<!---->Sống lưng Tiền Thế Tân lạnh run, cứng đờ người chôn chân tại chỗ.
Tịnh Duyên sư thái nói: “Ngươi ngồi đi, ta có lời muốn nói.”
Tiền Thế Tân không dám không ngồi. Ngồi trước mặt Tịnh Duyên sư thái chính là ngồi đối diện với đầu lâu của Lục Ba. Tiền Thế Tân không dám nói nhiều câu nào, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Tịnh Duyên sư thái nhìn Tiền Thế Tân, mặt không chút cảm xúc, nói: “Hắn khá cơ trí đấy, ta phải theo dõi hắn hai ngày mới bắt được.”
Tiền Thế Tân thấy khen Lục Ba như thế chẳng vui tí nào. Tính toàn ngày giờ, hẳn khi Lục Ba ra khỏi thành hỏi dò Lư Chính tình hình đuổi bắt An Nhược Thần thì bị Tịnh Duyên sư thái chặn lại. Bà ta không để Lục Ba về thành, lại còn giết sạch đám thuộc hạ kia của hắn?
“Đúng là rất mấy thời gian. Chúng nhiều người, lại ẩn nấp chạy trốn trong núi, không dễ gì tìm được.” Tịnh Duyên sư thái lạnh lùng nói, cứ như việc hai ngày truy kích không ngủ không nghỉ không ăn không uống chẳng là gì cả, “Ta cho ngươi biết những việc này, là muốn để ngươi biết, nếu ta muốn giết ai thì nhất định có thể giết chết, trừ khi ta chết.”
Tiền Thế Tân không lên tiếng, hắn đoán lần này Tịnh Duyên sư thái đến không phải là để giết mình, nếu không đã không phí thời gian nói mấy lời này với hắn rồi.
Tiền Thế Tân nói: “Cha ta đang ở trong ngục, dĩ nhiên sẽ không làm được gì rồi. Tìm An tứ cô nương cũng là vì để cho người nhà cô bé một câu trả lời, muốn để cả nhà bọn họ được đoàn tụ.”
“Cấm giải thích cấm cãi, ta không có kiên nhẫn. Ngươi chỉ việc đồng ý được hoặc không được.”
“Được.” Tiền Thế Tân vội đáp.
“Thứ hai, nói cho ta biết mẹ An Nhược Phương chết thế nào.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)