<!---->Mấy ngày qua Mông Giai Nguyệt ăn không ngon miệng, ngủ không yên giấc. Bà nghĩ hết mọi biện pháp, nhưng đều không thể thám thính được tin tức về Diêu Côn. Ông ấy sống hay chết, bây giờ đang ở đâu, bà cũng không biết. Mà điều càng khiến bà bận tâm hơn việc Diêu Côn mất tích, ất chính là mấy ngày trước Tiền Thế Tân đã phái người đến phủ thái thú tìm Chu Vinh, dẫn hắn đến nha môn nhận thi thể, nói là ở phố Tây Hòe phát hiện một chiếc xe ngựa trống cùng mấy thi thể nam tử. Sau khi hắn ta tra hỏi, biết được mấy nam tử đó là hộ vệ trong phủ thái thú. Bèn để Chu Vinh đi xác nhận luôn.
Lúc quay về, sắc mặt Chu Vinh rất nặng nề, Mông Giai Nguyệt như bị ngũ lôi oanh đỉnh, lúc này mới hay, thì ra tất cả những người hộ tống Diêu Văn Hải ngày hôm đó đã bỏ mạng.
“Bọn họ hỏi nô tài vì sao những người này lại ra khỏi phủ, làm chuyện gì, nô tài chỉ nói không biết, không phải là chuyện do nô tài sắp xếp, cần phải về phủ hỏi phu nhân đã.” Chu Vinh nói.
Mông Giai Nguyệt không nói nổi nên câu, khiếp hồn khiếp vía chụp lấy tay Chu Vinh.
Chu Vinh biết bà lo ngại điều gì, bèn nói: “Không thấy thi thể của công tử đâu, cũng không có tin gì khác. Nô tài đã hỏi rồi, chỗ nha môn chỉ nói là xe ngựa trống. Ngoài những thi thể của mấy người đó ra thì không còn gì khác nữa.”
Mông Giai Nguyệt ngã ngồi xuống ghế, lẩm bẩm: “Là Tiền Thế Tân ư? Hắn bắt con ta đi rồi sao?”
Chu Vinh nói: “Lúc trước khi đại nhân tra án, nô tài luôn ở cạnh phục vụ bút mực, cũng hiểu được vài cách thức. Nô tài thấy những thi thể này đều có vết thương chồng chất, không phải chết vì một đao. Hay nói cách khác, hẳn phải giao chiến một lúc. Như thế, ắt sẽ để lại manh mối, dù không có ai thấy, nhưng nếu đã đả thương thì sẽ có dấu vết, binh khí, số người, cưỡi ngựa, lái xe, dùng kiệu vân vân. Nhưng nô tài đã hỏi kỹ vụ án, nha lại đều nói không biết, nô tài muốn xem án lục thì bọn họ lại không cho. Nô tài muốn gặp Tiền đại nhân một lần, nhưng lại nói Tiền đại nhân rất bận không có thì giờ. Nô tài đi tìm quận thừa đại nhân tính hỏi thăm, nhưng tất cả đều thoái thác bảo không biết gì.”
Mông Giai Nguyệt đỏ mắt cắn răng: “Nay đại nhân không có ở đây, xưa chẳng bằng giờ, vào thời khắc quan trọng này, người Tiền Thế Tân dám dùng thì ắt hẳn đều là kẻ biết nghe lời.”
Mông Giai Nguyệt im lặng một hồi, sau đó dặn dò Chu Vinh: “Để vệ binh bên ngoài chuyển lời đến Tiền đại nhân, cứ bảo ta muốn gặp hắn.”
Bà cho hắn ta cơ hội nói điều kiện. Chỉ cần con trai bà bình an, phu quân bà bình an, thì là gì cũng được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)