Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đúng 19:45, Vũ đã ngồi trước màn hình máy tính, tay chạm nhẹ vào chuột nhưng lòng thì run như sắp đi thi đại học. Màn hình hiển thị đồng hồ đếm ngược livestream mà cậu vừa vô tình bật lên, khán giả đã tụ lại mấy ngàn người dù còn chưa đến giờ. Khung chat chạy như nước lũ.
“Chờ duo cặp đôi quốc dân!!!”
“Vũ ơi đừng run, anh 7 sẽ bảo kê!”
“Hôm qua highlight xuất sắc, hôm nay xin 10 mạng đầu game!”
“Mọi người chuẩn bị clip mới viral chưa???”
Vũ toát mồ hôi. Cậu đã nổi tiếng với tính độc miệng, nhưng giờ đây, chỉ cần lỡ miệng một câu thôi, người ta lại cắt clip, đăng lên TikTok, rồi lại thêm nhạc bi hài, rồi lại viral nữa…Cậu khẽ ôm đầu:
“Trời ơi… sao tui tự đưa mình vào cái hố này vậy…”
Nhưng giữa sự hỗn loạn ấy, một tin nhắn riêng lại bật sáng.
Lục Trầm: "Anh vào trước."
Vũ cứng người. Anh vào trước – câu nói nghe đơn giản, nhưng lại mang kiểu trấn an rất kỳ quái. Giống như người đàn ông trưởng thành đang nói: “Yên tâm, thế giới bên ngoài để anh lo.”
Vũ cắn môi, gõ lại:
Nhưng lại thấy lạnh lẽo quá. Xóa.
Rốt cuộc cậu gửi:
Ờ… em vô.
Vũ muốn đập đầu vào bàn.
“Sao tui lại nhắn câu cụt ngủn vậy trời…”
20:00 – Livestream mở
Đồng hồ vừa điểm 20:00, số người xem tăng vọt.
18.000 người đang xem.
21.000…
25.000…
Đây là con số chưa từng xuất hiện trong kênh của Vũ. Cậu hít sâu một hơi, nhấn nút bật mic:
“Hello mọi người… hôm nay… thì… chúng ta… ừm…”
Vũ tự nghe mà thấy ngượng. Sao giọng mình run vậy?
Khung chat:
“Aaaaa Vũ ngại dễ thương quá!!”
“Ông ơi bình tĩnh, chồng kìa!”
“Anh 7 vào chưa???”
“Tụi tui tới để xem tình hình thôi hihi!”
Vũ nghiến răng trong lòng:
Tụi bây chọc nữa là tui tắt stream thật đó!
Cậu click vào phòng lobby. Ngay lập tức xuất hiện một nhân vật với avatar quen thuộc:
LT_Aurora7 – đã vào phòng.
Sau vài giây, giọng trầm thấp phát ra từ mic bên kia — nhẹ, đều, không cảm xúc nhưng lại chạm mạnh vào tai Vũ:
“Chào.”
Vũ ngồi thẳng lưng, như học sinh bị thầy giám thị gọi.
“Ơ… Chào… anh.”
Khung chat nổ tung:
“GIỌNG ANH 7 NGẦU QUÁ!!!”
“Vũ tím mặt kìa hahaha”
“Công – thụ hiện rõ luôn!”
“Cặp đôi mid–jungle mạnh nhất server!”
Vũ muốn tắt chat ngay, nhưng biết càng tắt sẽ càng bị nghi ngờ.Cậu thì thầm trong mic:
“Mọi người bớt lại giùm cái, tui sợ thiệt…”
Bên kia Lục Trầm khẽ bật cười. Chỉ một tiếng cười ngắn ngủi nhưng khiến Vũ giật mình.
“Bắt đầu nhé.”
Hai chữ đơn giản nhưng đầy khí chất đội trưởng. Vũ thấy sống lưng mình nóng lên lạ thường.
Vào trận – Sự phối hợp hoàn hảo
Vừa vào game, Lục Trầm chọn ngay tướng đi rừng quen tay. Vũ chọn pháp sư chủ lực của mình.
Lục Trầm nói giọng điềm đạm:
"Anh sẽ vào rừng dưới. Em giữ mid cẩn thận, đối phương có thể qua cướp.”
Vũ bật mic trả lời:
“Biết rồi, em không phải newbie…”
Lục Trầm:
“Ừ. Em giỏi.”
Vũ suýt sặc nước. Khung chat lại gào lên:
“ANH 7 KHEN KÌAAAAA”
“Chết tui rồi giọng lạnh mà nói lời ấm!!!”
“Vũ đỏ như cà chua!!”
Vũ nuốt nước bọt, tập trung vào lính. Đúng như dự đoán, đối thủ kéo ba người sang mid gank. Nhưng trước khi Vũ hoảng loạn, bóng của Lục Trầm đã xuất hiện từ bụi cỏ.
Cú combo của anh chính xác đến mức không kịp chớp mắt:
Đá – Lướt – Chém – Kết liễu.
Ba mạng.
Gọn.
Vũ đứng hình 0.5 giây.
Nói khẽ:
“Trời đất… Anh xuất hiện như ninja vậy…”
Trầm chỉ đáp:
“Em đứng phía sau. Anh lo.”
Tim Vũ va mạnh vào lồng ngực. Khung chat nổ:
“Câu này nghe giống tỏ tình hônnn!!!”
“TRỜM ƠI ANH LO = ANH CHĂM!!”
“Vũ gục ngã rồi :))”
Hai người tiếp tục đẩy nhịp game. Phối hợp của họ gần như hoàn hảo: Chỉ cần Vũ đặt cú khống chế — Trầm lập tức xuất hiện.
Chỉ cần Trầm mở giao tranh — Vũ follow ngay lập tức. Những pha xử lý đẹp đến mức comment trên livestream phải spam:
“Highlight!!!”
“Trời ơi đánh như giải đấu luôn!!”
“Ầy ầy ầy… cặp đôi này lập team đi!!!”
Vũ nghe mà mặt nóng bừng, nhưng cũng không phủ nhận —đây là lần đầu cậu cảm thấy mình và một người xa lạ lại có thể đồng điệu đến vậy trong game. Giao tranh phút 15 – Khoảnh khắc định mệnh
Đội địch ép trụ, Vũ bị bắt lẻ bất ngờ.
Cậu hét nhỏ:
“Ôi chết rồi! Anh, giúp—”
Chưa kịp nói xong, giọng Lục Trầm đã chen vào:
“Thấy rồi.”
Anh lao vào giữa bốn người địch, vừa mở khống chế vừa chắn sát thương cho Vũ. Màn hình Vũ rung lên khi lượng máu của anh tụt nhanh.
“Anh ơi còn 10% kìa!!!”
Trầm vẫn bình thản:
“Em cứ đánh. Anh không sao.”
Giây tiếp theo, Vũ tung chiêu cuối. Bốn người địch bốc hơi.
Trầm còn đúng một chấm máu. Vũ vội chạy tới:
“Anh điên à!? Nhảy vào như vậy lỡ chết thì sao?!”
Trầm đáp nhỏ, nhẹ nhưng đầy lực:
“Em an toàn là được.”
Vũ: “…”
Chat:
“TRỜI ƠI LỜI TỎ TÌNH ĐÓ!!!”
“ANH 7 BẢO VỆ NHƯ NGƯỜI YÊU!!”
“CẢ SERVER KHÔNG THOÁT KHỎI SHIP NÀY ĐÂU!!”
Vũ vừa xấu hổ vừa… có chút ấm trong lòng. Chiến thắng – Và khoảnh khắc khiến fan bùng nổ. Game kết thúc bằng chiến thắng áp đảo.
Trầm nói:
“Cũng tốt. Em giữ vị trí ổn.”
Vũ bật cười:
“Ý là khen em đó hả?”
“Ừ.”
“Anh không vòng vo được chút nào hả?”
“Không cần. Em hiểu là được.”
Vũ cúi đầu xuống bàn, mặt đỏ đến mức có thể luộc trứng. Chat thì hoảng loạn:
“TRỜI ƠI??? ANH 7 NÓI EM HIỂU LÀ ĐƯỢC!!!”
“NAM CHÍNH ĐÂY RỒIIIII”
“Vũ tan chảy rồi kìaaaa”
“Cho tui 10 tập ngoại truyện cưới nhau đi!!”
Vũ cố chuyển chủ đề:
“Rồi rồi, đánh trận nữa không?”
Lục Trầm trả lời không chần chừ:
“Có.
Tối nay duo tới khi em mệt thì nghỉ.”
Vũ ngơ ngác.
“Mệt thì nghỉ???”
Trầm còn nói thêm:
“Đừng cố quá. Anh nhìn thấy là biết.”
Vũ muốn xỉu tại chỗ. Chat thì hét như bão:
“LOẠI CHỒNG QUAN TÂM NÈEE”
“Vũ được cưng thấy rõ!!”
“Hai người yêu nhau chưa??? Hay để tụi tui tác hợp???”
Cuối stream – Một câu khiến fandom phát nổ Đánh thêm 3 trận thắng liên tiếp, đến gần 23:30, Vũ định kết thúc thì giọng trầm vang lên:
“Mai duo tiếp?”
Vũ lắp bắp:
“Ờ… nếu anh rảnh thì…”
Bên kia trả lời ngay:
“Ừ.
Anh rảnh nếu là em.”
Vũ cứng người. Chat bùng nổ như pháo hoa:
“ÔIIIIIIIIIII!!!”
“ANH RẢNH NẾU LÀ EM = TỎ TÌNH RỒI!!!”
“TUI QUỲYYYYY!!!”
“Trời ơi!!! Mấy người cưới nhau giùm!!!”
Vũ tắt mic, ôm mặt, thở không ra hơi. Còn Lục Trầm — trước khi thoát game — để lại một câu cuối:
“Ngủ sớm. Anh nhắn em sau.”
Vũ nhìn màn hình đen thui… và tim thì đập điên cuồng. Tối nay, cả cộng đồng eSports loạn thật.
Và cậu… cũng loạn theo luôn rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









