Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi add bạn rừng lạ mặt, Vũ vẫn chưa hoàn hồn khỏi trận đấu vừa rồi. Cảm giác như não cậu bị người kia dẫn dắt cả trận, mỗi bước đều có người che chắn, mỗi pha lao lên đều như đã được “dọn đường” sẵn.
Thứ cảm giác đó – đúng kiểu một mid được một rừng hàng đầu bảo kê, không phải ai cũng trải nghiệm được.
Vũ dựa vào ghế, xoay xoay con chuột, mắt vẫn nhìn ID “Trầm” trong danh sách bạn bè. Chẳng hiểu sao chỉ nhìn hai chữ đó thôi mà sống lưng lại có một luồng điện chạy qua.
“Đánh ghê dữ… đánh kiểu này, không phải rank thường đâu.”
Vũ lẩm bẩm, đưa tay chống cằm. “Rừng này là ai vậy chời?”
Khán giả trong phòng stream vẫn đang bàn tán dữ dội.
[Fan] : Ông rừng đó phải tuyển thủ thật luôn á, không đùa!
“Tui ship cái đầu mấy người á.”
Nhưng trong lòng… không hiểu sao lại có chút ấm nóng.
Vũ mở lại replay trận đấu, kéo thanh thời gian về lúc phút thứ ba – khi cậu bị gank hai hướng và rừng địch ép đến nghẹt thở.
Khoảnh khắc rừng xuất hiện.
Chỉ trong vòng chưa đến 0.3 giây, người kia tung ba kỹ năng nối nhau như lập trình trước.
Vũ bấm pause.
Hai mắt mở to.
“Khoan… góc đặt skill này…”
Cậu zoom màn hình.
“…chuẩn tới mức này mà nói không phải tuyển thủ chuyên nghiệp tui xỉu.”
Vũ dựa ra ghế, hai tay xoa mặt.
“Không lẽ mình gặp tuyển thủ thật trong rank sao? Mà sao chọn đúng giờ mình stream vậy ta… trùng hợp quá nha.”
Replay tiếp tục phát.
Đến pha combat ở hang King.
Đó là pha khiến Vũ nhớ mãi – cảm giác như hai người họ không cần nói vẫn hiểu nhau.
Vũ nhìn lại từng chuyển động của rừng.
Không dư một bước chân. Không thừa một kỹ năng. Không ngập ngừng. Tất cả đều chính xác như được luyện hàng nghìn giờ.
“Đỉnh… thật sự đỉnh.”
Vũ nói nhỏ, giọng nghiêm túc.
“Lối chơi như này… chỉ có tuyển thủ top đầu mới có.”
Fan spam:
[Fan] : Cuối cùng streamer độc miệng cũng phải khen rồi nha!
[Fan] : Vũ say nắng rừng rồi kìa.
[Fan] : Lửa tình giữa làn rừng và đường giữa.
Vũ phớt lờ, tiếp tục xem replay.
Có một điều rất lạ:
Người rừng này gần như đọc được ý đồ của cậu trước khi cậu làm.
Ví dụ như pha backdoor ở phút 13.
Vũ còn đang định núp bụi, chưa ping, chưa chat gì, nhưng rừng đã ping cảnh báo trước khi địch xuất hiện.
“Không thể nào… ông ta nhìn bản đồ kiểu gì vậy trời?”
Vũ chồm lên, tua lại đoạn đó ba lần.
“Không có mắt gắn. Không có thông tin. Không có gì cả. Nhưng ông đoán đúng.”
Phòng stream như phát điên.
[Fan] : Đó là phản xạ của người đánh giải rồi!
[Fan] : Vũ gặp đúng người định mệnh luôn rồi.
[Fan] : Giữa biển rank nát vẫn lọt vô tay thần rừng.
Vũ chống cằm, mắt hơi nheo lại.
“Trầm… Trầm nào nhỉ?”
Độ nghiêm túc của Vũ tăng 200%. Vũ mở tab “thành tích” của người kia. Nhưng mọi thứ chỉ hiện những thông tin cơ bản – rank cao, tỉ lệ thắng cao, tướng tủ toàn loại khó.
Không cho xem lịch sử đội hình, không để ảnh đại diện.
Một profile… gần như trống.
Vũ nhíu mày.
“Trời đất, chơi giấu vậy á? Giống mấy ông tuyển thủ thích trốn tên quá ta…”
Cậu hỏi thử một câu trong chat bạn bè:
Vũ: “Ông đánh hay vậy, tuyển thủ hả?”
Không trả lời.
Cậu thử tiếp:
“Nay rảnh duo không?”
Lần này có trả lời.
Trầm: “Rảnh.”
Trầm: “Nhưng không cần stream.”
Vũ trừng mắt nhìn màn hình.
“Ủa alo? Sao biết tui stream?”
Chat fan bùng cháy:
[Fan] : ỐI GIỜI ƠI HÔN NHAU ĐI!
[Fan] : RÕ ĐIỀU! RÕ QUAN TÂM!
[Fan] : Rừng coi stream Vũ = crush Vũ.
Vũ gõ lại, cố giữ bình tĩnh:
“Tại sao?”
Trầm: “Không quen đánh khi có người xem.”
Vũ bật cười.
“Tính bí ẩn á? Khó chịu dễ sợ.”
Nhưng trong lòng lại cảm thấy… buồn cười và thú vị. Một người rừng lạnh lùng, đánh hay đến mức phi lý, lại còn biết cậu stream?
Chẳng phải như kịch bản phim quá rồi sao.
Vũ thử nghiệm
Để kiểm chứng linh cảm, Vũ mời rừng vào một trận thường xem sao.
Ngay khi vừa vào game, chỉ vài phút, Vũ đã chắc chắn:
Người này thật sự rất, rất đáng sợ. Rừng farm không hề lỗi nhịp. Đi gank đúng khung giờ. Timing từng bước như in vào bộ não. Đọc bản đồ như thấy xuyên tường.
Vũ nhìn minimap mà nổi da gà. Đây không phải người chỉ “đánh hay”. Đây là kiểu người dành cả tuổi trẻ trong phòng tập đội tuyển.
Một pha gank top, rừng dùng đúng một skill để ép tốc biến đối thủ. Một pha kiểm soát rừng địch, anh tính toán thời gian bùa chính xác đến từng giây. Một pha băng trụ, không lung lay dù chỉ 0.1 giây.
Vũ thấy rõ sự khác biệt.Rất rõ.
Ngay khi trận đấu kết thúc, cậu gỡ tai nghe ra, búng tay một cái:
“Chuẩn rồi.”
Chat fan im lặng chờ.
Vũ nhìn thẳng vào camera, mỉm cười nửa miệng – nụ cười ngông nghênh của một streamer tinh quái.
“Ông này đánh… như tuyển thủ thật.”
Phòng stream bùng nổ ngay lập tức.
[Fan] : CHÍNH THỨC RỒI!
[Fan] : Đã bảo rồi mà! Không tuyển thủ thì tui ăn bàn phím!
[Fan] : Vũ gặp đúng người định mệnh thiệt rồi, trời ơi!
Vũ không phủ nhận.
Cậu ngồi chống cằm, đôi mắt sáng như mèo.
“Được rồi, Trầm… để xem ông là ai.”
Lần đầu tiên sau nhiều năm làm streamer, Vũ thật sự muốn tìm hiểu một người trong game. Và đó chính là lúc dây tơ hồng số mệnh âm thầm buộc vào hai người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









