Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đúng 11 giờ đêm, Vũ bật máy. Không chậm một phút.Tim đập nhanh đến nỗi cậu phải ngồi im 30 giây để trấn tĩnh. Không hiểu sao… mình hồi hộp quá trời. Cậu mở game, hơi thở hơi run. Danh sách bạn sáng lên: L.T – Online.
Ngay lập tức, lời mời tổ đội xuất hiện.
Rất nhanh, nhanh đến mức Vũ bật cười khẽ:
Ủa ông này trực chờ mình luôn hả…
Cậu bấm chấp nhận, khung đội hiện ra, Lục Trầm vẫn im lặng như mọi khi. Nhưng chỉ cần nhìn avatar sáng đèn bên cạnh tên L.T, Vũ đã cảm giác căn phòng đỡ lạnh đi mấy độ.
Ngay khi vào sảnh chọn tướng, Lục Trầm đánh tin nhắn đầu tiên:
L.T: “Hôm nay đánh mid – rừng như hôm trước.”
Vũ cười, ngả lưng:
Vũ: “Anh ra lệnh ghê ta. Em đâu phải tuyển thủ của đội anh.”
L.T: “Ừ. Nhưng hợp.”
Hai chữ đơn giản nhưng lại khiến Vũ đỏ mặt, cậu vờ mạnh miệng:
Vũ: “Hợp thì hợp… anh cũng đâu có giỏi bằng em.”
L.T: “Ờ.”
L.T: “Lát nữa xem ai gánh ai.”
Vũ cứng họng, Lục Trầm càng ngày càng biết cách khiêu khích.
Vũ chọn tướng mid – Liliana.
Lục Trầm chọn Nakroth.
Khi loading bắt đầu chạy, tim Vũ bất giác đập nhanh hơn. Cả hai không hề hẹn trước, nhưng cảm giác này…Giống như hai người đã quen nhau rất lâu.
Vừa vào trận chưa đầy một phút, Lục Trầm đã ping nhẹ:
“Điểm giao tranh đầu – Anh tới.”
Vũ đang clear lính, nghe thế liền bật lùi, chuẩn bị combo. Chưa kịp đếm đến ba, một bóng xanh vụt qua bụi:
Nakroth của Lục Trầm lao thẳng vào mid đối phương đang định cấu rỉa, lướt hai nhịp chuẩn xác như kịch bản viết sẵn. Vũ lập tức tung chiêu trói → lướt → nổ combo. Đối phương bay màu.
Chat all lập tức nổi đầy:
“Trời ơi duo ở rank mà đánh như vào chung kết vậy???”
“Tưởng scrim nội bộ???”
“Cặp mid – rừng này sợ thật sự.”
Vũ đọc mà phì cười, nhưng trong lòng vẫn nóng ran:
Mình với anh ấy… hợp thiệt hả trời…
Trong game, Lục Trầm không nói gì, chỉ ping nhẹ:
“Lên tiếp.”
Cứ thế, chỉ 5 phút, họ đã snowball cả bản đồ. Vũ đang định về nhà thì Trầm bỗng nhắn:
L.T: “Đứng yên.”
Vũ đứng yên như ngốc. Nakroth của Trầm từ rừng bước ra, dùng thân chắn đúng đường đạn xạ thủ đối phương vừa bắn vào Vũ. Một cách… quá tự nhiên, như thói quen. Như điều anh vẫn luôn làm.
Vũ ngồi trước màn hình, tim rơi mất nửa nhịp.
Cái này… không giống gank nữa… giống bảo vệ thì đúng hơn…
Vũ: “Ông làm vậy chi? Tôi tự về được.”
Ba giây sau, đáp án đến:
L.T: “Không muốn để ông mất máu.”
GAME OVER.
Vũ phải tắt mic, che mặt lại vì mặt nóng tới mức muốn nổ tung.
Cậu đánh liều gõ:
Vũ: “Anh có thấy anh hơi kì không??”
L.T: “Không.”
L.T: “Tôi quen kiểu này.”
Vũ muốn hét ra:
Quen kiểu này??? Anh quen bảo vệ mid như người yêu vậy đó hả?!
Nhưng người trong cuộc – Lục Trầm – vẫn giữ tone lạnh như thường.
Trận đấu kết thúc ở phút 11.
MVP: Vũ.
SG: Lục Trầm.
Lục Trầm bấm tiếp tục ngay lập tức.
L.T: “Một trận nữa.”
Vũ nhún vai:
Vũ: “Sợ thua hả?”
L.T: “Không.”
“Muốn chơi với em thêm.”
Vũ suýt té khỏi ghế, cậu gõ chữ run tay:
Vũ: “Anh nói cái kiểu… người ta hiểu lầm đó nha.”
L.T: “Ừ.”
L.T: “Không sao.”
Không sao???
Không sao là sao???
Vũ trở nên bối rối đến mức quên cả chọn phép bổ trợ. Vào game, hai người lại snowball như thường. Lối di chuyển của họ dính nhau như nam châm – chỉ cần Vũ bước vào bụi, Trầm đã có mặt sau 1–2 giây. Còn khi Trầm băng trụ, Vũ luôn cast skill cực nhanh, chính xác đến mức khán giả xem phát lại chắc sẽ tưởng đây là cặp tuyển thủ luyện với nhau cả năm trời.
Đến phút thứ 10, khi họ vừa bắt được mid địch, Vũ lỡ miệng:
Nè… anh đánh như đọc được ý tôi vậy đó.
Trầm đáp ngay:
“Ừ. Đọc được.”
Vũ: — ???
Trầm nói tiếp, vẫn đều đều:
“Anh nghĩ gì, em nhìn là biết.”
Vũ gần như cắn trúng lưỡi. Đọc được tâm ý?? Cái này còn nguy hiểm hơn tán thẳng mặt nữa đó!!. Trận đấu kết thúc nhanh chóng. Cả hai thắng liền hai game.
Khi trở về sảnh, Lục Trầm gửi lời mời tổ đội lần nữa, nhưng lần này không vào trận.
Anh nhắn:
“Vũ.”
Vũ: “Gì?”
“Hôm nay… vui.”
Vũ gục đầu lên bàn. Khổ tôi quá mà…
Cậu đánh lại:
“Ừ… vui thiệt.”
Trầm gửi một icon hiếm thấy:
Một cái gật đầu.
Rồi anh nhắn thêm:
“Ngày mai anh bận sáng.”
“Chiều duo tiếp được không?”
Vũ nghẹn họng:
“Anh… anh không bận hả?? Đội trưởng mà chơi nhiều vậy được hả???”
L.T: “Được.”
“Với em thì được.”
Vũ đập bàn: Trời ơiiiiii!!!
Nhưng khi gõ lại, cậu chỉ dám gửi:
“Tùy anh.”
Và nghĩ đã xong, nhưng không. Tin nhắn cuối cùng của Trầm khiến Vũ đứng hình gần 15 giây:
“Ngủ ngoan.”
Không phải “ngủ ngon”.
Mà là “ngủ ngoan.”
Một cách nói… cực kỳ dịu dàng.
Cực kỳ thân mật.
Cực kỳ… nguy hiểm.
Vũ ném điện thoại lên giường, lấy gối úp mặt.
Cấm dục cái gì!!! Lạnh lùng cái gì!!!
Anh đang tán tôi rõ ràng luôn rồi đó Lục Trầm ơi!!!
Tuy vậy, trái tim cậu…lại thấy ấm một cách kỳ lạ. Bởi vì… cậu không ghét chút nào. Thậm chí còn… chờ tin nhắn đó. Vũ cuộn mình lại, mặt nóng đến mức muốn nổ:
Thôi xong rồi. Mình dính chai keo này luôn rồi…Cậu chìm vào giấc ngủ với nụ cười không tài nào giấu được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









