<!---->Tiền Thế Tân nhìn Tịnh Duyên sư thái, không dám lộn xộn, chỉ hoảng hốt vội nói: “Sư thái, ta vẫn giữ đúng lời hứa, tuyệt không có ý định làm hại bà.”
“Ngươi nên đem người tới, nhân lúc ta bị thương mà lấy tính mạng của ta, như thế là có thể diệt trừ hậu hoạn.” Tịnh Duyên sư thái lạnh lùng nói.
Tiền Thế Tân cười khổ: “Sư thái nói đùa rồi. Nếu đem người tới, chỉ sợ một bước sư thái cũng sẽ không bước vào đây, đợi về dưỡng thương tốt, ta không phòng bị nữa, sẽ lại đến tìm ta tính sổ.”
“Đúng là định như vậy.” Tịnh Duyên nhìn thuốc trị thương trên bàn, cười lạnh nói: “Vậy giờ ngươi đang bày trò gì đây? Hạ độc trong thuốc ư?”
“Ta là người tiếc mạng.” Tiền Thế Tân dè dặt nhìn sắc mặt lúc xanh lúc trắng cùng váy ngắn màu đen trên người Tịnh Duyên, bà ta đã xử lý qua chỗ đau, chí ít là không nhìn ra vết máu, Tiền Thế Tân thầm nghĩ rốt cuộc bà ta bị thương nặng đến đâu đây. Giấu trong tay áo là một thanh chủy thủ, hắn nói: “Nếu đã hẹn với sư thái thì nhất định không dám bỏ. Chúng ta giúp đỡ lẫn nhau, mỗi người đều dược như nguyện, không phải đã giao ước thế rồi sao?”
Tịnh Duyên nhìn hắn chăm chú, rồi đột nhiên vỗ lên bàn cái “rầm”, từ cổ tay, có một vệt máu chảy xuống ống tay áo, bà ta gằn từng chữ hung ác nói, “Nếu ngươi thức thời, thì đúng là đã giao hẹn như vậy.”
Cổ Tiền Thế Tân đau xót, biết mình bị rạch thương rồi. Hắn không dám cúi đầu nhìn vết máu trên tay Tịnh Duyên, sợ Tịnh Duyên nghi ngờ, chỉ dám nhìn vào mắt bà ta. Trong ánh mắt ấy chẳng hề có chút nhiệt độ, không nhìn ra được cảm xúc, chỉ có ác khí lạnh như băng. Mồ hôi lạnh thấm ướt Tiền Thế Tân, hắn nói: “Đúng là ta đã nghĩ hết mọi cách để tra án giúp sư thái, Lỗ đại nhân muốn bắt sư thái, ta cũng đã báo hiệu cho sư thái. Vì sư thái, ta cũng đề nghị không nên kinh động đến quân đội. Sau đó bên quân đội chạy đến, là vì bọn họ nghe thấy phong thanh nên tự chủ trương. Sư thái hãy minh xét.”
Tịnh Duyên sư thái lạnh lùng nói: “Nếu ngươi đã không cản được Lỗ đại nhân gì đó lùng bắt ta, lại còn không chặn được quân đội đuổi giết ta. Giữ lại mạng ngươi thì có ích thì?”
Tiền Thế Tân vội sửa lời: “Nào dám để sư thái đại giá chứ, sư thái chỉ cần trốn kỹ, đừng để quan phủ phát hiện, đừng sát hại trong thành Trung Lan là được rồi. Nay chuyện quá phức tạp, vì đại cuộc, vì có cơ hội tìm ra chân tướng cái chết của con gái sư thái, nhiều một chuyện chẳng bằng chúng ta bớt một chuyện, sư thái nghĩ thế nào?”
Tịnh Duyên sư thái không mở miệng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

