Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đêm khuya, ngoài trời chỉ còn tiếng xe thỉnh thoảng chạy qua. Trong phòng stream của Trần Vũ, ánh đèn neon xanh tím phản chiếu lên gương mặt đẹp trai của cậu, nổi bật đôi mắt dài sắc bén như đang thách thức cả thế giới.
Vũ gác chân lên ghế, bật mic:
“Rồi, lên rank. Hôm nay tâm trạng vui, vô game troll nhẹ cho mọi người coi.”
Vào trận.
Đúng ba mươi giây đầu tiên, Vũ đã thấy chuyện không ổn. Người hỗ trợ đổi lane lung tung, xạ thủ thì đứng sân base nhảy nhót spam biểu cảm. Trên chat đội, top đang cãi nhau với rừng xem ai… được cầm bùa xanh.
Vũ nhíu mày:
“Tui thấy hơi sai sai rồi đó nha…”
Fan cười đau bụng.
[Fan] : Chưa đánh đã thấy mùi thua.
[Fan] : Streamer xui vãi, gặp team toàn phá.
[Fan] : Chuẩn bị chửi đi Vũ!
Vũ bật voice trong game, giọng bình thản đến mức khiến người ta sợ:
“Mấy ông thích chơi sao thì chơi, tui đi mid. Đừng làm ảnh hưởng tui.”
Nhưng chuyện không đơn giản như vậy.
Chỉ mới phút thứ ba, support đã chạy thẳng vào trụ địch “nộp mạng”. Xạ thủ ping “lag, xin lỗi”, xong lại… đứng im.
Trần Vũ đập nhẹ ngón tay lên bàn phím:
“Dễ sợ… trận rank ảo ma Canada.”
Địch thấy team cậu rối tung, tập trung camp mid. Hai thằng bên kia núp bụi chờ sẵn. Vũ bị úp sọt liên tục, chết một mạng đầy uất ức.
Chat fan nổ tung:
[Fan] : Căng rồi đó!
[Fan] : Không lẽ hôm nay Vũ tilt luôn?
[Fan] : Đồng đội như hạch vậy ai cứu nổi!
Vũ cười nhạt:
“Không sao, tui quen rồi. Kiểu gì cuối cũng gánh.”
Nhưng đúng lúc ấy, một bóng đen từ rừng lao ra.
Nhanh đến mức Vũ còn chưa kịp nhìn rõ tên nhân vật.
Một combo cực gắt.
Một pha tốc biến chính xác tuyệt đối.
Đối phương bị sốc sát thương rồi ngã xuống.
Double kill!
Thông báo hiện lên:
“Kill: Trầm (Rừng)”
Vũ nhướng mắt:
“Ai vậy? Đánh dữ vậy?”
Người rừng im lặng.
Không chat, không ping, không khoe chiến công.
Chỉ đứng cạnh Vũ nửa giây, sau đó lùi lại một cách đẹp đẽ rồi biến vào bóng tối.
Fan gào:
[Fan] : Rừng cứu chúa xuất hiện!
[Fan] : Anh rừng đẹp trai cứu tình yêu tui.
[Fan] : Trầm? Ai tên Trầm mà đánh ghê vậy??
Vũ bật chế độ nghiêm túc – thứ mà cậu rất ít dùng khi stream.
“Không phải người bình thường đâu.”
Phút thứ tám, Vũ đẩy lính mid thì bị ba địch từ hai hướng kẹp lại.
Cậu combo né nhưng vẫn dính khống chế.
“Tèo rồi…” Vũ thì thào.
Nhưng ngay lúc máu còn đỏ lét, rừng từ đâu lao vào như một cơn bão. Skill nối skill, từng nhịp di chuyển lạnh lùng như được tính toán từ trước. Anh chắn trước mặt Vũ, hứng trọn sát thương thay.
Một lần nữa—Double kill!
Vũ bật mic:
“Rừng gì mà đánh ghê dữ? Có mic không ông?”
Không trả lời.
Chỉ có một ping duy nhất: Tốt lắm.
Vũ bật cười. “Trời, lạnh lùng quá ha? Giống tuyển thủ chuyên nghiệp ghê.”
Từ phút thứ mười trở đi, trận đấu biến thành sân khấu của hai người:
Trần Vũ – mid carry
và
Người rừng không tên – Trầm.
Cứ mỗi lần Vũ sắp bị úp sọt, Trầm xuất hiện.
Cứ mỗi khi Vũ tính trade dame, Trầm lại từ phía sau sẵn sàng follow.
Ngay cả lúc Vũ đứng trong bụi tính backdoor troll cho vui, người rừng kia cũng ping cảnh báo đúng 0.5 giây trước khi địch xuất hiện.
Vũ nhìn màn hình, lần đầu tiên trong đêm nghiêm túc nói:
“Fan ơi… tui hơi sợ rồi nha. Ông này nhìn bản đồ kiểu gì vậy? Mắt có gắn map hay gì?”
Fan spam:
[Fan] : Không đúng người rồi Vũ. Ông đó là crush định mệnh.
[Fan] : Lúc nào cũng cứu ông, lạ ghê.
[Fan] : Trầm = Thần Rừng???
Nhưng mọi chuyện còn bất thường hơn.
Dù đồng đội phá game nát bét, rừng vẫn bình tĩnh farm, bình tĩnh gank, bình tĩnh kiểm soát mục tiêu. Không một pha bước thừa. Không một bước đi sai nhịp.
Mùi tuyển thủ… quá rõ ràng.
Phút 16.
Combat lớn nổ ra ở hang King.
Team Vũ thiếu người. Support tiếp tục chạy lung tung. Xạ thủ bị bắt lẻ.
Cả đội tan nát.
Vũ cắn răng:
“Thua combat này coi như xong.”
Ngay lúc ấy, Trầm ping:
Theo tôi.
Giọng Vũ bật lên đầy bất ngờ:
“Hả? Ăn King với hai mạng? Ông điên rồi?”
Nhưng Lục Trầm lao vào thật.
Di chuyển như bóng ma, mở giao tranh bằng combo hoàn hảo.
Ba địch lao vào đánh anh – nhưng đó chính là điều anh muốn.
Phòng stream bùng nổ.
[Fan] : TRỜI ƠI LẠI QUADRA!
[Fan] : Hai người này mà không yêu nhau tui tuyệt thực!
[Fan] : Tui ship cặp này từ giờ!
Vũ tựa lưng vào ghế, tim đập mạnh không hiểu vì combat hay vì… ai đó.
“Tui nợ ông rồi đó, rừng.”
Một ping trái tim xuất hiện.
Fan thét: “ÁÁÁÁÁÁ!”
Phút 20, họ đẩy thẳng mid và kết thúc trận đấu đẹp như phim.
V I C T O R Y
Vũ tháo tai nghe, khẽ thở dài nhẹ nhõm.
“Ông rừng gì đánh như cha nội vậy trời…”
Fan spam hỏi danh tính người đó.
Trần Vũ mở khung kết bạn. Một tin nhắn hiện lên:
Trầm: “Add.”
Vũ bật cười:
“Ngắn gọn dữ ha. Rồi, add.”
Cậu hỏi thử:
“Mai duo không?”
Hai giây sau:
“Mai.”
Vũ hơi lạnh sống lưng.
Người này trả lời ngắn, đánh hay, cứu cậu suốt trận, lại còn… có hơi thở kỳ lạ của kiểu người từng đứng trên sân khấu lớn.
Vũ nhìn ID '' Trầm” thêm vài giây, lòng lạ lạ.
Chỉ một trận rank nát lại khiến cậu gặp đúng người đặc biệt như vậy.
Một linh cảm rất nhỏ, nhưng rất rõ:
Đêm nay… có thứ gì đó vừa bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









