Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đội Trưởng Cấm Dục Và Streamer Độc Miệng Chương 4: Người Chơi Rừng Là Lục Trầm, Đội Trưởng Aurora.

Cài Đặt

Chương 4: Người Chơi Rừng Là Lục Trầm, Đội Trưởng Aurora.

Sau khi duo thêm một trận để “kiểm chứng”, Vũ tắt màn hình stream nhưng vẫn ngồi im, nhìn cửa sổ trò chuyện với người rừng bí ẩn đang mở trên góc phải.

Tên ID kia chỉ một chữ đơn giản — “Trầm”.

Không avatar.

Không mô tả.

Không bất kì thông tin gì khác.

Y hệt một bóng tối đứng trong góc phòng, không nói tiếng nào nhưng tồn tại đầy áp lực.

Vũ chống cằm, nhún môi:

“Ông này đánh hay đến dị thường… mà ít nói đến khó chịu.”

Cậu xem lại replay thêm lần nữa.

Pha gank, timing bùa, đọc map, cả cách bait đối phương trong bụi—tất cả đều đạt mức độ hoàn hảo một cách lạnh lùng.

Không một pha dư thừa.

Không một bước di chuyển lạc nhịp.

Không một cú nháy minimap sai thời điểm.

Vũ gõ nhẹ bàn:

“Không thể nào… level này phải là tuyển thủ.”

Một tin nhắn bật lên

Trầm: “Vẫn xem lại trận?”

Vũ giật mình.

“Ủa, ông rảnh rỗi dữ ha?”

Vũ: “Ờ. Đang check xem ông hack map không.”

Hai giây sau.

Trầm: “Không.”

Vũ bật cười.

“Ông trả lời vậy ai tin?”

Nhưng thay vì chọc thêm, cậu chọn đi thẳng vào vấn đề.

Đầu óc cậu chưa từng rối như vậy chỉ vì một người trong game.

Vũ: “Nói thật đi. Ông là tuyển thủ đúng không?”

Tĩnh lặng.

Ba giây.

Bốn giây.

Năm giây.

Rồi:

Trầm: “Ừ.”

Cậu khựng lại hẳn.

“Ủa? Nói thẳng vậy luôn?”

Trái tim Vũ đập cái “thịch” một phát

Ngón tay run nhẹ trên bàn phím:

Vũ: “Tuyển thủ đội nào?”

Nếu nói là đội bình thường thì còn đỡ.

Còn nếu nói là đội top, kiểu như AURORA hay NIGHTFALL…

Trầm gửi một tin nhắn duy nhất, đơn giản đến mức như ném bom:

“AURORA.”

Vũ đứng bật dậy khỏi ghế.

“Đù — AURORA thiệt luôn hả???”

Phòng stream lúc đó chỉ còn số ít fan chưa ngủ, nhưng chat bùng nổ ngay lập tức:

[Fan] : HẢ??? AURORA???

[Fan] : Đội mạnh nhất giải mùa trước đó Vũ!!

[Fan] : Không lẽ là… Lục Trầm?????

Ngay khoảnh khắc fan gửi tên đó, Vũ đã cảm giác gai ốc chạy dọc sống lưng.

Lục Trầm.

Đội trưởng AURORA.

Người đi rừng được mệnh danh là “Đế Vương Bóng Đêm”.

Người đọc map như thần.

Người chưa bao giờ để bị ghi hình trong rank.

Người khó tính đến mức nhiều fan gọi anh là “bức tường băng hai mét”.

Vũ nuốt nước bọt.

Vũ: “Ông là… ai trong AURORA?”

Trả lời gần như ngay lập tức:

Trầm: “Đội trưởng.”

Vũ:

“…”

Fan:

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA—”

Vũ ngã ra sau ghế, mặt nóng phừng phừng y như vừa uống hai ly rượu mạnh.

“Vậy là đúng luôn rồi? Tui… tui vừa duo chung với Lục Trầm???”

Nghĩ đến cảnh hồi nãy mình troll chút xíu, nói bậy chút xíu, cà khịa cả team… trước mặt đội trưởng AURORA — Vũ muốn độn thổ xuống đất luôn tại chỗ.

Nhưng sự sốc đó chưa là gì so với câu tiếp theo

Một tin nhắn nữa hiện lên.

Trầm: “Em chơi mid tốt.”

Vũ trố mắt:

“Khoan khoan khoan, ai cho ông gọi tui là em vậy???”

Cậu gõ:

Vũ: “Ờm… ông gọi vậy hơi kì nha???”

Trầm: “Không quen gọi khác.”

Trầm: “Không thích?”

Vũ mím môi.

“Không phải không thích… mà là… trời ơi sao ông nói chuyện kiểu này làm tui không biết phản ứng sao luôn á…”

Vũ: “Tui cũng… không nói là không thích.”

Trầm: “Ừ.”

Cậu nhìn chữ “Ừ” mà cảm giác như má mình muốn bốc khói.

Vũ bình tĩnh lại, hỏi đúng điểm quan trọng

Vũ: “Tại sao ông lại cứu tui suốt trận? Tui troll nữa chứ…”

Trầm trả lời ngay:

Trầm: “Muốn.”

Vũ: “Muốn???”

Trầm:

“Muốn gank.”

“Muốn camp mid.”

“Muốn xem em đánh.”

“Muốn thử.”

Vũ che mặt:

“Ông muốn hơi nhiều nha…”

Trầm: “Ừ.”

Không do dự.

Nói như thể — đó là việc hiển nhiên phải xảy ra.

Vũ bật cười:

“Ông này… đúng kiểu độc tài lạnh lùng luôn á…”

Cậu gõ:

Vũ: “Mai thì mai, tui rảnh.”

Trầm: “Ừ.”

Vũ không kiềm được nên hỏi câu quan trọng nhất

Vũ: “Ông không sợ bị lộ danh tính khi đánh rank sao?”

Trầm: “Có.”

Vũ: “Vậy sao vẫn duo với tui???”

Một khoảng lặng rất dài.

Màn hình tối im lìm.

Vũ gần như nghĩ người kia đã off.

Rồi tin nhắn xuất hiện.

Trầm: “Vì em.”

Một lúc sau:

“Không phiền.”

“Không khó chịu.”

“Đánh vui.”

Vũ ngồi chết lặng.

Tay run một chút.

Tim nhảy một nhịp rất rõ ràng.

“…Mình chết rồi.”

Fan hét:

[Fan] : ANH RỪNG THẢ THÍNH RÕ RÀNG!!!

[Fan] : ĐỘI TRƯỞNG AURORA ĐỔ CẬU RỒI VŨ ƠI!!!

[Fan] : ĐÂY LÀ TIẾNG SÉT ÁI TÌNH TRONG GAME!

Vũ không dám nhìn thẳng camera nữa.

Cậu hít sâu.

Vũ: “Ông… không sợ tui nói ra hả?”

Trầm: “Không.”

Vũ: “Tại sao?”

Trầm: “Tin em.”

Một nhịp.

Hai nhịp.

Vũ lấy tay che miệng, cười nhỏ:

“Ông này… chết tiệt thật…”

Đó là lần đầu tiên trong nhiều năm, có người khiến Vũ từ độc miệng thành… nghẹn lời.

Và đó cũng là khoảnh khắc khiến cậu nhận ra —

Lục Trầm không phải một người rừng bình thường.

Mà là một cơn bão lạnh lùng, im lặng… nhưng đủ mạnh để cuốn cả cuộc đời cậu vào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc