<!---->Tiếng la hét, tiếng kêu thảm thiết, tiếng binh khí đụng nhau gây nên ồn ào ngoài cửa sổ, Tiền Thế Tân nằm sấp xuống không dám động, lại thấy Lỗ Thăng đứng lên nhìn ra ngoài cửa sổ. Tiền Thế Tân không thể để lộ nét hèn yếu trước mặt Lỗ Thăng, đành phải nhắm mắt đứng lên theo.
Bóng người ngoài cửa sổ thoắt ẩn thoắt hiện, một đám đông hô hào, không rõ tình hình thế nào rồi. Chợt nghe thấy có người hét to: “Chặn bà ta lại, đừng để bà ta chạy.”
Thế là đám người ngoài cửa sổ chạy về một phía, chỉ còn dư lại một hàng người.
Lúc này Tiền Thế Tân mới trông thấy, trên con phố máu chảy thành sông. Rất nhiều người ngã trong vũng máu, ôm chỗ đau giãy gụa rên rỉ gào khóc, còn có người đã không còn nhúc nhích, không rõ sinh tử. Dạ dày Tiền Thế Tân sôi trào, toàn thân phát lạnh. Lần thảm thiết nhất hắn biết chính là lần huyết tẩy nha môn đấy, nhưng hắn nấp trong phòng, không nhìn rõ tình hình. Chỉ nghe người ngoài nhắc tới, rồi hắn phụ họa cảm khái theo.
Hôm nay chính mắt trông thấy cảnh tượng như vậy, hắn liền rõ ràng hôm đó trong nha môn là như thế nào. Lại nhớ tới khoảnh khắc đầu Lục Ba bị vất xuống trước mặt, hắn lập tức rùng mình, liệu có phải vừa nãy suýt chút nữa, kẻ gãy tay gãy chân hay bị chém đứt đầu là hắn không?
Tiền Thế Tân nhíu mày, đang định nắm bắt suy nghĩ này thì chợt thấy mấy con ngựa chạy tới, người đi đầu quát lớn, rút kiếm nhảy lên, xông thẳng về phía Tịnh Duyên.
“Tưởng Tùng!” Tiền Thế Tân hô.
Lỗ Thăng gật đầu, không nhiều lời, nghiêm túc nhìn Tưởng Tùng và Tịnh Duyên giao thủ.
Tưởng Tùng cũng không phải là đối thủ của Tịnh Duyên, dễ nhận thấy rất nhanh. Nhưng Tưởng Tùng không phải có một. Hắn vừa đánh vừa quát, đám binh sĩ dưới tay hắn nhanh chóng xếp xong trận thế, thay phiên tấn công Tịnh Duyên.
Binh tướng của Lỗ Thăng và đám nha sai đều lui sang một bên, quá nhiều người, càng đánh càng loạn. Tiêu Minh nghe thấy tiếng chiêng thì cũng dẫn người chạy đến, thấy tình hình bèn cho người tấn công. Luyện binh mỗi ngày, tự nhiên ăn ý với nhau, các binh sĩ đội này tiếp đội kia, trường thương đánh xa, đại đao đánh gần, thiếu chỗ nào lập tức bù vào chỗ nấy, hơn nữa có Tưởng Tùng, Tiêu Minh cùng mấy binh tướng võ nghệ cao cường bao vây, trong phút chốc Tịnh Duyên lại không thoát thân được, trên người đã có mấy vết sẹo.
Tim Tiền Thế Tân đập như trống chầu, rất là mong đợi. Hắn nghe Lỗ Thăng ở bên cạnh hỏi: “Ngươi nói xem, rốt cuộc là đồ tể chết hay Tưởng Tùng chết?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)