Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đội Trưởng Cấm Dục Và Streamer Độc Miệng Chương 1: Streamer Trần Vũ Đẹp Trai Độc Miệng

Cài Đặt

Chương 1: Streamer Trần Vũ Đẹp Trai Độc Miệng

Phòng stream của Trần Vũ nằm ở tầng ba căn hộ chung cư nhỏ, nhưng cách cậu bày trí lại khiến người xem cứ tưởng đây là studio chuyên nghiệp: ánh đèn LED đổi màu nhè nhẹ, tường sau treo vài bức poster game, bàn gỗ rộng để vừa hai màn hình, thêm một chiếc ghế công thái học màu đen. Tất cả đều sạch sẽ, gọn gàng — ngoại trừ chồng snack và lon nước tăng lực nhét đại vào ngăn kéo, đôi lúc lòi ra một hai cái.

Trần Vũ không phải kiểu streamer trang trí bàn cả chục triệu. Cậu chỉ quan tâm hai thứ: cấu hình máy mạnh để chơi game mượt và camera đủ rõ để… khoe mặt đẹp.

Đúng tám giờ tối, Vũ bật camera. Ánh sáng chiếu lên gương mặt cậu, làm nổi bật sống mũi thẳng và đôi mắt sâu có chút bất cần. Mái tóc đen hơi dài được buộc thấp sau gáy, vài sợi rơi xuống trán tạo cảm giác lười biếng nhưng lại đẹp kiểu… nổi bật giữa cả ngàn streamer.

Ngay khi camera bật, lượng người xem tăng từ một nghìn lên bốn nghìn chỉ trong vài giây. Con số này với nhiều người là mơ ước, nhưng với Trần Vũ thì bình thường — thậm chí cậu còn hay than “ít người quá, chắc hôm nay tui xui”.

Hôm nay cũng thế. Cậu mở miệng bằng một câu chào khiến viewer bật cười:

“Chào mấy đứa. Ai rảnh thì ngồi lại coi tui hành thiên hạ, ai không rảnh thì… vẫn nên ngồi coi.”

Chat lập tức dậy sóng.

“Anh Vũ độc miệng như mọi ngày!”

“Hôm nay có chửi ai không?”

“Chửi em đi, em thích.”

Trần Vũ liếc sang màn hình chat, hất cằm:

“Tụi bây kỳ ghê. Tui hiền lắm, không có chửi ai. Chỉ chửi những đứa ngu thôi.”

Uy tín streamer giảm còn 0%. Viewer lại càng thích.

Có thể nói, điểm hút người của Trần Vũ không chỉ là ngoại hình đẹp trai theo kiểu bất cần, mà còn là cái miệng sắc như dao cắt. Cậu chửi người ta mà người ta vẫn cười hớn hở. Cậu cà khịa từ đối thủ đến đồng đội, từ viewer đến cả nhà tài trợ, nhưng không ai giận được.

Càng độc miệng, fan càng mê.

Bởi vì phía sau cái miệng ấy… là một bộ kỹ năng hoàn hảo khiến ai bị chửi đều không thể phản bác: Trần Vũ quá giỏi.

Giỏi đến mức người ta hay nói:

“Nếu Vũ muốn, cậu ta đã vào pro từ lâu. Nhưng cậu ta lười.”

Trần Vũ click vào game. Âm thanh đăng nhập quen thuộc vang lên. Cậu chống cằm, giọng kéo dài lười nhác:

“Hôm nay đánh rank cho đỡ buồn ngủ. Lỡ gặp đám phá game thì tụi bây chuẩn bị clip để đăng TikTok.”

“Vũ ca ơi đừng ném thẳng quá tội người ta.”

Vũ bật cười nhẹ, giọng trầm ấm qua micro khiến nhiều viewer nữ lẫn nam tim rung.

“Tội gì? Tao cho tụi nó vào highlight còn vinh dự lắm.”

Cậu búng ngón tay, mở hàng chờ rank, hai chân duỗi dài dưới bàn. Ánh mắt cậu lơ đãng nhưng sắc. Một streamer bình thường có thể diễn vui vẻ cho người xem, nhưng ở Vũ, niềm vui ấy là thật — cậu thích troll, thích cà khịa, thích xem thiên hạ náo loạn vì mình.

Nhưng sau lớp lười biếng ấy, có thứ khác mà ít ai biết: Trần Vũ có một mắt quan sát rất tinh, phản xạ nhanh đến đáng sợ, và khả năng đọc bản đồ giống như hack não đối thủ.

Một số fan kỳ cựu thường nói:

“Vũ ca cứ giả ngu vậy thôi, chứ vô game là hoá quỷ.”

Màn hình hiện lên bảng xếp hạng người chơi top server. Tên của Vũ đứng ở hàng trên: “FallStar” — ngôi sao rơi. Cái tên nghe mềm mại, dịu dàng trái ngược hoàn toàn với tính cách của chủ nhân nó. Trần Vũ đặt tên này vì… đẹp. Vậy thôi.

“Ê,” cậu nói bâng quơ, “hôm nay rảnh muốn leo top 10. Tui làm biếng mà hạng cao quá cũng chán ha.”

Viewer spam icon cười lăn.

“Tự tin dữ vậy.”

“Vũ ca mà try-hard là top 1 mất.”

“Thôi tha cho thiên hạ đi.”

Đúng lúc ấy, âm thanh quen thuộc vang lên: “Tìm trận thành công.”

Trần Vũ ngồi thẳng dậy, chống khuỷu tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn màn hình. Thói quen của cậu: vào game là nghiêm túc, dù ngoài miệng không bao giờ nhận.

“Tụi bây ngồi im, coi tui dạy người ta đánh.”

Rồi cậu hất tóc đầy tự tin:

“Không phải lúc nào cũng được coi thần tượng biểu diễn đâu.”

Viewer spam:

“Ảo tưởng dễ thương quá trời!”

“Trời ơi Vũ ca tự luyến quá!”

“Mà đúng… anh biểu diễn thiệt.”

Trong giao diện chọn tướng, Vũ hover qua những con tướng mình thường chơi. Mắt cậu nheo lại, có chút hứng thú.

“Chơi tướng khó đi, đỡ chán.”

Cậu nhấn chọn một pháp sư thiên về combo nhanh. Tưởng như cậu làm cho vui, nhưng thực tế: đây là tướng khiến cậu đánh đẹp mắt nhất.

Trong lúc chờ đồng đội chọn, Vũ mở cam to hơn một chút, chống cằm, mặt nghiêm túc đến mức khán giả ngỡ đâu cậu sắp bàn chiến thuật.

“Rồi, vô trận này… tui hứa sẽ không chửi nhiều.”

Vừa dứt câu, cậu thêm:

“Trừ khi gặp đứa ngu.”

Viewer:

“Bó tay luôn!”

“Không chửi nhiều là bao nhiêu?”

“Hôm qua anh chửi 14 lần trong 1 trận…”

Vũ hừ nhẹ, không phủ nhận.

Nhưng trong lòng cậu có chút mong đợi lạ lùng.

Không biết vì sao… hôm nay cậu cảm giác trận này sẽ thú vị.

Có lẽ do cái server này dạo gần đây level hơi thấp. Cậu muốn tìm một cao thủ thật sự để chơi vui. Một đối thủ xứng đáng, hoặc một đồng đội biết đánh tử tế — chỉ cần một người như vậy thôi cũng đủ khiến cậu hứng thú.

Vậy mà mong muốn ấy lại sắp được đáp ứng theo một cách… bất ngờ hơn nhiều.

Game tải xong. Trần Vũ nhìn vào màn hình, thoáng ngạc nhiên.

Tên rừng trong đội hiển thị: “Trầm.”

Một cái tên ngắn gọn, không màu mè, không icon, nhưng lại sắc lạnh đến lạ.

Viewer lập tức spam:

“Ủaaaaa cái tên giống đội trưởng AURORA kìa!”

“Meme hay trùng tên thôi?”

“Không lẽ Trầm ca đi đánh rank giờ này???”

Trần Vũ chớp mắt, bật cười mỉa:

“Trùng tên thôi mấy đứa. Đội trưởng gì rảnh mà leo rank gặp tụi mình.”

Cậu nói vậy, nhưng ánh mắt lại dừng thêm vài giây trên cái tên ấy.

Một cảm giác kỳ lạ chạy qua sống lưng. Cậu không tin trùng hợp, nhưng cũng không tin tuyển thủ chuyên nghiệp thật lại vào một trận random như thế này.

Thôi kệ.

Đánh đã.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc