Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hôm sau, vào đúng giờ tập luyện định kỳ của đội AURORA, mọi người lục tục kéo lên phòng scrim. Cả đội đã quen với việc đội trưởng Lục Trầm luôn đến sớm nhất — lạnh lùng, nghiêm túc, đúng giờ từng giây. Nhưng hôm nay…
Anh đến trễ.
Đã vậy, khi bước vào phòng, anh nở một nụ cười nhạt. Một nụ cười mà cả đội suốt mấy năm trời chưa chắc thấy được một lần. Ba phút trễ đã là chuyện động trời, còn nụ cười này… quả thật khiến phòng scrim chìm vào im lặng năm giây. Rồi…
“Ồ?”
“Ơ, tui không hoa mắt đúng không??”
“Đội trưởng… cười???”
Kha – tuyển thủ mid backup – trợn mắt nhìn Triệu Phi, support trong đội:
Ê, mày nhìn đi! Anh Trầm cười đó, cười! Cười! Tao sắp xỉu đây nè!
Triệu Phi hít mạnh, thì thầm:
Từ từ… để tao xem coi có phải filter hay hiệu ứng ánh sáng nó méo cái mặt ổng không…
Hai đứa nhìn nhau đầy hoảng hốt. Còn bản thân Lục Trầm thì hoàn toàn không quan tâm đến sự hoang mang đó. Anh ngồi xuống ghế, mở máy, đặt tai nghe lên cổ, và… vẫn là gương mặt bình thản. Nhưng bình thản kiểu… ấm. Không phải lạnh lẽo như mọi ngày. Coach Hoài bước vào, nhìn thấy cảnh tượng ấy liền phải chớp mắt hai lần.
Hôm nay trời có mưa tuyết trên sa mạc không vậy? Đội trưởng Trầm đang cười?!
Kha lập tức giơ tay:
Coach! Em xác nhận! Anh Trầm vừa vào đã cười tủm tỉm!!! Em tưởng ổng xem clip mèo con gì đó chứ!!!
Triệu Phi thì hoài nghi:
Không thể nào… đội trưởng mà coi mèo con? Nhìn mặt thôi đã biết không phải dạng người mềm lòng…
Trong lúc cả phòng đang náo loạn tiểu tâm lý, hung thủ của việc khiến đội trưởng nở nụ cười bí ẩn…Trần Vũ đang ngồi ở nhà ăn bánh snack và xem lại highlight duo đêm qua. Và tất nhiên—Không ai biết điều đó cả.
Coach Hoài khoanh tay, đứng trước bàn Trầm như thẩm vấn:
Tại sao hôm nay đến trễ?
Trầm chỉnh lại dây chuột:
“Có việc.”
Việc gì?
“Quan trọng.”
…Cụ thể?
“Không tiện nói.”
Cả đội: “…”
Coach: “…”
Đây là lần đầu tiên họ thấy đội trưởng… né câu hỏi. Bình thường anh lạnh nhưng rành mạch, không bao giờ vòng vo. Coach Hoài bắt đầu nghi ngờ.
Tôi hỏi thật, anh… quen ai hả?
Kha phun nước:
COUGH COUGH COUGH!!!
Triệu Phi đập bàn:
Đúng rồi!! Không lẽ đội trưởng đang yêu????
Toàn đội nhìn Lục Trầm chằm chằm như thể nhìn động vật quý hiếm. Lục Trầm nhướng mắt, giọng phẳng lì nhưng vẫn mang chút cảnh cáo:
“Đừng đoán lung tung.”
Thì anh trả lời đi!
“Không.”
Không cái gì?
“Không liên quan.”
Coach tức muốn nghẹn mà không làm gì được, vì đối phương là đội trưởng kiêm carry chính. Kha thì thì thầm:
Nhưng rõ ràng anh Trầm hôm nay có gì đó… phát sáng. Nhìn vô là biết người ta đang vui vì ai đó…Triệu Phi gật đầu:
Mắt ổng sáng như vừa thắng giải quốc tế vậy. Coach cau mày:
Vậy rốt cuộc là chuyện gì làm anh vui?
Lục Trầm im lặng đúng ba giây. Rồi anh thả một câu:
“Chơi game.”
Chơi game??? Với ai??
“…Một người.”
Người nào??
“Người.”
Trời ơi cái kiểu trả lời này—
Cả đội đều ngã ngửa. Sau ba phút họp chiến thuật, cả phòng bắt đầu rì rầm như vỡ chợ.
Triệu Phi:
Tao đoán anh Trầm quen bạn gái. Kha phản đối:
Không thể!!! Người ta là đội trưởng lạnh lùng + cấm dục nha!!! Lịch sử ba năm ở AURORA không một scandal, không một lần bị chụp với ai! Style kiểu này là không yêu không cưới luôn đó!
Triệu Phi nhăn mặt:
Vậy thì là ai? Trong đội không lẽ???
Kha:
Thôi mày điên à!!! Ai đủ tuổi sống sót khi yêu đội trưởng???
Coach Hoài chen vào:
Anh nghĩ đội trưởng chỉ có thể vui vẻ như vậy khi tìm được đối thủ ngang tầm hoặc đồng đội ăn ý.
Nói đến đây, phòng scrim đồng loạt im lặng. Kha chậm rãi nói:
Team mình… ai mà ăn ý với anh Trầm được???. Triệu Phi nhíu mày:
Không ai hết á. Bộ ông tưởng đánh với tụi tui mà ổng vui à?
Cả phòng ngẫm lại:
Đúng. Đội trưởng đánh với ai cũng như đánh với máy – không cảm xúc, không hứng thú.Coach Hoài kết luận:
Vậy chỉ có thể là…Cả phòng đồng thanh:
“NGƯỜI NGOÀI!!”
Một bầu không khí bí ẩn lập tức bao trùm phòng scrim. Triệu Phi rùng mình:
Không lẽ là ai đó trong rank…?
Kha thì run run:
Trời ơi đừng nói là gặp tuyển thủ nước ngoài nha, rồi hai anh gank nhau xong kết nối tâm linh…
Cả đội tưởng tượng ra hàng tá kịch bản như trong phim. Trong khi đó, Lục Trầm ngồi gõ tin nhắn:
L.T: “Đang scrim. Khi nào rảnh duo tiếp?”
Vũ thấy tin nhắn, đỏ mặt như luộc tôm:
Vũ: “A-Ai thèm duo tiếp với anh!!”
L.T: “Ừ.”
L.T: “Tối 11 giờ.”
Vũ: “???”
L.T: “Em rảnh giờ đó.”
Vũ: Ai cho anh biết giờ rảnh của em chứ???
(Nhưng đúng thật… cậu rảnh đúng 11 giờ.)
Cậu gõ lại:
“Anh theo dõi em hả???”
Phía bên kia trả lời ngay lập tức:
“Ừ.”
Vũ suýt ném điện thoại xuống giường.
Buổi tập kết thúc, nhưng cả đội vẫn chưa bỏ được cục thắc mắc trong lòng.
Kha hạ giọng:
Nè… hay là… đội trưởng đang yêu thật??
Triệu Phi:
Yêu ai?? Mặt ổng biểu cảm như đá vậy mà yêu cái gì!!!
Coach Hoài thở dài:
Mấy đứa không hiểu đâu. Người càng lạnh thì yêu càng dữ.
Ba giây sau, Kha và Triệu Phi cùng nhau rùng mình.
Triệu Phi:
Nếu đội trưởng thật sự yêu ai đó… chắc người đó phải gan dạ lắm…
Kha:
Hoặc… đẹp.
Triệu Phi:
Hoặc… trình cao.
Kha:
Hoặc… độc miệng kiểu hợp khẩu vị của ổng.
Triệu Phi:
Hoặc… biết troll.
Hai đứa nhìn nhau. Một phút sau…
Triệu Phi: “Ê… nghe quen quen không?”
Kha: “Quen quen… giống ai đó…”
Cả hai cùng bật ngón tay:
“TRẦN VŨ!!!”
Coach Hoài hoảng:
Tụi bây đừng nói bậy! Trầm ít nói chuyện với streamer lắm!
Kha bĩu môi:
Nhưng team mình hay xem stream của Vũ, đúng không?
Triệu Phi:
Đúng. Đội trưởng còn xem nhiều nhất trong team nữa.
…
Cả phòng lại chìm trong im lặng chết chóc. Rồi tất cả cùng hít sâu:
“Không thể nghiêm túc như vậy đâu… đúng không?”
Không ai dám trả lời.
Buổi tối.
Vũ vừa tắm xong, ngồi lên giường sấy tóc thì tin nhắn bật lên:
L.T: “11 giờ.”
Vũ đánh lại:
“Biết rồi! Đừng hối!”
L.T: “Không hối. Nhắc.”
Vũ nghiến răng. Cái kiểu nói chuyện ngắn gọn nhưng dính chặt vào tim người ta như này…Đúng là tai họa mà. Cậu để điện thoại xuống giường, che mặt lại:
Mình bị gì vậy trời… mình đang crush một ông đội trưởng lạnh lùng… mà ổng cũng cứ như đang… tán mình…
Cậu lắc đầu, mặt nóng bừng. Ở trụ sở AURORA, Lục Trầm cũng đang nhìn điện thoại. Khoé môi anh cong thành một nụ cười rất nhẹ — đủ để khiến cả đội lại náo loạn nếu nhìn thấy.
Anh gõ một tin cuối:
“Đừng ngủ quên.”
Phản hồi tới ngay:
“Em ngủ đúng giờ lắm! Đồ khó ưa!!”
Lục Trầm nhìn chữ “đồ khó ưa”, khóe môi lại nhếch lên.
“Đáng yêu.”
Không lẽ là… streamer Trần Vũ…
Không lẽ… họ đang lén liên lạc…
Họ không biết…
Không phải “không lẽ”.
Mà là “đúng rồi đó”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









