<!---->Mông Giai Nguyệt bàn bạc xong với Cổ Văn Đạt và Lục đại nương, rồi đi tìm Tiền Thế Tân.
Tiền Thế Tân và Tưởng Tùng cũng đang định đi, hai người họ đã thảo luận xong xuôi phân công bố trí canh phòng ở phủ thái thú thế nào rồi. Chu quản sự lặng lẽ chuyển lời với Tiền Thế Tân, nói phu nhân xin đại nhân dừng bước. Lần này Tiền Thế Tân không từ chối nữa, đợi Tưởng Tùng rời đi, hắn quay lại phủ thái thú.
Mông Giai Nguyệt đã chuẩn bị tâm lý trước, vừa thấy Tiền Thế Tân, còn chưa nói gì thì lệ tuôn trào, rất khớp với vẻ thất thố trước đó.
“Đại nhân, vừa rồi có Tưởng tướng quân ở đấy nên có mấy lời ta khó nói ra. Nhưng đại nhân bận rộn, sợ trì hoãn nữa, ngày sau càng không có cơ hội nói.” Mông Giai Nguyệt lau nước mắt nói.
Tiền Thế Tân khách khí một hồi, để Mông Giai Nguyệt có gì thì cứ nói thẳng, nếu có thể giúp thì nhất định hắn sẽ không từ chối.
Mông Giai Nguyệt bèn nói, bà phải thỉnh tội với Tiền Thế Tân, lúc nãy Tiền Thế Tân có hỏi một câu, bà đã nói dối. Hôm ấy trong nha môn xảy ra đại loạn, bà cũng không biết rốt cuộc là có chuyện gì, chỉ nghe nói có hỗn chiến, Phương Nguyên lại không nói rõ, chỉ nói đại nhân nhà bà bị vu oan truy sát, trong phủ rối ren cả lên. Mông Giai Nguyệt bảo phản ứng đầu tiên khi ấy của bà chính là bảo vệ con trai, nên mới cấp tốc phái người hộ tống con trai ra ngoài, đợi sau này khi chuyện đã rõ thì mới đón con về. Vì sợ người khác nói Diêu Côn mưu tính trước thật, lại còn đưa con trai ra ngoài, nên Mông Giai Nguyệt không dám thừa nhận chuyện này với người ngoài. Có điều bà chẳng hề ngờ rằng, dọc đường hộ tống con trai xuất thành, xe ngựa kia lại gặp cướp.
Tiền Thế Tân rũ mày, rồi lại ngước đôi mắt đầy vẻ gần gũi lên, giọng hòa ái: “Phu nhân đừng nói thế, chẳng qua ta chỉ nhận lệnh lúc ngài ấy đang lâm nguy, tạm giữ chức thái thú, sau này quận Bình Nam có thế nào, cũng phải xem ý của triều đình. Ta chỉ muốn giải quyết xong chuyện trước mắt, làm việc vì trăm họ, giải sầu vì hoàng thương, thế là được rồi. Diêu đại nhân là người tốt tự có thiên tướng, phu nhân đừng lo lắng quá.”
Mông Giai Nguyệt gật đầu, lau sạch nước mắt rồi nói: “Chuyện của đại nhân nhà ta, sợ là phải chờ xem kết quả phía Long tướng quân thế nào nữa đã. Nhưng chuyện con ta mất tích lại vô cùng cấp bách, phải kính nhờ Tiền đại nhân tra rõ.”
Tiền Thế Tân nói đúng là hai ngày trước quá loạn, không kịp đến để nghe Mông Giai Nguyệt nhắc chuyện, thật đúng là hắn đã chậm trễ. Nếu chuyện đã liên quan đến cháu hắn, dĩ nhiên hắn sẽ dốc toàn lực phá án, tin rằng nhất định sẽ tìm ra.
Mông Giai Nguyệt hỏi: “Tiền đại nhân có nắm chắc không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)