<!---->Ngày cưới của Long Đại và An Nhược Thần được định ngay trong đêm hôm ấy. Thần tốc như thế, làm An Nhược Thần giật mình.
Rõ ràng đồ cưới đều được chuẩn bị gấp rút, từ chất vải mà đoán ra, hình thêu cũng đơn giản, không có mũ tân nương, chỉ có xiêm y cùng khăn voan màu đỏ trùm đầu mà thôi. Nhưng An Nhược Thần lại coi đó như bảo bối, cẩn thận sờ, rồi ngẩng đầu lên, cười ngốc nghếch: “Lúc trước, em luôn mơ sau này sẽ gả cho phu quân thế nào.” Là người bình thường, trung thực hiền lành, bọn họ sẽ hòa thuận bình an sống hết cả đời. Những món đồ cưới trong tưởng tượng khi ấy, cũng không khác gì bây giờ là bao. Không hoa lệ, không giàu sang, nhưng lại đậm tình.
“Từng mơ qua sao? Là kiểu thế nào?” Long Đại hỏi.
An Nhược Thần chớp mắt, không thể nói chuyện này với hắn được. Đang định nói lảng sang chuyện khác thì Long Đại lại nói: “Do dự gì đấy, cứ miêu tả lại một lần theo hình dáng của ta không phải là xong à?”
An Nhược Thần phá lên cười.
Long Đại nghiêm mặt: “Có cơ hội nịnh phu quân tốt thế mà nàng không nắm chắc, vậy sao có thể trông cậy vào nàng làm thành đại sự gì được!”
Thiếu chút nữa An Nhược Thần cười ngã vật ra, Long Đại đỡ nàng, thuận tay kéo nàng vào lòng, “Ta nói không đúng ư? Không đúng chỗ nào?”
“Đúng, tướng quân nói đúng! Tướng quân nói gì cũng đúng hết!” Nhìn xem, nàng biết nắm bắt cơ hội nịnh nọt rồi này. An Nhược Thần nghĩ đến đây liền bật cười. Chỉ trong vòng ít ngày ngắn ngủi gặp tướng quân, nàng còn cười nhiều hơn cả lúc một mình ở thành Trung Lan hơn một tháng.
“Tướng quân.” An Nhược Thần nhớ đến thành Trung Lan, lập tức thôi cười: “Thành thân thì cần làm gì?”
“Nghiêm túc mà nói thì vẫn có rất nhiều chuyện phải làm, đợi đến khi chúng ta hồi kinh, sẽ lại lần nữa tổ chức tiệc rượu. Hôm nay chỉ tổ chức lễ trước mặt chúng binh tướng, để bọn họ làm chứng chúng ta nên duyên phu thê, sau đó mọi người cùng ăn nhậu vui vẻ thôi. Cha mẹ ta đều đã mất, mẫu thân nàng đã qua đời, khỏi nhắc đến phụ thân cũng được, trước đây thái thú đại nhân và phu nhân đã chuẩn bị xong lễ vật hôn thú cho chúng ta rồi, tính ra cũng đủ lễ cả. Nàng cảm thấy thế nào, còn thiếu gì không?”
“Như vậy à.” An Nhược Thần cảm thấy tốt rồi, nàng vốn không phải là người cứng ngắc tuân theo lễ, chẳng qua nàng có một chuyện muốn làm, “Tướng quân, để em chuẩn bị chút trước đã.”
Long Đại cho phép nàng. Tân nương sắp gả mà, có một số chuyện, hắn cảm thấy đã phải để nàng chịu uất ức, thế nhưng nàng lại không hề oán hận một câu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


