Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đội Trưởng Cấm Dục Và Streamer Độc Miệng Chương 5: Ăn Ý Đến Mức Khó Tin

Cài Đặt

Chương 5: Ăn Ý Đến Mức Khó Tin

Trận đấu tiếp theo bắt đầu trong không khí vừa hồi hộp vừa… lạ lẫm. Vũ vẫn chưa quen với việc người đang duo cùng mình mang cái tên Lục Trầm – đội trưởng AURORA, nhưng sự thật đặt ngay trước mắt, khiến cậu không thể phủ nhận: người rừng đứng bên cạnh có kỹ năng vượt mức rank thường. Vũ chỉnh lại micro, cố điều chỉnh giọng để không nghe căng thẳng:

“Ờ… đi trận nữa ha?”

Giọng Trầm đáp nhẹ, hơi khàn, rất trầm và rõ:

“Ừ. Vô đi.”

Câu trả lời đơn giản đến mức Vũ phải nuốt nước bọt. Trời đất, có ai nói chuyện với đội trưởng tuyển quốc gia mà bình tĩnh được không?

“Giữ lane giữa, tôi vào bùa đỏ rồi ra mid.”

Vũ gật đầu, theo phản xạ đáp: “Ông muốn gank mid ở level 2?”

“Không. Tôi muốn ép đường trước.”

Cách anh nói… tự tin đến mức đáng sợ. Như linh cảm, Vũ đứng lùi lại một nhịp, nhìn hai con lính đánh nhau. Không hiểu sao, cậu thấy tim hơi đập nhanh hơn bình thường.

Di chuyển đồng bộ – như đã tập từ lâu

Đúng 1 phút 15 giây, bóng dáng Lục Trầm xuất hiện ở góc sông. Anh không tỏ ra vội vàng. Chỉ đơn giản đứng đó, bình thản như đang đi dạo. Vũ chưa hiểu ý, nhưng vẫn ghim nhẹ một kỹ năng vào mid địch, cấu máu. Ngay lập tức—

Trầm lao lên.

Combo của anh chính xác đến từng khung hình. Vũ lập tức hiểu phải làm gì. Cậu bấm chiêu 2, khóa chân đối thủ. Con pháp sư bên kia lập tức bị hốt gọn.

[First Blood!]

Vũ há hốc miệng: “Này… ông đọc được ý tôi à?”

Trầm đáp: “Em vừa bước lên một nửa ô lính là tôi biết em muốn trao đổi chiêu.”

Giọng điệu không tự hào. Chỉ là nói sự thật.

Điều đó lại càng khiến Vũ nổi da gà.

Sự ăn ý kỳ lạ

Phút thứ 4. Đội bạn có ý đánh rồng. Từ góc nhìn minimap, Vũ nhíu mày:

“Ê, hình như nó ăn rồng…”

Chưa kịp nói xong, Trầm ping “LÙI – ĐỢI – TẤN CÔNG” theo nhịp rất đặc trưng của tuyển thủ. Vũ lao ra từ mid cùng lúc Trầm vòng ra từ sau hố rồng. Tất cả như… đã lên kế hoạch trước, dù hai người chỉ duo lần thứ hai.

Chỉ vài giây:

Trầm cướp rồng chuẩn đến mức tuyệt đối. Vũ tung chiêu cuối trúng 2 người. Combat nổ ra, đối thủ không kịp trở tay.

[Double Kill! Triple Kill!]

Vũ nhìn kill feed mà muốn bật khỏi ghế.

“Cái quái… đây có phải là tôi không vậy?!” – cậu cười bật thành tiếng.

Trầm nhẹ giọng: “Đánh lại lần nữa không?”

Vũ chưa kịp trả lời, anh đã ping vào trụ giữa:

“Đẩy. Trụ này phút 4 phải mất.”

Lời nói ấy… chính xác đến mức khiến Vũ rùng mình.

Cảm giác ‘như hai nửa ghép lại’

Giữa trận, khi combat nổ ra liên tục, Vũ để ý một điều.

Mỗi lần cậu chuẩn bị băng lên —Trầm đã đứng sẵn để cover.

Mỗi lần cậu muốn rút —Trầm đã lùi đúng khoảng cách.

Không hề có sự chậm nhịp nào. Không lệch một nhịp di chuyển. Giống như hai người đã từng luyện cùng nhau hàng ngàn giờ.

Vũ thở gấp, tay hơi run:

“Trầm… sao ông biết tôi định đánh hướng đó?”

“Thói quen.”

“Thói quen?”

“Em luôn nghiêng chuột 45 độ trước khi tung chiêu. Dễ đoán.”

Vũ nghẹn họng.

Cái gì mà dễ đoán?! Chỉ có tuyển thủ chuyên nghiệp mới nhìn ra mấy thứ vi mô vậy!!

Combat quyết định

Phút 15 — trận đấu đang nghiêng mạnh về phía họ. Đội bạn gom lại mid, ý định push trụ hai. Vũ nhìn thế trận, đoán chắc họ chuẩn bị ép combat.

Cậu liếc minimap.

Trầm đang ở bùa xanh.

“Ê, chúng nó đẩy mạnh nè—”

“Đợi.”

Một chữ duy nhất. Ngắn. Lạnh. Chắc như đinh đóng cột. Vũ không hiểu. Nhưng vẫn lùi về gần trụ.

10 giây sau—

Trầm xuất hiện ở góc rừng đối thủ, đi vòng ra sau lưng team bạn.

“Bây giờ.”

Một tiếng như mệnh lệnh. Vũ bật chiêu cuối. Cùng khoảnh khắc đó, Trầm lao vào từ sau, khóa cứng carry team bạn. Cả đội họ rối loạn.

Màn hình sáng loáng:

[Quadra Kill!]

[ACE!]

Khán giả stream nổ tung:

“ĂN Ý KHỦNG KHIẾP!!!”

“Đây mà là duo lần thứ hai á?!”

“Vũ ca với Trầm như thần giao cách cảm!!!”

Vũ chống tay lên bàn, đầu cúi xuống, thở mạnh vì adrenaline:

“Trời ơi… tôi sắp không nhận ra bản thân luôn…”

Giọng Trầm bình thản như vừa uống nước:

“Cũng thường thôi.”

“THƯỜNG CÁI ĐẦU ÔNG!!”. Vũ phải hét lên vì tức cười.

Kết thúc — trong sự bất ngờ của cả hai

Phút 18. Trận đấu kết thúc bằng màn kết liễu quá sạch.

Victory!

Vũ gục người ra ghế: “Tôi chưa bao giờ đánh trận nào đã như vậy…”

Trầm đáp rất nhẹ: “Tôi cũng vậy.”

Câu nói khiến Vũ im bặt.

Một người như Lục Trầm — đội trưởng AURORA, người từng trải qua những trận đấu quốc nội, quốc tế nghẹt thở — lại nói rằng đây là trận đem lại ‘cảm giác đã’.

Vũ nuốt khan:

“Thật luôn?”

“Ừ.”

Một chữ đơn giản. Nhưng tim Vũ bỗng… nảy lên một nhịp kỳ lạ. Đến lúc thoát trận, Trầm gửi lời mời tổ đội tiếp. Vũ nhìn popup hiện lên — mà thấy hơi muốn cười.

“Ông… muốn đánh nữa hả?”

Trầm đáp:

“Muốn. Vì hợp.”

Hai chữ “vì hợp” lặp lại lần nữa. Vũ đưa tay che miệng, cố kìm cảm xúc đang chạy loạn trong ngực. Cậu nhấn Đồng ý.

Có lẽ đây không chỉ là duo. Có lẽ… đây là khởi đầu của một sợi dây kết nối mà cả Vũ và Lục Trầm đều chưa ý thức hết. Nhưng họ đều biết một điều:

“Hai người này hợp nhau bất thường.”

Và đó chính là điều đáng sợ… cũng như đẹp đẽ nhất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc