Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đội Trưởng Cấm Dục Và Streamer Độc Miệng Chương 9 : Cuộc Trò Chuyện Đêm Khuya Giữa Trần Vũ Và Lục Trầm

Cài Đặt

Chương 9 : Cuộc Trò Chuyện Đêm Khuya Giữa Trần Vũ Và Lục Trầm

Không khí sau câu “ngủ ngon” vẫn còn phảng phất trong tai Vũ, như thể giọng trầm ấm ấy vẫn chưa hoàn toàn rời đi. Cậu ngồi im thêm vài phút, cảm giác trong lòng bị khuấy lên thành từng vòng xoáy nhỏ.

“Quỷ thật…” Vũ lẩm bẩm, dùng tay che mắt. “Mình mới nói chuyện với người ta có vài hôm mà như bị bỏ bùa…”

Cậu phải mất một lúc mới đứng dậy được. Nhưng khi vừa định tắt máy, tiếng ting quen thuộc lại vang lên — tin nhắn xuất hiện ngay góc màn hình.

Từ L.T.

“Quên hỏi: mai em stream mấy giờ?”

Vũ bối rối đến mức muốn đập đầu vào tường.

“Anh xem.”

Vũ trợn mắt. Khoan đã. Đội trưởng AURORA muốn xem stream của cậu?

Cậu gõ liền:

“Đừng đùa! Anh bận thì đừng xem! Em nói xàm toàn. Mất hình tượng anh chết.”

Tin nhắn phản hồi khiến Vũ muốn ngất:

“Không sao. Anh muốn xem.”

— Anh… anh xem chi hả?!

“Xem em.”

==== DEAD. ====

Vũ úp mặt xuống bàn. Ráng hít thở sâu. Không được. Ngọt quá. Dễ nghiện quá.

Đầu Vũ nóng ran như sốt. Tay run run.

“Tùy anh… đừng có cười tôi em được.”

“Không cười.”

" Anh thích nghe em nói.”

Không. Không thể nghe câu đó lúc 2 giờ sáng được. Đáng lẽ ra người gửi phải bị bắt vì tội tấn công tinh thần. Cậu bấm gửi nhanh, như muốn chạy trốn:

“Em đi ngủ đây!! Tạm biệt!”

Phía kia trả lời câu cuối cùng:

“Ừ. Ngủ ngon thật.”

Vũ nằm cuộn trong chăn – trái tim không chịu yên. Vũ tắt máy, leo lên giường nhưng lại lăn qua lăn lại không biết bao nhiêu vòng.Cậu nhắm mắt.

Năm phút.

Mở mắt.

Rồi lại trùm chăn kín đầu. Bộ não không chịu nghe lời. Nó cứ tua đi tua lại những câu nói của Trầm.

“Em thích gì?”

“Anh muốn hiểu em hơn.”

“Anh xem stream.”

“Anh thích nghe em nói.”

Cứ như vậy, lặp liên tục — và đẩy Vũ đến bờ vực điên loạn.Cậu bật dậy, túm tóc:— Không được thích người ta! Không được thích người ta! Không được—Suy nghĩ đó lập tức bị một giọng nhỏ trong lòng phản bác:

Nhưng… thích chút chắc cũng không sao?

Vũ ôm gối, mặt đỏ như cà chua. Cậu không phải kiểu dễ động lòng. Bao nhiêu người tán tỉnh, thả thính, cậu đều né.

Nhưng với Lục Trầm thì khác.

Lý trí bảo: “Đội trưởng AURORA đấy, tỉnh táo lại!”

Tim lại bảo: “Nhưng ảnh quan tâm thiệt kìa…”

Vũ muốn khóc:— Tôi tiêu thật rồi…

Mãi gần 4 giờ sáng cậu mới ngủ được — ngủ trong trạng thái ôm chặt cái gối như thể ôm ai đó.

Sáng hôm sau – phản ứng đầu tiên của Vũ:

Vũ thức dậy trễ hơn bình thường vì ngủ quá muộn. Vừa mở mắt, điều đầu tiên cậu làm là bật điện thoại. Không có tin nhắn mới. Nhưng… có một người đang online trên game.

L.T – Đang ở sảnh chờ.

Vũ ngẩn người.— Ông này… dậy còn sớm hơn mình…Cậu nhìn màn hình, chần chừ vài giây, rồi tặc lưỡi mở chat:

“Anh dậy rồi à?”

Phải vài phút sau mới có tin nhắn phản hồi:

“Ừ.”

“Dậy vì quen rồi.”

Vũ định hỏi thêm thì tin nhắn tiếp theo đến:

“Em ngủ không ngon?”

Vũ sặc.

Sao anh biết?!

“Em… em ngủ muộn thôi.”

“Ừ.”

“Tôi đoán.”

Vũ nuốt nước bọt.

Lục Trầm không cần nhiều lời nhưng câu nào câu nấy đều trúng tim.

Giữa trưa – Lục Trầm lại nhắn. Vũ đang ăn cơm thì điện thoại lại rung.

“Em ăn gì?”

Trời đất ơi. Sáng hỏi ngủ thế nào. Trưa hỏi ăn gì. Chiều thì xem stream. Đây có phải tần suất quan tâm của người mới quen không?!

Vũ run lắp bắp gõ:

“Cơm gà. Bình thường thôi mà.”

Trầm trả lời:

“Em ăn ít quá. Sau này đánh giải dễ tụt sức.”

Khoan....Khoan khoan.

— Này! Ai nói tôi đánh giải?!

“Em.”

“Vũ, Anh nói rồi. Nếu em muốn thử, anh luôn đợi em.”

Vũ không biết nên khóc hay nên cười. Cậu cầm hộp cơm lên ăn một miếng mà chẳng biết vị gì. Đầu chỉ toàn suy nghĩ về câu “tôi luôn đợi”.

Chiều hôm đó – buổi stream định mệnh. Trước khi bật live, Vũ mở chat riêng:

“Anh thật sự xem hả?”

“Ừ.”

“Đừng trêu em đó.”

“Không trêu.”

“Bắt đầu đi.”

Tim Vũ đập như trống trận. Cậu hít sâu một hơi, đặt tay lên chuột. Được rồi… stream thì stream. Có gì đâu. Calm down Vũ ơi…Nhưng ngay sau khi bấm nút Bắt đầu phát trực tiếp, cậu nhìn thấy một dòng quen thuộc bật sáng trên danh sách người xem:

LT đã tham gia.

Không chat.

Không gửi icon.

Không phô trương.

Chỉ lặng lẽ xem.

Vũ nuốt ực.— Chết rồi…Giọng cậu khi chào khán giả run đến mức fan phải spam:

“Vũ ca bị ốm hả???”

“Sao hôm nay giọng run quá trời???”

“Hay fan girl nào gọi điện???”

Chỉ mình Vũ biết lý do thật sự. Còn ở phía bên kia màn hình, Lục Trầm ngồi trong phòng huấn luyện của AURORA, tai nghe đặt một bên, tay chống cằm, mắt nhìn chăm chú vào màn hình live. Không nói một lời. Nhưng ánh mắt ấy…Hoàn toàn không giống ánh mắt của một người chỉ xem stream “cho vui”.

Kết thúc stream – một câu khiến Vũ đứng hình. Tối hôm đó, trước khi Vũ kịp tắt máy, tin nhắn từ Trầm lại đến.

“Vũ.”

“Gì?”

“Em stream dễ thương.”

Vũ đập bàn:

— Lục Trầm!!!

Tin nhắn tiếp:

“Anh nói thật.”

“Mai tám tiếp không?”

Vũ nhắn rất nhanh:

“Có.”

Và khi bấm gửi xong rồi, cậu mới nhận ra…Cậu nhận lời nhanh đến mức đáng xấu hổ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc