Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đội Trưởng Cấm Dục Và Streamer Độc Miệng Chương 10: Buổi Duo Rank " Ngầm" Đầu Tiên

Cài Đặt

Chương 10: Buổi Duo Rank " Ngầm" Đầu Tiên

Ngày hôm sau, đúng hai giờ chiều, Vũ bật stream sớm hơn bình thường. Nhưng trái tim thì đã loạn nhịp từ lúc… mười hai giờ trưa. Lý do đơn giản:

Hôm nay Vũ duo với Lục Trầm. Một trận duo “ngầm”, fan không biết, đội AURORA không biết, chỉ có hai người biết. Cậu đứng dậy, đi lại trong phòng. Lâu lâu lại soi gương chỉnh tóc. Rồi lại lùi ra vì cảm thấy mình đang làm chuyện ngu.

Trần Vũ, bình tĩnh! Duo rank thôi mà! Không phải hẹn hò! Nhưng… nhưng… vẫn hơi như hẹn hò ấy chứ?!

Cậu tự tát mặt mình một cái, ngồi xuống, mở game, check mic, check âm. Chưa kịp vào trận thì Discord đã sáng:

L.T – “Vào phòng đi.”

Giọng Vũ lập tức mềm như bún:

Đến rồi… tôi đến rồi…

Cậu click vào phòng voice. Trong tai nghe, giọng trầm thấp và cực kỳ rõ của người đàn ông bên kia vang lên:

“Ừ. Ngồi đi.”

Ờ… có. Nhưng mic trong game tắt rồi… fan không nghe giọng anh đâu.

“Tốt. Anh không quen được nghe công khai.”

Chỉ vậy thôi mà Vũ đã đỏ mặt

Họ vào chọn tướng. Vũ cầm xạ thủ quen thuộc, Lục Trầm thì chọn rừng. Anh còn chưa khóa tướng đã nói một câu:

“Yên tâm. Anh cover.”

Vũ nuốt nước bọt. Bình thường khi chơi với fan, cậu thường là người gánh kèo, kéo cả team. Nhưng hôm nay…Hôm nay Lục Trầm mới là người dẫn nhịp. Mà cảm giác được người ta che chở kiểu này…

NÓI THẬT LÀ NGHIỆN.

Ngay từ cấp 1, Vũ đã nhận ra có gì đó hơi… khác. Lục Trầm không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng thả vài câu đơn giản:

“Tôi lên bot.”

“Đừng vội đẩy.”

“Giữ skill.”

Chỉ thế thôi, nhưng nhịp game của Vũ hoàn toàn ăn vào nhịp của anh. Lúc rừng đối phương xuống gank bất ngờ, Lục Trầm cắt đường ngay lập tức, lao vào mở combat nhanh đến mức Vũ chỉ kịp phản xạ theo. Nhưng kết quả:

Double kill. Còn nguyên máu.

Vũ bật mic khẽ reo:

" Trời đất anh vào nhanh vậy luôn hả?"

Giọng Lục Trầm bình tĩnh:

“Em đứng hơi cao. Anh sợ em chết.”

Vũ sặc. Sao câu này nghe giống… quá mức quan tâm?!. T-Tôi có cao gì đâu…

“Ông cao.”

“Tôi quen bảo kê.”

Vũ câm nín. Team không biết, fan không biết. Nhưng giữa hai người, họ đang chơi như thể đã duo nhiều năm rồi.

Dù Vũ giấu mic của Trầm, nhưng chat vẫn xôn xao:

“Sao Vũ ca đánh chắc vậy??”

“Hôm nay aim bén ghê??”

“Sợ người iu boost rank ghê :)))”

“Ơ cái rừng này chơi như chuyên nghiệp??”

“Vũ ca có bạn duo rồi phải hông????”

Vũ thấy từng dòng, mặt nóng bừng. Trong lúc đang cố tỉnh, Lục Trầm bất ngờ hỏi:

“Fan em nói gì?”

Hả?! Anh nghe được tiếng gõ bàn phím hả?

“Không. Giọng em cao lên.”

Vũ muốn độn thổ.

Người ta… nói… em đang được ai đó boost rank.

Lục Trầm im vài giây. Rồi chậm rãi:

“Không sai.

Ơ???

“Tôi đang boost thật.”

Vũ nghẹn:

Anh boost cái gì?!

“Boost tinh thần.”

BÙM.

Vũ bị hạ gục bởi một cú crit không thể né. Cậu vả nhẹ vào tai nghe:

Ông nói mấy câu kiểu đó là tôi… tôi không đánh nổi đó!

Giọng Trầm nhẹ đến mức ngứa tim:

“Vậy đánh chậm lại.”

— AAAAAA—

Trong khi Vũ đang quắn quéo, fan spam chat:

“Vũ ca sao đỏ mặt vậy???”

“Có ai trong mic hả??”

“Thề hôm nay ổng cute khác thường luôn???”

Vũ giả vờ ho để né câu hỏi.

Phút 18, team chuẩn bị giao tranh lớn ở hang rồng. Vũ hít sâu, siết chuột. Cậu lo Trầm sẽ bị bắt trước vì rừng đối phương hay rình bụi. Nhưng ngay giây sau, giọng anh vang lên:

“Đứng sau tôi.”

Vũ run một nhịp:

Ừa…

Combat nổ ra hỗn loạn. Tướng địch lao vào Vũ, nhưng tất cả kỹ năng quan trọng đều bị Trầm chặn.

Một pha khóa mục tiêu chuẩn không cần chỉnh.

Một pha trừng phạt tranh rồng chính xác từng mili giây.

Một pha mở giao tranh khiến team địch tan như lá khô.

Vũ chỉ cần đứng sau, xả sát thương. Cậu bắn như muốn cháy chuột.

Kết thúc pha tổng:

ACE.

Team địch tan nát.

Một mình Vũ 5 mạng, Lục Trầm 3 mạng.

Fan chat nổ tung:

“CÁI GÌ ĐÂYYYYYY”

“TUI KHÔNG TIN ĐÂY LÀ VŨ CA!!!”

“Rừng hạng gì đấy??? CARRY 200%!!!”

“Duo rồi đúng không?? ĐÚNG KHÔNG???”

Vũ bối rối suýt khựng tay.

Trong mic, Lục Trầm chỉ nói:

“Tốt.”

Vũ lập tức mềm người:

T… tốt hả?

“Ừ. anh theo nhịp nhanh. em thích.”

Em thích.

Câu này không nên nói thản nhiên như vậy, đúng không?!.Nhất là với người đang crush thầm ông!!!

Victory hiện lên, Vũ thở phào. Fan spam nổ trời, còn cậu thì muốn chui vào gầm bàn cho rồi. Điều đáng sợ nhất là…Cậu không muốn kết thúc.

Dường như Lục Trầm cũng cảm nhận được. Anh im lặng một lúc rồi nói:

“Một trận nữa?”

Vũ bất giác bật cười:

Anh nghiện em rồi hả?

Bên kia dừng vài giây. Rồi rất nhỏ:

“…Ừ.”

Vũ chết đứng.

Chết.

Đơ.

Tan chảy.

Cậu đập mặt vào tay:

Anh đừng nói mấy câu đó nữa được không…

“Không được.”

TẠI SAO?!

“Vì anh muốn nói.”

Vũ: “…”

Fan thì spam:

“Vũ ca sao yên lặng vậy???”

“OMG OMG TIM VŨ CA NGỪNG RỒI HẢ???”

Cậu hít sâu, cố giữ giọng bình thường:

Anh… muốn trận nữa thì vô đi.

“Ừ. Vào đây.”

Giọng anh nghe bình tĩnh, nhưng thật ra… hơi thấp hơn bình thường, như đang cố giấu cái gì đó.

Vũ tự hỏi:

Mình nên vui… hay nên sợ đây?. Duo rank lần đầu mà cảm giác như bước vào một mối quan hệ bí mật. Một mối quan hệ mà chỉ cần một câu nói của người kia…cũng đủ làm Vũ rung đến tận đầu ngón tay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc