“Nay bệ hạ đã biết, vậy xin hãy làm theo lời thần nói. Nhất định bệ hạ cũng phải kiên nhẫn, đợi Huy vương xuất chiêu, lộ chân tướng, thì trên dưới triều đình mới có thể phối hợp chặt chẽ phản kích được.”
Đức Chiêu đế ngẫm nghĩ, mấy năm nay thế lực của Huy vương rất mạnh, đúng là trong triều có không ít phe cánh của ông ta. Cũng khó trách ai ai cũng phụ họa đề nghị ngự giá thân chinh. Đức Chiêu đế nói: “Lư Chính này không thể chế được, hắn ta là nhân chứng quan trọng. Hắn có thể làm chứng Huy vương. Vũ Đào kia, còn cả mật thám được huấn luyện, tất cả đều phải dựa vào hắn xác nhận. Long tướng quân giao hắn lại cho trẫm đi. Huy vương có thể cho hắn thứ gì thì trẫm cũng có thể cho y hệt vậy, thậm chí còn nhiều hơn. Hắn một lòng muốn sống, trẫm có thể cứu hắn ra, hắn sẽ nghe theo trẫm.”
Long Đại nói: “Không phải là không được, nhưng giờ không thể tiết lộ tin bệ hạ còn sống được. Huy vương có mò được thi thể kia thì sẽ phát hiện không phải là bệ hạ, nhưng ngày nào còn chưa có tin về hành tung của bệ hạ, đại quân Nam Tần ở tiền tuyến cũng không đến tiếp ứng cho bệ hạ, bặt âm tin tức như thế, ông ta vẫn sẽ đoán rằng bệ hạ không thể nào ngăn cản kế hoạch lớn của ông ta, đến khi đấy ông ta mới có thể thi triển bước kế tiếp được.”
“Ông ta thi triển rồi, Long tướng quân cũng mới có thể xác định được bước kế tiếp của ông ta, tiến đến bắt gian tế của Đại Tiêu, phải thế không?”
“Hai nước chúng ta hợp tác, diệt trừ dã tâm lang sói, phần tử thoái hóa ác độc thì mới có hòa bình được.” Long Đại nói, “Bệ hạ, từ hơn mười năm trước là đã hòa binh mang lại phồn vinh hưng thịnh rồi, hai nước bình yên để bách tính an cư lạc nghiệp, chẳng lẽ đây không phải là điều bệ hạ mong muốn?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


