<!---->Long Đại dẫn đầu đội kỵ binh, đưa An Nhược Thần, Diêu Côn, Lư Chính và những quân lính nha sai bị bắt làm tù binh kia giải về.
Diêu Côn được phân cho một con ngựa. Ông ta đã được cứu, khi thả lỏng tinh thần thì mệt mỏi cũng bao trùm lấy toàn thân, nhiều lần ngủ gật gục đầu lên xuống, suýt nữa đã ngã khỏi ngựa. Định đề nghị với Long tướng quân là không bằng chúng ta thúc ngựa mau chạy về đi, nhưng cũng nhìn thấy Long Đại đi đằng trước, hắn dùng áo choàng bọc lấy An Nhược Thần, ôm vững vào trong lòng. Không nói gì cũng không làm gì lớn, chỉ cưỡi ngựa chậm rãi đi.
Diêu Côn cũng không mở miệng, rõ ràng là An Nhược Thần đang ngủ, Long Đại không muốn ảnh hưởng đến nàng. Diêu Côn xốc lại tinh thần, an ủi mình còn có thể thấy mệt thấy đau, chứng tỏ còn sống. Còn sống là tốt rồi. Ông ta còn sống, người nhà của ông ta cũng phải bình an. Diêu Côn nhớ đến nụ cười của Mông Giai Nguyệt, nhớ đến vẻ mặt của con trai lúc nghịch ngợm càn quấy mà phấn khởi lên.
Lúc tỉnh dậy, An Nhược Thần phát hiện mình đang ngủ trong một gian trướng. Giường rất cứng, nhưng đó không phải là nguyên nhân khiến nàng mỏi eo đau lưng nhức người, đã bao lâu rồi không được ngủ một giấc thật ngon? Mấy đợt chạy trốn bôn tẩu đó, hệt như một giấc mộng. An Nhược Thần lắc đầu hoàn hồn, nàng ngồi dậy, lúc này mới phát hiện trên tay trái mình được buộc cố định vào thanh nẹp.
Sờ lên mặt, hình như đã được tắm rửa qua, tóc xõa dài, hẳn đã được chải đầu. An Nhược Thần học theo Long Đại nhướn mày, hẳn nàng ngủ như chết nên mới không biết tẹo gì như vậy. Nàng đứng lên nhìn xung quanh một vòng. Trướng rất lớn, các vật dụng để dùng trong phòng đều có đủ. An Nhược Thần lần ra sau bình phong, tìm được thứ nàng muốn tìm, tháo thanh nẹp vướng víu ra, sửa sang lại thật tốt. Đi ra ngoài thì thấy trên bàn có tờ giấy, là để lại cho nàng. Bên trên là chữ viết có lực của Long Đại.
Long Đại nói mình cần phải ra trận gặp đại tướng quân địch, sau đó sẽ về, bảo nàng ăn hết cháo nóng trên bếp với bánh bao đi, nếu chán thì đọc sách, mệt thì ngủ tiếp.
An Nhược Thần thở dài, lại rất muốn cười. Thở dài là vì cần phải đánh giặc, nàng thật sự rất ghét chiến tranh. Buồn cười là vì giọng điệu này cứ như nói đi ra ngoài săn bắt một lát sẽ quay về. An Nhược Thần thấy bếp nhỏ cạnh giá đỡ cửa, đặt bên trên là nồi đồ ăn được chưng nóng, có bánh bao, cháo và vài món đồ khác, An Nhược Thần cảm thấy đói, một hơi càn quét sạch, ăn xong vẫn còn thèm, nhưng nàng lại ngại, nãy giờ nàng ăn quá nhiều rồi, hẳn phải đủ suất cho ba người.
Không được, phải nhịn nào, không thể để binh sĩ thuộc hạ của tướng quân cho rằng tướng quân phu nhân tương lai là thùng cơm được.
An Nhược Thần từ từ dọn dẹp chén dĩa, cố ý làm rất chậm, cuối cùng đã đè được cơn thèm ăn xuống.
Sau đó tướng quân vẫn chưa về, An Nhược Thần nhìn lên bàn, đúng là có sách thật. Là “Long tướng quân liệt truyện” và “Long tướng quân tân truyện”. Đúng là phiền mà, cái này thì có gì mà đọc chứ. An Nhược Thần bật cười.
Tinh thần tốt lên, không muốn ngủ tiếp, nhưng tướng quân không dặn là có thể ra ngoài, thế là ngay đến rèm trướng An Nhược Thần cũng chẳng vén lên. Nàng dứt khoát mài mực, trải giấy ra, bắt đầu viết lại từng chuyện từng chuyện gần đây. Được gặp lại dĩ nhiên phải vui rồi, nhưng nàng cũng không quên tình thế hiểm trở.
Thái thú đại nhân bị vu oan ám sát tuần tra sứ, tướng quân lại thu nhận giúp đỡ, phải làm sáng tỏ thế nào đây? Chủ bạc Giang Hồng Thanh đã chết, còn ai có thể làm nhân chứng? Còn về phần vì sao Tiền Thế Tân ngăn tin chiến sự của lính liên lạc, An Nhược Thần cũng có thể đoán ra được lời giải thích của hắn. Hắn chỉ cần nói lúc ấy đang bận bàn bạc, vốn muốn để sau khi bàn xong thì sẽ bẩm báo với các vị đại nhân, không ngờ chủ bạc lại động thủ với Bạch đại nhân.
Giờ Lục đại nương thế nào rồi? Nếu bà ấy bình an thoát thân, ắt sẽ nấp trong thành Trung Lan, nhất định Triệu Giai Hoa sẽ giúp bà ấy. Nhưng nếu nàng muốn tra ra đầu mối, chỉ sợ không dễ. Bây giờ An Nhược Thần chỉ hy vọng Lục đại nương có thể bình an.
Tịnh Duyên sư thái là sát thủ, những vụ án giết người lần trước đều do một tay bà ta làm. Hẳn là bà ta sẽ đưa tứ muội đến chỗ Tiết Tự Nhiên, An Nhược Thần hy vọng như vậy. Nếu đã đưa rồi, vậy sau đó Tịnh Duyên sư thái sẽ đi đâu? Làm gì? Tứ muội nói với nàng Tịnh Duyên sư thái bảo còn một chuyện chưa làm xong, phải đi chấm dứt.
Nhưng bọn họ cần Tịnh Duyên sư thái. Bà ta thừa nhận chuyện mình đã làm, bà ta có thể trở thành nhân chứng. Chí ít là, bà ta có thể chứng minh Lý trưởng sử vô tội, và Lý trưởng sử là một người trong sạch. Bà ta có thể chứng minh Hoắc tiên sinh bị mật thám giết chết chứ không phải tự sát. Nhất định sư thái còn biết nhiều chuyện hơn nữa, gây ra nhiều án như thế, sao có thể không biết gì được. Chẳng qua Tịnh Duyên sư thái chịu đồng ý thừa nhận trước mặt mình, là vì mình không thể gây khó dễ cho bà ta, nhưng nếu đổi thành tướng quân, đổi thành Lương đại nhân, liệu thái độ của bà ta có còn như vậy không? Hơn nữa, có thể đi đâu để tìm bà ta đây?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



