưỡng hôm nọ ôm một con mèo nhỏ trong lòng. Đừng nói chứ, trông có vẻ đối lập ngồ ngộ mà cũng đáng yêu ra phết.
Siêu thị dưới sảnh chung cư không có nhiều nguyên liệu, nên Chu Uẩn lái chiếc Beetle của mình đến một siêu thị cách đó hai cây số.
Cô gom hết một lượt những thứ cần thiết, thế là lại có thể thoải mái ở lỳ trong nhà thêm mấy ngày nữa.
Lúc mua sắm thì vung tay quá trán, đến khi xách về nhà mới thấy chật vật.
Chu Uẩn định bụng xách đồ nặng lên trước, lát nữa xuống hầm xách nốt chỗ nguyên liệu nấu ăn còn lại.
Vừa mới bê chiếc máy ép trái cây xuống, phía sau đã vang lên một giọng nam trầm ấm quen thuộc: "Cần giúp một tay không?"
Chu Uẩn vội vàng quay đầu lại, bắt gặp chủ hộ 1202 đang bước xuống từ chiếc Porsche Cayenne đỗ ngay cạnh xe cô. Trên tay anh vẫn còn xách theo chiếc cặp tap, có vẻ như vừa mới tan làm.
Không đợi Chu Uẩn kịp từ chối, người đàn ông đã xách thẳng chiếc máy ép lên. Đôi mắt đen láy nhìn cô, cất giọng vô cùng tự nhiên: "Còn nữa không?"
Chu Uẩn đành im lặng gom hết mớ đồ đã mua xuống xe, tự mình xách hai túi đồ ăn vặt không quá nặng đi theo sau anh. Cô phải chạy lóc cóc vài bước mới đuổi kịp nhịp chân của người kia: "Cảm ơn anh nha."
Hơi rũ mắt liếc nhìn sang, Tống Thời Cẩn cố ý đi chậm lại một chút, khẽ đáp: "Ừ."
Bước vào thang máy, trong cái không gian kín mít này, nếu cả hai đều không mở miệng thì bầu không khí thực sự có chút ngại ngùng. Giá mà có thêm một người nữa, hoặc là nếu anh không tốt bụng giúp đỡ cô, thì Chu Uẩn đã có thể trực tiếp rụt cổ giấu nhẹm mình đi rồi.
Nhưng hiện tại người ta đang xách đồ giúp mình, vả lại lần trước được anh giúp đỡ cũng chưa kịp nói lời cảm ơn. Sợ bầu không khí quá đỗi sượng sùng, lại sợ người hàng xóm này nghĩ mình thiếu lịch sự, Chu Uẩn đành vắt óc tìm chủ đề bắt chuyện: "Anh... anh có nuôi mèo không? Ban ngày tôi hình như nghe thấy tiếng mèo cào cửa nhà anh."
Vừa nói cô vừa ngước nhìn Tống Thời Cẩn, đúng lúc chạm phải ánh mắt anh đang nhìn mình chằm chằm.
Không còn lớp kính râm che chắn, Chu Uẩn phát hiện anh có một đôi mắt rất sâu và sắc nét. Chẳng qua do vóc dáng quá mức vạm vỡ, phỏng chừng hiếm ai dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Ví như bây giờ, cô cũng chỉ dám vội vã liếc trộm một cái rồi lập tức cúi gằm mặt xuống.
"Không phải mèo," Tống Thời Cẩn đáp: "Là một con chó Alaska. Nếu ngoài hành lang có tiếng động, nó sẽ ghé sát vào cửa để nghe ngóng."
Alaska!
Trong đầu Chu Uẩn lập tức lóe lên hình ảnh một cục bông khổng lồ to xác, miệng cười toét tới mang tai siêu cấp đáng yêu.
Cô nhịn không được lén liếc nhìn Tống Thời Cẩn một cái, ánh mắt lướt qua những múi cơ bắp trên cánh tay đang căng lên vì xách vật nặng của anh, thầm nghĩ trong lòng: Đúng là người đô con nuôi chó cũng bự con. Là Alaska đó nha~
Sinh nhật Chu Uẩn năm ngoái, Tô Ý vốn định tặng cô một chú cún con làm bạn. Ban đầu Chu Uẩn cũng rục rịch rung động, nhưng nuôi chó chắc chắn phải học hỏi kiến thức chăm sóc, kẻo lúc đón cún về lại luống cuống tay chân.
Thế là sau khi xem đủ các loại video phổ cập kiến thức, lại nhìn cảnh tượng mấy "con sen" phải gồng mình dắt chó đi dạo bất chấp mưa sa bão táp, tuyết rơi băng giá, Chu Uẩn rất biết điều mà chọn cách từ bỏ.
Chẳng nói đâu xa, chỉ riêng cái khoản mỗi sáng phải dậy sớm dắt chó đi dạo thôi, chưa chắc Chu Uẩn đã làm được.
Nhưng điều đó chẳng hề cản trở việc cô u mê những bé cưng nhà người khác.
Chẳng hạn như lúc này đây, trong đầu cô tràn ngập hình bóng chú chó Alaska chưa từng mưu diện ở nhà đối diện.
Lúc cô mở cửa nhà, Tống Thời Cẩn rất nề nếp đứng ngoài hành lang, đợi cô cất phần đồ trên tay vào trong rồi mới nhận lấy túi đồ anh đang xách giúp.
Nhưng làm như vậy thì Chu Uẩn lại ngại không dám nán lại đợi anh mở cửa để nhìn trộm chú Alaska kia một cái.
Tống Thời Cẩn nhìn thấy rất rõ vẻ mặt ỉu xìu không hề che giấu của Chu Uẩn lúc cô khép cửa lại.
Anh khẽ nhướng mày, xoay người đi về nhà.
Cửa vừa mở, chú chó lớn đã chực chờ nãy giờ lập tức chồm hai chân trước lên người anh.
"Molly, ngồi xuống." Anh liếc nhìn cặp móng vuốt to oạch của Molly, thầm nghĩ nếu để nó vồ lên người cô hàng xóm đối diện, e là sẽ đè bẹp cô ấy xuống đất luôn mất.
Còn ở căn hộ đối diện lúc này, Chu Uẩn vì không được nhìn thấy bé Alaska như ý nguyện nên đã bắt tay vào chuẩn bị quay video.
Chủ đề của video lần này xoay quanh socola, Chu Uẩn định làm bánh brownie socola, bánh bông lan vỏ giòn socola, rồi làm thêm một mẻ bánh quy socola nhỏ nữa.
Cách làm bánh brownie khá đơn giản, chị gái cô lại thích ăn món này, nên hồi còn ở nhà họ Lâm, Chu Uẩn thường xuyên làm cho chị.
Bánh bông lan vỏ giòn thì cần bỏ tủ lạnh, tốn nhiều thời gian hơn nên Chu Uẩn quyết định làm loại bánh này trước.
Vẫn diện chiếc tạp dề hình thỏ cưng xỉu, Chu Uẩn búi gọn tóc ra sau gáy.
Nấu ăn có lẽ là sở thích duy nhất của Chu Uẩn. Hồi đại học, trường của cô và Tô Ý ở gần nhau, hai người bèn thuê chung một căn hộ. Cứ có thời gian rảnh là Chu Uẩn lại ru rú ở nhà nghiên cứu làm đủ món ngon.
Thường ngày làm được món tráng miệng hay bánh quy nhỏ nào, cô cũng mang đi chia cho bạn học, ngay cả bạn bè của Tô Ý cũng được hưởng sái không ít lộc ăn.
Loay hoay mãi đến hơn mười giờ đêm mới xong, bánh bông lan vỏ giòn socola cũng đã đông lạnh đủ độ. Chu Uẩn dùng chiếc thìa gõ nhẹ một cái, lớp vỏ cứng giòn tan vô cùng hoàn hảo, cô liền cắt một miếng nhỏ ăn thử.
Vị đắng nhẹ của socola được trung hòa bởi lớp kem xốp bên dưới, ngon vừa vặn.
Mẻ bánh quy nhỏ được tạo hình những chú mèo mà Tô Ý thích, cô gói ghém cẩn thận vào túi zip. Ngày mai Tô Ý đi công tác về, vừa hay có thể mang cho cô ấy.
Trước kia ở nhà họ Lâm, đồ ngọt Chu Uẩn làm ra phần lớn đều không bao giờ bị ế sang ngày hôm sau. Chị gái cô thích ăn ngọt, nguyên liệu Chu Uẩn dùng lại tươi mới, vị không gắt, cả nhà chia nhau mỗi người một miếng là vừa hết. Cùng lắm thì vẫn còn Lâm Mặc Nhiên có khẩu vị siêu tốt, tên đó cứ hễ về nhà là sẽ quét sạch sành sanh mọi thứ cô làm.
Chẳng bao giờ phải lo đồ ăn bị thừa.
Nhưng bây giờ, Chu Uẩn lại có chút phiền não.
Chẳng lẽ từ giờ trở đi, mỗi lần quay video xong, cô đều phải đau đầu suy nghĩ xem đống đồ ngọt này sẽ chui vào bụng ai sao?
Soạn xong giáo án thì đồng hồ đã điểm mười giờ. Tống Thời Cẩn đi tắm nước lạnh, vừa quấn chiếc khăn tắm bước ra đã thấy Molly chầu chực ở cửa với vẻ mặt vô cùng sốt ruột, thậm chí nó còn chồm dậy cào cào vào tay nắm cửa.
Chẳng biết cái đồ quỷ này học được cách mở cửa từ lúc nào, nếu không phải Tống Thời Cẩn có thói quen khóa trái cửa, e là nó đã mở toang ra rồi.
Tống Thời Cẩn nhíu mày: "Molly!"
Đúng lúc này, chuông cửa đột nhiên vang lên.
Tống Thời Cẩn khựng lại, nhanh chóng tròng một bộ quần áo lên người.
Cửa phòng mở ra, anh nhìn thấy cô hàng xóm nhỏ ở đối diện mới gặp vài tiếng trước hiện đang đứng khép nép trước cửa nhà mình. Chiếc tạp dề hình thỏ trên người còn chưa kịp cởi, tay bưng một đĩa bánh ngọt được trang trí tinh xảo, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi mỏng.
Đôi má ửng hồng chẳng rõ do trời nóng hay vì ngại ngùng, đôi mắt to tròn, ướt rượt như hồ nước mùa thu chỉ dừng trên người anh đúng một giây rồi lảng đi chỗ khác, cô cất giọng mềm mỏng hỏi nhỏ: "Tôi vừa làm chút đồ ngọt, hơi nhiều nên một người ăn không hết. Anh có muốn nếm thử không?"
Dường như sợ anh từ chối, cô vội nói thêm: "Cứ coi như để cảm ơn anh lần trước và hôm nay đã xách đồ giúp tôi."
Anh đang mặc bộ đồ ở nhà thoải mái, tóc còn chưa lau khô, vương chút hơi ẩm, xua tan đi sự chỉn chu nghiêm nghị và chút khí chất hung dữ ban ngày, thoạt nhìn đã bớt đáng sợ hơn hẳn.
Cái đầu bự chảng của Molly chen qua hông anh thò ra ngoài. Tống Thời Cẩn thấy rất rõ, đôi mắt đang lảng tránh của cô thoắt cái sáng rực lên. Cô có chút nhảy nhót ngước nhìn anh: "Đáng yêu quá!"
Đúng vậy, rất đáng yêu.
Tống Thời Cẩn mím môi, nhận lấy đĩa bánh từ tay cô, nhạt giọng bảo: "Nó ngoan lắm, muốn sờ thì sờ đi."
Nói đoạn, anh lùi lại một bước, nhường không gian cho Molly đối diện với cô.
Molly như hiểu được tiếng người, hớn hở dúi cái đầu bự ra trước mặt Chu Uẩn.
Loài người kia, mau sờ đi! Lần nào chủ nhân cũng mua gói làm đẹp hạng sang dưỡng lông cho tui đó, sờ sướng tay lắm nha!
Chu Uẩn xoa xoa hai tay, phấn khích vò vò khuôn mặt đầy lông của Molly. Cảm giác mềm mại xốp xốp cọ vào tay khiến cô khẽ thốt lên: "Mềm quá chừng."
Cô lại vuốt ve đỉnh đầu Molly, nhất thời mê mẩn không lối thoát, ôm chầm lấy cổ chú chó hít lấy hít để một hơi. Bộ lông xù bông xốp như vừa được phơi dưới ánh mặt trời quả thực khiến người ta yêu đến không buông tay nổi.
"Bé cưng tên là gì vậy anh?"
Tống Thời Cẩn ngồi ngoài phòng khách, từ tốn thưởng thức miếng bánh brownie, trong lòng thầm nghĩ miếng bánh này rất có thể sẽ xuất hiện trong video tiếp theo của cô, mà ngay lúc này, anh đã được nếm thử hương vị của nó rồi.
Cảm giác này mang đến một sự tĩnh tại và vui vẻ vô cớ, khóe môi anh khẽ nhếch lên, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn: "Molly."
"Mạt Lị (Hoa Nhài)? Là con gái sao anh?"
"Ừ."
Chu Uẩn cọ cọ hai má mình lên khuôn mặt lông lá mềm xèo của Molly. Nếu không phải do người hàng xóm đô con đang đứng lù lù ở đó, chắc mười phần cô đã ép giọng nũng nịu, ôm chầm lấy Molly mà hỏi tại sao ẻm lại đáng yêu đến thế rồi.
Dẫu sao bình thường cô cũng hay ôm riết lấy con mèo trắng béo ú nhà Tô Ý rồi giả giọng bắt nó gọi mình bằng "mẹ nuôi" cơ mà.
"Có biết bắt tay không Molly?" Chu Uẩn rụt rè chìa tay ra thử.
Cái chân bự chảng của Molly đặt thẳng lên bàn tay nhỏ nhắn của cô. Chu Uẩn không nhịn được bóp bóp lấy đệm thịt: "Trời đất ơi, thông minh quá đi mất."
Hiển nhiên Molly cũng rất thích cô, nó không kiềm chế được muốn bày tỏ tình cảm của mình, bất thình lình vươn lưỡi liếm một cái lên cổ Chu Uẩn. Ngay lúc Chu Uẩn đang nheo mắt lại vì nhột, nó thoăn thoắt nhấc hai chân trước chồm lên vai cô.
Chu Uẩn yếu ớt chẳng khác nào con gà con, bị đè bẹp dí vào tường, suýt chút nữa thì ngã nhào. Vậy mà Molly lại càng thêm hưng phấn, cứ dùng cái đầu to bự húc húc vào người cô.
Nhột quá.
Tóc tai Chu Uẩn xổ tung, đứng cũng không vững. Bị Molly húc đến mức thảm hại, cô men theo bức tường trượt xuống, cười đến cuộn tròn cả người, khóe mắt cũng rơm rớm nước.
Tống Thời Cẩn bỏ dở đĩa bánh, lao vút tới kéo Molly sang một bên, chau mày định lớn tiếng quát mắng.
Dáng vẻ anh lúc này trông thực sự khá đáng sợ. Molly có sợ hay không thì Chu Uẩn không biết, nhưng cô thì sợ thật. Thế nên khi nhìn thấy hai lỗ tai Molly cụp xuống thành "tai máy bay" trông tội nghiệp vô cùng, cô vội lấy hết can đảm kéo nhẹ vạt áo Tống Thời Cẩn. Lúc anh quay sang nhìn, cô đỏ mặt lí nhí: "Không sao đâu anh, tôi... tôi rất thích sự nhiệt tình của ẻm."
Chắc hẳn cô không hề hay biết Molly vốn rất hiếm khi chồm lên người khác. Tống Thời Cẩn khẽ rũ mắt, nhìn dáng vẻ không dám chạm mắt với mình của cô. Những ngón tay đang níu lấy vạt áo anh dường như đã bị chủ nhân lãng quên nên vẫn chưa rút về, phần đầu ngón tay vì dùng sức mà hơi trắng bệch, vô tình làm nổi bật những quả dâu tây trên móng tay thêm phần tươi tắn rực rỡ.
Rõ ràng trên mặt khắc trọn hai chữ "dễ bắt nạt".
Thảo nào Molly lại thích cô đến thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

